Cô là thật sự có ý nghĩ này .
Nhưng bây giờ, thật là làm không được nữa rồi. . . . . .
Mặc dù Thịnh Thế có thể tha thứ cô, cô có thể đối mặt với mọi người nhà họ Thịnh sao?
Mẹ Thịnh lúc đầu, nếu như không phải vì anh, nếu như không phải Thịnh Thế muốn kết hôn với cô, người nhà họ Thịnh làm sao có thể đối với cô tốt như vậy?
Bố của Thịnh Thế vẫn luôn rất tôn trọng cô, người uôn nghiêm khắc, nhìn con cái với cặp mắt nghiêm nghị, yêu cầu rất cao, nhưng chỉ cần một ánh mắt cả cô,muốn làm gì thì ông cũng đồng ý.
Cố tình, cô lại để cho bọn họ thất vọng.
Chuyện tình đến mức này, sợ là không thể tiếp tục rồi. . . . . . Không cách nào thay đổi, cô còn gián tiếp hại chết đứa bé của Cố Ân Ân.
Sinh mạng vô tội đó, tất cả mọi người còn không biết sự hiện hữu của nó, nó cũng đã bị cô hại chết rồi.
Cố Lan San càng nghĩ, càng thấy được cả người khó chịu.
Nét mặt của cô cũng hỗn loạn .
Tất cả, đều là của cô lỗi, nếu như cô không xuất hiện trong thế giới của bọn họ, những điều này sẽ không xảy ra.
Đúng vậy, cô rõ ràng thì không phải là người trong thế giới của bọn họ, là do mẹ cô bán cô vào.
Chương 481: Nhị Thập, Là Tôi Cường Hôn Cô Ấy (1)
Cô tiến vào trong thế giới của bọn họ, không mang đến điều tốt gì cho bọn họ. . . . . . Còn mang cho bọn họ một đống tai họa.
Quá khứ cô luôn quật cường, không cho phép mình chịu nửa điểm uất ức, nhưng cuối cùng, cô lại khiến cho nhiều người uất ức.
Cố Lan San thở càng lúc càng gấp, ánh mắt của cô, có chút trở nên tối tăm.
Cô biết chết là trốn tránh không chịu trách nhiệm.
Nhưng cô thừa nhận, cô bây giờ, thật muốn mềm yếu một lần.
Làm người đến lúc không có đường để đi, hai bàn tay trắng, còn sống so với chết còn đau đớn hơn.
Có lẽ, cô chết rồi, thì cô có thể tự do, có thể tránh thoát tội lỗi của cô, trói buộc cô.
Nếu như có kiếp sau, cô hi vọng, cô thật có thể vì mình, sống thật tốt một lần.
Nếu như có kiếp sau, cô thật hy vọng, cô có thể thực hiện ước mơ duy nhất cả đời này của cô:
Làm chuyện mình thích làm, được vui vẻ, yêu người mình thích, được hạnh phúc.
Chỉ có người thật sự cầm dao tự sát, mới có thể biết được, muốn tự sát có bao nhiêu dũng khí.
Cố Lan San cắn chặt hàm răng, trong lòng lặng lẽ đếm số, khi đếm tới “20”, lòng của cô bất chợt run một cái, sau đó cô cũng không biết dũng khí từ đâu tới, trong lúc bất chợt liền hung hăng hướng về phía trên cổ tay, liều mạng cắt. . . . . .
*************
Thịnh Thế thở phì phò lái xe, liền chạy vội đi ra ngoài.
Một bên anh lái xe, còn vừa cắn răng nghiến lợi nghĩ, Cố Lan San người phụ nữ này, làm sao lại không tán thưởng?
Ở Bắc Kinh có bao nhiêu người phụ nữ muốn quấn lấy anh, thế nhưng anh lại không cho họ cơ hội.
Anh chỉ có cho một mình cô cơ hội, kết quả cô lại không biết điều!
Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao!
Anh phải tức giận đến vậy, hỏa khí lớn như vậy sao?
Anh không tin, nếu thật là không có Cố Lan San, anh, Thịnh Thế sống không nổi!
Thịnh Thế giận dữ nghĩ tới đây, còn dùng lỗ mũi lạnh lùng hừ hai tiếng.
Lại nghĩ, cũng chỉ vậy thôi, không phải chỉ là một người phụ nữ, có gì ghê gớm đâu!
. . .
. . .
Thịnh Thế quẹo xe hướng Trường An Nhai, còn có mấy giây, đèn xanh biến thành đèn đỏ, anh đạp chân ga, vội vàng muốn xông tới, để ở một bên điện thoại vang lên, nhìn anh một mắt tới tên trên màn ảnh, mím mím môi, nhưng vẫn là đạp thắng xe, sau đó chờ đèn xanh chuyển thành đèn đỏ, thừa dịp trong lúc này, mới chậm rãi cầm lên điện thoại di động, nghe: “Chuyện gì vậy?”
“Nhị Thập, là tôi.” Hiển thị cuộc gọi đến, có vẻ là tên Hàn Thành Trì, anh cho là bệnh viện hoặc là bà Hàn gọi tới, không nghĩ tới, lại là giọng nói Hàn Thành Trì truyền đến.
Chương 482: Thập Nhị, Là Tôi Cưỡng Hôn Cô Ấy (2)
Đáy lòng Thịnh Thế hừ lạnh một tiếng, giọng nói cũng trở nên lạnh nhạt rất nhiều: “Có chuyện gì, anh liền nói thẳng đi.”
Tất cả mọi người điều cho rằng tám chính phần Hàn Thành Trì thật sự là sẽ chết không thể nghi ngờ, nhiều lần nhịp tim suýt nữa không đập tiếp nữa, thời điểm đó ngay cả bác sĩ cũng muốn buông tha, ai biết anh ta giống như phim truyền hình một dạng thần kỳ mà mở mắt tỉnh dậy, thần trí lại đặc biệt rõ ràng, lúc bác sĩ làm một vài kiểm tra cho anh ấy hỏi thăm một chút về tình trạng, anh ta cũng không có mở miệng nói chuyện, các bác sĩ đều cho rằng lỗ tai hay cổ họng anh ta gặp vấn đề, vội vàng kiểm tra hơn nửa buoir sáng, sau cùng phát hiện ra vẫn bình thường không vấn đề gì, nhưng mà anh ta đối với lời nói của bác sĩ thì mặc kệ, thời điểm ngay cả bác sĩ cũng không biết cuối cùng là xảy ra chuyện gì, lúc đó Hàn Thành Trì đột nhiên mở miệng, nói, mang điện thoạt của anh ta đến đây.
Hàn Thành Trì nghe được giọng nói lạnh đạm của Thịnh Thế, im lặng một lúc, anh ta mới mở miệng nói tiếp: “Thập nhị, tôi cho câu một lời giải thích.”
Thịnh Thế thầm nghĩ, hôm nay cuối cùng là như thế nào? Mọi người đều giải thích với hắn, nếu mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng cách giải thích, thì trên thế giới này cần có cảnh sát để làm gì?
Họ tàn ác mà cho anh bị tổn thương, cùng phản bội, nói một tiếng ân hận, có thể che đậy hết toàn bộ, trở về một cách hoàn hảo sao?
Thịnh Thế hừ một tiếng, không nói gì.
“Thập nhị, thực xin lỗi.” Hàn Thành Trì chần chờ một lát, lại mở miệng, giọng nói có chút suy yếu: “Hi vọng lời tôi nói với anh hiện tại còn kịp.”
Thịnh Thế: “… .”
Bỗng chốc, Hàn Thành Trì tự mình mở miệng nói tiếp: “Thập nhị, tính tình của cậu tôi biết, tôi không biết hiện tại cậu cùng Cố Lan San có cãi nhau hay không, nhưng tôi nghĩ nên nói, cô ấy không có lỗi.”
Ôi… Đây thậm chí chạy đến trước mặt hắn mà che chở Cố Lan San rồi hả?
Thật đúng là tình sâu như biển a… Hắn Thịnh Thế có phải hay không vì cái gọi là tình yêu bẩn thiểu của bọn họ mà vỗ tay rơi lệ nha!
“Hàn Thành Trì, mẹ nó Thịnh Thế tôi là cái gì? Cho tôi đội nón xanh lên đầu! Sau đó lại chạy đến trước mặt tôi bảo vệ Cố Lan San? Tôi cùng Cố Lan San có cãi nhau hay không, liên quan đến ngươi cái rắm!”
“Thập Nhị, là tôi cưỡng hôn cô ấy.” Hàn Thành Trì biết tính tình của Thịnh Thế, không thể tránh được nổi nóng, cho nên đối mặt với Thịnh Thế miệng không đắn đo, cũng không có nửa điểm tức giận, ngữ điệu vẫn như cũ cực kỳ bình tĩnh cắt đứt lời nói của anh.
Lời củaThịnh thế chợt dừng lại.
Hàn Thành Trì chuẩn bị một chút, tiếp tục nói: “Chuyện tình lần này, là lỗi của một mình bản thân tôi, Cố Lan San vốn là muốn gọi điện thoại cho Cố Ân Ân, nhưng lại bị tay tôi đánh rớt. Cô ấ


