Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2795)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

ả?- Tôi ngạc nhiên nhìn anh, bàn tay trong tay anh theo phản xạ mà rụt lại.
- Em đừng tạo khoảng cách với anh như vậy nữa, cả em và anh đều rất mệt mỏi!


Câu nói ấy cứ chập chờn trong đầu tôi. Tôi khẽ thở dài rồi tạm biệt anh vào nhà. Có lẽ tôi nên tham gia chuyến đi Đà Lạt này!
- Sao rồi? Chị có định đi không?- Tôi vừa vào nhà, ả Nhân từ đâu bay ra, xém chút nữa thì tôi đã hét lên vì giật mình.
- Chắc phải đi thôi!
- Sao lại “phải”, có ai ép buộc chị đâu!
- Suỵt, chị mệt rồi! – Tôi ra giấu im lặng rồi đi lên phòng.


Yến Nguyễn: Mày có định đi không vậy?
Minh Minh Là Ta: Đi!
Yến Nguyễn: AAAA, tuyệt quá! Thương mày nhất!


Tôi đóng laptop lại nằm dài ra giường chán chường.


*****
Ngày cuối tuần…


Tôi há hốc mồm nhìn 3 chiếc xe đằng trước mình. Tôi cứ tưởng chỉ có 4 người đi thôi chứ. Bực mình hơn nữa là hắn đang ngồi trên hàng ghế sau xe anh, mắt khép hờ vẻ đang ngủ. Tôi không kìm được sự tức giận đang trào dâng trong người mà quay sang con Yến. Nó cười giã lã: ” Nếu tao nói có Thanh Tuấn đi thì mày sẽ không chịu đi!”


Cái bọn mê trai bỏ bạn, vậy đấy! Chẳng lẽ tôi quay về ngay lúc này? Tôi mở cửa ra ngồi cạnh anh, từ giờ đến sáng cũng còn lâu. Tôi tựa người vào ghế sau mà lịm đi…


Tôi tỉnh dậy sau vài hồi xe rung. Suýt chút nữa thì tôi hét toáng lên, hắn đang lái xe. Tôi nhìn ra ghế sau, anh đang ngủ. À, thay “tài xế”. Mọi người trong xe vẫn ngủ say sưa. Hắn nhìn sang tôi:
- Ngạc nhiên lắm sao?


Tôi im lặng không thèm đáp.
- À, tôi có chat với cô trên facebook mà cô không chịu xem thôi!
Hả? Đúng vậy, tôi không có xem tin nhắn của hắn. Muôn sự cũng là vì cái “im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ”.
- Còn 5 tiếng nữa mới tới Đà Lạt. Theo như dự định, sẽ cắm trại trên đồi, chiều sẽ thuê khách sạn!
- Ừm…huh! – Tôi gật đầu cho hắt biết mình có nghe hắn nói. Hắn hừ lạnh:
- Cô luôn muốn tôi nói chuyện, sao giờ lại ít nói vậy?
- Kệ tôi! Nói chuyện với người không có não như anh thì chỉ phí công!
- Tôi nhịn cô lần này!
- Không nhịn thì làm gì tôi?
- Cô…
- Cô cô cô con khỉ khô!


Hắn buông vô lăng quay sang tôi, chiếc xe chệch đường đi. Tôi hoảng hồn chuẩn bị hét toáng lên thì hắn đã cầm lại tay lái. Tôi nhìn hắn:
- Anh điên à?
- Cô thử nghĩ xem!
- Ừ, điên thật!
- !!!!


Tôi biết rõ ý hắn. Ý hắn nói là nếu hắn điên thì đã không cầm tay lái lại. Nhưng bình thường, hắn điên thật mà. Tôi ngắm phong cảnh xung quanh, trời đã chưng hửng sáng. Khí trời cũng trở lại hơn. Tôi có mặc áo khoác nhưng vẫn lạnh run run. Hắn liếc sang tôi rồi quăng chiếc áo khoác da màu đen qua.
- Không cần!
- Sao cô bướng thế?
- Bướng gì chứ?
- Im lặng và mặc vào đi! Tôi bỏ cô giữa đường thật đó!
- Thật không?- Tôi bán tin bán nghi hỏi lại.
- Thử xem! – Hắn quay sang tôi. Ờ, hắn giận thật rồi. Tôi ngoan ngoãn choàng áo khoác lên người. Nhưng tôi mặc rồi thì hắn có lạnh không nhỉ? Tôi len lén liếc sang hắn. Khóe môi hắn cong lên tạo thành nụ cười:
- Đừng nhìn nữa, tôi không thể tập trung lái xe!
- Tôi nhìn bao giờ chứ! – Tôi như đứa trẻ bị bắt thóp nhìn sang hướng khác. Đột nhiên tôi thấy buồn cười mà rúc vào trong áo nở nụ cười nhe răng. Ừm, áo hắn cũng rất thơm, mùi nam tính. Tôi chìm vào giấc ngủ 1 lần nữa đây.
*****
Minh Minh yên giấc bỏ lại phía sau lưng 1 tên đang run lên vì lạnh, hắn khẽ lầm bầm trong cổ họng: ” Lạnh thật, sao phải nhường áo chứ!” Hắn nhìn sang cô, Minh Minh cựa mình, khuôn mặt vẫn còn nở nụ cười quay về phía hắn. Thanh Tuấn đưa tay chạm vào má cô rồi rút tay lại sợ cô tỉnh giấc. Tuy trời có lạnh, nhưng lòng người lại rất ấm áp.


8 giờ sáng…
Mọi người tỉnh giấc hoàn toàn. Minh Minh đưa chiếc áo khoác da lại cho hắn khi thấy hắn tím tái. Hắn nhìn sang cô dở khóc dở cười, bộ dạng hắn lúc này giống thằng hề lắm hay sao mà ai cũng nhìn hắn cố nén tiếng cười trong cổ họng. Trừ Minh Minh, cô đang dùng ánh mắt long lanh cảm động nhìn hắn. Dừng lại trước 1 quán ăn, mọi người ăn sáng, không khí đông đủ rất vui vẻ.


- Năm nay đại ca chơi sang nhỉ? Ăn sinh nhật tại Đà Lạt! – Tên Khiêm đó vừa ăn vừa nói. Minh Minh cố lục lọi trong kí ức 1 cái gì đó, tuần trước, hắn nói là sinh nhật hắn, bắt cô phải tặng quà, bây giờ, sinh nhật hắn… “Bựt…bựt…” suy nghĩ nhiều quá, dây thần kinh của Minh Minh bị đứt thành nhiều





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹171819›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




đoạn. Hắn hắng giọng 1 cái, nói nhỏ với cô:
- Hôm đó… lịch âm!
- Âm binh cô hồn anh ấy! – Người ta bảo “Trời đánh tránh bữa ăn”, Minh Minh thì không phải là ông trời cho nên tẩn cho hắn vài cái. Mọi người lẳng lặng ăn tiếp, cứ để 2 người ấy thể hiện tình cảm. Hải Yến nhìn sang anh, anh vẫn đang ăn nhưng nét mặt phảng phất nỗi buồn bực. Hải Yến gắp cho anh miếng thịt vào chén.
- Cái này là em gắp cho anh! Đừng bỏ sang tô của Minh Minh!


Anh nhìn cô khó hiểu, Hải Yến hơi ngưng lại nhưng nhanh chóng nở nụ cười chữa ngượng:
- Anh ăn đi! Em đâu có bỏ thuốc độc đâu!
- Cảm ơn em! – Anh mỉm cười rồi ăn miếng thịt đó. Hải Yến vẫn tươi cười nhìn anh, chỉ cô mới biết trong lòng cô đang rên rỉ như thế nào…


Sau khi ăn xong, họ bắt đầu lên đường tiếp tục. Thành phố mộng mơ vẫn còn xa lắm. Minh Minh ăn no xong rồi không có gì làm, mượn điện thoại Quang Huy nghịch nghịch. Anh và hắn lại đổi vị trí cho nhau. Lái xe suốt đêm làm hắn mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Minh Minh buông điện thoại anh ra, ở đây không có wifi nên không làm gì được. Cô nhìn hắn đang ngủ phía sau chợt nảy sinh ý tưởng.
- Tao với mày đổi chỗ!
- Sao… – Hải Yến nhìn anh rồi nhìn Minh Minh.
- Chậc, bảo đổi thì đổi đi!
- Ồ! – Hải Yến đổi chỗ cho Minh Minh.


Minh Minh cười khoái trá, lấy cây son màu hồng trong túi xách ra. Cô giơ tay qua lại chắc chắn hắn đã ngủ say. Minh Minh nhẹ nhàng tháo nắp son, nhẹ nhàng đặt cây son lên môi hắn, nhẹ nhàng tô khắp khuôn miệng. Hải Yến ở trên không nhịn được buông 1 tiếng cười. Anh cũng quan sát qua gương chiếu hậu, Minh Minh thật là quá nghịch ngợm!


- Cho mượn cây chì kẻ mắt!
- Đây! – Kẻ mượn, người cung cấp tiếp sức. 2 cô gái này…
- Cho mượn mascara!
- Đây!
- Check in!
- Okay.
- Xong chưa?
- 4 pic rồi!
- Có camera360 không?
- Có!
- Cho mượn cái gương!
- Okay!
- Quăng chai nước tẩy trang đi!
- Quăng rồi lấy gì xài?
- Lên chợ rồi mua!
- Anh à, còn mấy tiếng nữa đến ạ?
- Khoảng 2 tiếng! – Anh trả lời câu hỏi của Hải Yến. Cô gật đầu rồi quăng chai nước tẩy trang ra khỏi xe theo ý Minh Minh.


Minh Minh khoái trá nhéo khuôn mặt hắn:
- Thân thú à! Tỉnh dậy đi!
- Gì?- Hắn mở mắt sau khi bị Minh Minh nhéo muốn sứt mặt.
- Ta đa! – Cô đưa cho hắn cái gương. Hắn nhìn vào. Sắc mặt hắn thay đổi xanh, đỏ, tím, vàng trông rất là ngộ. Minh Minh cười ha hả thỏa mãn “thú tính”. Hắn tức đỏ mặt không nói thành lời, lúc này hắn rất muốn giết người. Bao ngày, đều là do hắn vẽ lên mặt cô nhưng bây giờ lại “

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mở cửa phòng, chết lặng khi thấy bộ dạng thằng bé còn tấm chăn thì run lên bần bật…

Con Bé Tôi Yêu – Võ Hà Anh

Đau xót khi biết anh bỏ tiền thuê tôi không phải để mua vui mà là để làm bàn đạp cho tình yêu của anh ấy

Cầm gậy đánh vợ vì dám về nhà quá 12 giờ đêm

Nhóc Con, Tôi Thích Cô!