Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay Online - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay Online (xem 1747)

Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay Online

mê của cô, làm cô nhụt chí không biết nói gì chống đỡ.


Thì ra chỉ là 1 cây kẹo ngọt dụ khị!


Nhậm Mục Vũ chết tiệt, lúc nào anh cũng phải yêu nghề, phải nhớ cái chức danh bác sĩ cứu người vĩ đại của mình như vậy sao?


Nói tới nói lui là thế, nhưng sau mỗi lần tự phỉ nhổ bản thân xong, cô lại càng thích anh hơn, thích không kiềm chế được.



Anh và cô đột nhiên trở nên thân thiết.


Từ lúc nào giao tình giữa bọn họ đã tiến triển thành hai ba ngày hẹn nhau đi ăn cháo, đi dạo chợ đêm, tâm sự mấy việc lặt vặt trong ngày.


Cô thần thông quảng đại chạy đua theo thời gian biểu dày đặc của anh, chỉ vì muốn cùng đi ăn bữa sáng với anh mà đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm 6h30 thống khổ ngàn lần lấy tăm chống mí mắt, điện thoại cho anh, dùng giọng ngọt ngào nhất. “Hôm nay tôi có tiết buổi sáng, dậy sớm ôm chân Phật đây, anh thì sao? Còn ngủ à?”.


“Khéo vậy? Tôi cũng có tiết buổi sáng”.


Khéo cái quỷ! Tăm chống mắt của tôi sắp gãy!


“Vậy sao. Nhưng mà bụng tôi đói quá đi, không có tâm trạng đi học!”. Sặc! Cô tự thấy mình xạo hơn Cuội.


Sau đó, cô nghe được giọng cười khẽ của anh. “Em muốn ăn gì? Tôi qua đi ăn cùng em”.


“Bánh nướng và sữa đậu nành!”. Cô thuận miệng nói. Chỉ cần ăn bữa sáng chung với anh, đá tảng cô còn nuốt được.


“Được, em chờ tôi”.


Cứ “trùng hợp” như thế, chỉ cần anh có ca sáng, sẽ cùng ăn với cô lúc tinh mơ, hơn nữa lúc nào cũng ăn bánh nướng và sữa đậu nành, hại cô từ đó về sau, ai dám nói ‘bánh nướng, sữa đậu nành’ trước mặt cô, cô sẽ nổi đóa ngay lập tức, chỉ duy nhất trước mặt anh cố rưng rưng nước mắt mà nuốt, có nghẹn cũng không dám than. Ai bảo cô nói cô thích nhất ăn bánh nướng và sữa đậu nành, vì chàng trai cô thích, có ăn đến ói ra cũng phải tập quen đi.


Thứ có giá trị an ủi nhất là anh bắt đầu gọi điện thoại cho cô, tuy rằng không tình tình cảm cảm nhưng vẫn nói. “Ngủ ngon, ngủ trễ quá không tốt cho thân thể”.


Mặc kệ anh nói những lời này là căn cứ trên cương vị bác sĩ hay bạn bè, cô đều thấy mát trong lòng.


Bạn cùng phòng biết cả 2 thường đi chung, ngạc nhiên tra hỏi. “Cậu thật sự theo đuổi anh ta?”.


Theo đuổi cái gì? Khó nghe.


“Không phải! Mình căn bản không có cảm giác với anh ta biết không? Mình và anh ta chỉ là bạn bè bình thường!”. Chính đó là điểm làm cô uất ức tới nội thương, giả bộ không có việc gì cười cợt, cảm giác đúng là khó chịu!


“Vậy, nếu cậu không thích anh ấy, xem xét quan hệ của chúng ta, cậu hẳn sẽ giúp tác hợp mình chứ?”.


Mặc cô đi mà tác hợp! Thất tình đã đủ thảm, còn muốn tui hát bài ca bà mối hả, có ai lâm vào trường hợp đó mà làm vậy không?!


Đạo trời gần đây đi ngủ đông mất rồi hả? Hoang tưởng… Ân cần hỏi thăm con bà nó!


“Không, vấn, đề! Chỉ cần anh ta thích cậu, mình không phản đối”. Răng nghiến ken két, tức ngực suýt chút nữa hộc máu!


Có thể trách ai? Ai bảo cô biết thân biết phận, Nhậm Mục Vũ không thích cô, không tác hợp cho người khác còn có thể thế nào?


Hộc máu thì hộc máu, cô vẫn tích cực sắm vai bà mối tận tâm giúp đỡ, tạo cơ hội cho cô bạn tiếp cận Nhậm Mục Vũ nhiều đến nỗi nếu anh ta xiêu lòng thì bây giờ cũng sinh được 1 tá con rồi.


Trình độ sắt đá như thế, bà mối chuyên nghiệp còn phải chào thua.


Sau, cô phát hiện ánh mắt anh nhìn mình trở nên phức tạp, luôn im lặng chỉ nhìn mà không nói 1 câu, cô không hiểu, mà sớm cũng đã buông không muốn lý giải nữa.


Ngày đó, anh đến ký túc xá tìm cô – thật ra, cô cũng không rõ anh đến tìm mình hay tìm cô bạn cùng phòng, cả đám hứng trí, thét to nói muốn đi qua đêm luôn.


“Rồi, rồi! Nhậm Mục Vũ, anh chở Tiểu Nghi”.


“Vậy còn em?”.


“Không sao, A Đức chở tôi”.


Anh dùng ánh mắt kì lạ đó nhìn cô, nhìn thật lâu đến nỗi cô tâm hoảng ý loạn, tình cảm nén xuống lại bò lên, nhanh đẩy anh, cười ái muội. “Nè, cơ hội đã tạo cho anh rồi, ráng mà nắm chắc”.


Anh không nói gì.


Nhìn bạn cùng phòng bẽn lẽn ngồi sau xe máy của anh, bàn tay nhỏ bé níu ngang hông, cô đột nhiên cảm thấy cay cay sống mũi.


Điên loạn cả đêm, giải quyết sạch sẽ 1 tá bia, mọi người đều ngà ngà say. Thời gian đóng cổng của ký túc xá đã qua, Nhậm Mục Vũ ở trọ bên ngoài nên cả nhóm kéo tới phòng anh ở tạm 1 đêm.


“Đi thôi, đi thôi, Tiểu Nghi, cậu ngủ chung với Nhậm Mục Vũ, đừng phụ cảnh đẹp đêm nay. Bọn mình đều thức thời”.


“Phòng để các bạn nữ ngủ, con trai chúng ta ngủ tạm ở phòng khách 1 đêm”. Nhậm Mục Vũ làm như không nghe thấy, thản nhiên nói.


Cô im miệng, không dám nháo nữa.


Anh nhìn – có vẻ như không vui. Tuy rằng ngoài mặt không biểu hiện gì, giọng điệu cũng thủy chung ôn hòa, nhưng cô biết.


“Thời gian không còn sớm nữa, mọi người cứ tự nhiên”. Nói xong, anh một mình lên ban công.


Cô xem nghi ngờ có vẻ chính xác, nhanh chạy theo sau.


“Anh – giận à?”. Nghiên cứu vẻ mặt của anh, rầu rĩ nói. “Đừng giận, tôi cũng không cố ý chọc anh”.


Anh im lặng rất lâu, rất lâu, ánh mắt chuyển qua mặt cô. “Trò đùa này không hề buồn cười, em không biết sao?”.


Cô chột dạ, mạnh miệng nói. “Ai nói là đùa? Tiểu Nghi thích anh thật lòng, tôi thấy cả 2 rất xứng đôi…”.


“Xứng hay không xứng không phải chuyện em quản!”.


Thảm, có vẻ như anh bị chọc điên rồi, ngữ điệu không bình ổn nữa, mất đi tần suất hiền hòa như nước mọi khi.


“Sao? Anh thất thân hay bị cưỡng hiếp? Tủi thân lắm hả?”. Được lợi còn làm bộ, muốn làm rõ ư, cô mới là người đang khóc thầm này, có biết không?


Anh nhăn mày. “Em lúc nào cũng cảm xúc hóa mọi thứ vậy sao?”.


Cảm xúc hóa?! Ê, anh kia, thất tình có quyền giết người nha, anh không biết à? Huống chi tôi chỉ hơi kích động chút xíu thôi.


“Đúng, tôi cảm xúc hóa, thì sao? Anh học y, chẳng lẽ không biết phụ nữ không xả hết cảm xúc ra hàng tháng sẽ bị bệnh tâm thần sao, đây là phương pháp bình thường hợp lý!”.


Anh dừng lại, nhìn cô. “Sinh lý em tới tháng?”.


“Anh nghiên cứu sinh lý của tôi làm chi?”. Biến thái!


“Em vừa mới uống bia lạnh đó!”.


“Uống đã uống rồi, chẳng lẽ bắt tôi nôn ra?”.


“Em đừng lấy sức khỏe mình ra mà đùa giỡn”.


“Ai nói anh tôi đang tới tháng? Ngu ngốc, kì của tôi là cuối tháng biết chưa?”.


“Vậy vừa rồi em”.


“Ngừng! Ngừng! Ngừng! Chúng ta lạc đề rồi!”. Đây hoàn toàn không phải trọng điểm.


Bọn họ rốt cuộc chuyển từ yêu/ không yêu sang sinh lý của cô từ lúc nào vậy? Cô còn khai ra của mình là cuối tháng! Đúng là ngu ngốc quá đi mất!


“Quay lại, quay lại, hiện giờ tôi muốn nói với anh chuyện Tiểu Nghi, còn chưa có kết luận”.


Anh nhíu mi. “Kết luận : tôi không thích cách ghép đôi của em”.


A, chê cô nhiều chuyện?


“Tiểu Nghi là đại mỹ nhân có tiếng ở khoa tôi, toàn tâm toàn ý với anh, người ta ba quỳ chín khấn còn chưa cầu được, anh bất mãn cái gì”.


“Tôi thích em”.


Một câu làm cô cứng họng, sợ hãi trố mắt.


Ảo giác à? Hay nghe lầm?! Sao anh ấy nói câu đó được!


Cô tin mặt mình hi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vừa dâng hiến xong bạn trai kéo khóa quần nói: “Anh không muốn ăn đời ở kiếp với người con gái lừa dối…”

“Bố cứ đi công tác là mẹ rên ư ử cả đêm”

Tôi Ghét Thần Tượng

Lời Nguyền Định Mệnh

Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay