Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2794)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

ôi và cô sẽ chẳng ai cô đơn trong cả thế giới hạnh phúc của người khác!
- Được! – Cô nhẹ nhàng nở nụ cười với câu nói nồng nặc mùi thuốc súng nhưng không kém ân cần đó. Hắn nhếch mép rồi bế cô đứng dậy, hắn khom tấm lưng che những “giọt mưa sắt đá” đâm vào người cô. Minh Minh thở nhè nhẹ ngắm nhìn khuôn mặt thận trọng của hắn, chẳng biết là mồ hôi hay nước mưa mà thấm đẫm cả khuôn mặt anh tuấn. Minh Minh 1 tay ôm cổ, 1 tay lau những giọt nước trên trán cho hắn. Hắn cuối xuống nhìn cô:
- Bám chắc, xuống đồi sẽ rất nguy hiểm!
- Ừm. – Cô gật đầu nhẹ, cô hoàn toàn tin tưởng ở hắn. Rốt cuộc, cô vẫn là người thua cuộc trong chính cuộc chơi mình đặt ra. Cô vẫn tự nhủ trái tim mình không rung động với hắn, nói là không thì quả thật dối lòng. Cô… yêu hắn mất rồi. Bước chân hắn mỗi lúc 1 chậm hơn, Minh Minh bất giác nhìn xuống phía dưới đồi. Hắn dùng tay chắn mắt cô lại:
- Nhắm mắt, đừng nhìn!


Cô ngoan ngoãn làm theo lời hắn, đầu cô tựa vào lồng ngực rắn chắc nghe rõ mồn một nhịp tim của hắn. Lúc này quả thật rất nguy hiểm, tim hắn đang đập rất nhanh nhưng khuôn mặt lại yên ả như lòng biển không chút gợn sóng. Cô cảm nhận được những cú sốc rất mạnh từ bước chân hắn. Đột nhiên, hắn dừng lại. Chân hắn đã bị đá làm bị thương, máu tuôn ra hòa vào mưa hăng nồng. Hắn tiếp tục sải bước, né tránh những cái cây bị đổ rạp trước mặt.
- Hay để tôi tự đi! – Minh Minh ngẩng khuôn mặt tái nhợt nhìn hắn.
- Im lặng, tôi ít nhất cũng có thể vượt qua những chuyện này. Tôi đã nói rồi… tôi sẽ bảo vệ cô! – Chất giọng hắn vẫn lành lạnh nhưng truyền cho Minh Minh 1 nguồn nhiệt đáng kể. Cô rướn người đặt lên má hắn 1 nụ hôn nhẹ như cơn gió. Hắn nhếch mép:
- Đây không phải lúc, đến khách sạn hãy làm! – Hắn đúng là biết chọc người khác tức điên, Minh Minh ngại ngùng rụt đầu lại. Bước chân hắn nhanh hơn, có lẽ là đã an toàn rồi. Minh Minh he hé mắt nhìn xuống, vẫn chưa an toàn, đã lỏm chỏm sắt hơn dao, bình thường thì có thảm cỏ bao phủ nhưng nước mưa đã cuốn đi tất cả.


30 phút sau, hắn đặt chân xuống đường lớn. Minh Minh nở nụ cười yếu ớt:
- Thoát rồi sao?
- Ừ!
Nghe được câu khẳng định của hắn, Minh Minh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, vậy là cô yên tâm rồi. Nãy giờ dù rất muốn ngất xỉu nhưng cô cứ sợ không thể gặp mặt hắn lần cuối trước khi 2 người chôn thây trên đồi. Hắn nhìn cô rồi nhẹ nhàng trở tay để cô nằm thoải mái. Hắn bước nhanh về cái khách sạn nhỏ gần đó. Mưa bên trời vẫn réo rắt không có dấu hiệu dừng. Mưa khẽ cười cùng gió vì đã tác hợp thành công cho 2 trái tim không dám chấp nhận.


​- Minh Minh! – Hắn vỗ nhẹ má cô, giọng nói nhẹ nhàng hết cỡ cứ như sợ cô giật mình. Minh Minh ho nhẹ vài cái rồi, từ từ mở mắt. Hắn đặt tay lên trán cô, không sốt, chỉ là kiệt sức thôi. Minh Minh nhìn hắn nói nhẹ:
- Những người khác đâu?
- Ở khách sạn chính của chi nhánh tại Đà Lạt. Đây là 1 chi nhánh nhỏ của gia đình tôi!


Minh Minh gật đầu rồi nhìn xuống dưới thân mình, quần áo không ướt, là lạ nha! Á, Minh Minh trợn mắt kéo chăn lên ngực:
- Anh thay quần áo cho tôi sao?
- Cô nghĩ thử xem, còn ai ngoài tôi?- Hắn liếm môi cười xảo trá. Dù rất mệt nhưng Minh Minh dùng gối đánh tới tấp vào người hắn:
- Anh là đồ sở khanh, anh là đồ xảo trá, anh là…
Hắn nắm tay cô lại tiện thể kéo cô vào lòng. Hắn xoa xoa tóc cô, áp tai cô nghe tiếng tim hắn:
- Tôi đã nói, tôi và cô sẽ cùng sống cùng chết. Cho nên, đừng sợ sẽ không “xuất giá” được!
- Nhưng…
- Thật ra ban nãy là 1 người làm thay cho cô! Nhưng Minh Minh à, tôi vẫn không hiểu, em có đặc điểm gì tốt, em có tính cách gì hay, em có gì xinh đẹp mà tôi lại yêu em như vậy? (Sến chết được: p)


Hắn cúi đầu đặt lên mái tóc cô 1 nụ hôn nhẹ nhàng, không quá kiềm ép mãnh liệt, chỉ có sự dịu dàng nâng niu như viên ngọc. Minh Minh nhất thời không thích ứng được, mặt đỏ ửng lên. Cái này có được xem là tỏ tình không nhỉ? Cô ngước mặt lên nhìn hắn:
- Vậy… anh có yêu tôi không?
- Em thử nghĩ xem?- Hắn nhướn mày.
- Không! – Minh Minh lắc đầu.
- Minh Minh… – Hắn gằn giọng. Minh Minh mỉm cười toe toét như mặt trời nhỏ giữa bầu trời giông bão:
- Vậy… bao giờ anh tỏ tình?
- Em có chấp nhận không?- Hắn véo mũi cô 1 cái. Minh Minh bĩu môi:
- Đừng nói anh sẽ tỏ tình qua… mạng giống hôm đó!
- Không! Em thích như thế nào? Đây là lần đầu anh yêu nên không biết!
- Anh phải mặc lễ phục thật đẹp, phải thật giống bạch mã hoàng tử trong mơ của em. Nhưng anh lại thuộc dạng chân dài não ngắn, côn đồ lưu manh! Không được rồi! – Minh Minh nhíu mày lắc đầu.
- Thứ nhất, chân dài não ngắn: chân tôi có dài mới có thể bước đi nhanh hơn Minh Minh, tôi sẽ là lá chắn che chở cho em, não tôi không ngắn, IQ của tôi là 125. Không quá thiên tài nhưng không phải ngu đần! Thứ 2, côn đồ lưu manh: cũng chỉ để bảo vệ Minh Minh thôi! Suy ra, em phải gánh những lỗi lầm này!


- Sao lại… – Minh Minh trở người đưa 2 tay vòng qua cổ hắn tìm điểm tựa. Hắn dạo này rất biết ăn nói, Minh Minh thấy hối hận khi bắt hắn phải nói thật nhiều. Cái miệng ngọt như mía thế này thì không ít cô ngã nếu hắn tán tỉnh. Nếu không nhanh khẳng định, rất có thể hắn chán nản mà đi tìm cô gái khác. Minh Minh bĩu môi:
- Anh và em biết nhau cũng chỉ mới 2 3 tháng, có quá nhanh không?
- Yêu nhau rồi thì sẽ thấy thời gian lâu thôi! – Hắn nở nụ cười gian manh kê vào sát mặt cô. Minh Minh né tránh khuôn mặt hắn, cái gì cũng có thể nói được.
- Dù tôi có tỏ tình hay không thì em vẫn sẽ là của tôi. Thứ Thanh Tuấn này muốn, không ai dám giành đâu! – Hắn thể hiện khuôn mặt nghiêm túc nhưng đuôi mắt vẫn không che giấu được niềm vui.
- Không có thành ý! – Minh Minh đưa ngón tay trỏ gõ gõ vào mũi hắn. Hắn đưa tay nắm lấy ngón tay của cô:
- Vậy em có muốn làm người yêu của Thanh Tuấn này không?
- Để em suy nghĩ lại. Anh rất xấu xa! – Minh Minh bĩu môi. Hắn cười lớn 1 tiếng:
- Xấu xa thế nào?
- Anh rất thích hôn em thì phải!
- Em muốn xa hơn?- Hắn kề khuôn mặt lại gần cô hơn nữa. Minh Minh cảm thấy mình ngu ngốc khi nói về vấn đề này. Cô đẩy hắn ra né tránh. Hắn cũng chỉ đùa thôi, hắn không có khái niệm yêu là phải “chén” như những thằng đàn ông khác.
- Anh là đồ Chihuahua! – Minh Minh đánh vào ngực hắn. Hắn siết chặt vòng tay đang ôm ở eo cô lại:
- Sao nào?
- Buông em ra!
- Không!


- E hèm! – Người đàn bà trung niên mang thức ăn lên phòng theo hắn yêu cầu. Bà mỉm cười xảo trá không kém gì hắn:
- Cậu chủ cứ từ từ, xong rồi hẳn dùng cơm cũng được!
- Được! – Hắn nhếch mép nhìn bà. Bà tiến vào đặt mâm cơm lên bàn rồi lẳng lặng lùi về phía sau. Trước khi khuất dạng bà còn nói thêm 1 câu:
- Cô đúng là may mắn!


Hắn vật Minh Minh ra giường. Cô trợn mắt rồi đánh vào ngực hắn:
- Anh tránh ra, anh không được làm gì em hết!
- Anh biết! Ngồi dậy ăn cơm đi Lợn Lười, dạo này em ốm quá ôm vào lòng xương đâm đau lắm, anh phải bồi bổ cho cái gối ôm của mình!
Cô bật dậy nhìn bàn cơm thịnh soạn, hỏi hắn:
- Mấy giờ rồi nhỉ?
- 4 giờ. – Hắn đưa cho cô đôi đũa trả lời.
- Em ngủ lâu vậy

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đang ân ái chồng khựng lại hỏi: ‘Phản bội thì ngủ trên sàn nhà là đúng rồi, nhưng dưới này lạnh lắm đúng không?’

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Mẹ chồng có 1-0-2

Bàn Có 5 Chỗ Ngồi

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)