Mười lăm tháng sáu, Chu thị còn đến riêng để chào hỏi, nhất là đối với Tử Lộc cùng Trần thị, nói: “Ngày mai là ngày đại nương chuyển đến nhà mới, các ngươi nhất định phải sớm đến, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, rượu tân gia thì các ngươi không uống kịp, coi như ngày mai đại nương bù đắp lại.”
Tử Vũ nghe xong âm thầm bĩu môi, chờ Chu thị đi rồi mới nói thầm, “Còn không phải là muốn cho chúng ta sớm đến để làm việc à, nhị ca nhị tẩu, đừng mắc mưu. Ta muốn nhìn xem ngày mai thấy chúng ta tay không mà đến, vẻ mặt đại nương thế nào?”
Ngày kế, Tăng Thụy Tường nói muốn dẫn Lâm Khang Bình và Tử Lộc Tử Thọ bọn họ đi qua hỗ trợ, tốt xấu gì cũng là chuyển nhà, hàng xóm đều xem mà. Nhưng bây giờ là giữa ngày hè, ai cũng không muốn ra ngoài.
Mười một giờ, Chu thị phái Tử Bình đến kêu Tử Tình các nàng đi qua ăn cơm, Tử Tình thật sự không muốn đi, nằm trên tháp quý phi nhìn ánh nắng chói chang, không muốn dậy, Hà thị vỗ nàng nói: “Còn không nhanh thay quần áo đi, càng lớn càng không hiểu chuyện, nhị tẩu ngươi và Tử Vũ đang chờ ngươi kìa, ngươi nghĩ các nàng muốn đi chắc?”
Tử Lộc đi rồi. Trần thị cùng Tử Vũ các nàng đều đến chỗ Tử Tình, mọi người ngồi trên giường la hán nói chuyện phiếm, đều nói bên này vẫn mát mẻ một ít, muốn ăn gì cũng tiện.
“Vậy thì đừng đi, dù sao cũng không có gì ăn ngon, chắc vừa thấy chúng ta đi tay không, còn không biết đại nương sẽ nói cái gì nữa, vừa vặn để nàng đỡ tốn lương thực, Khang Bình nói lần trước nàng làm rất ít cá, chắc nàng sẽ lấy cá đó làm thấy, một hồi mà thấy có món cá gì thì đừng ăn, cẩn thận ăn đau bụng.” Tử Tình trả lời.
“Vậy thì không đi. Dù sao nhà của ta đã phái đại biểu, ta chẳng muốn đi đâu cả, đại nương ngươi cho chúng ta ăn đồ ăn thừa à?” Trần thị cũng duỗi thắt lưng nói.
“Bậy bạ gì đó? Bây giờ là mùa hè, đều đã qua bảy tám ngày, không sinh giòi mới lạ. Nhanh sửa soạn đi, ít nói nhảm, cả nhà đều chờ kìa. Đi chậm chậm thôi.” Hà thị vỗ vỗ Trần thị.
“Gấp cái gì, đi sớm phải làm việc. Buồn cười và bà cùng đại nương các nàng sai không được người khác, cũng không nỡ sai người khác, cư nhiên bảo ta rửa chén, bà còn nói gì mà muốn làm tiểu thư thì về nhà làm đi, Khang Bình nhà của ta bảo chúng ta làm khách nên định kéo ta về nhà, đại nương ta mới nóng nảy.” Tử Tình cười nói.
“Bây giờ cũng không sớm, các ngươi đi đến đó một lúc là ăn đấy, cháu ngoan, nghe bà ngoại khuyên một câu.”
Tử Tình thấy Hà thị thật sự sốt ruột, đành phải chuẩn bị. Vẫn là một quần áo vải bông cũ.
Lần này có nhiều người làm việc, mấy thứ vụn vặt thì Chu thị đã bảo bọn họ chuyển gần hết, lúc Tử Tình các nàng đi qua, đã dọn xong bàn chuẩn bị ăn cơm, Tử Tình thấy tổng cộng chỉ có nhà mình cùng lão gia tử Điền thị. Cũng không có người ngoài. Hạ Ngọc muốn cây trồng vụ hè, ngày đó ăn xong rượu thì Tử Tình đã sai Lâm An đưa về, một nhà Thu Ngọc vẫn ở đây.
Chu thị cười tủm tỉm tiến lên nghênh đón bọn Tử Tình, ánh mắt đảo qua, trong tay ai cũng trống không, có chút nghi ngờ, sau này lại nghĩ không lễ vật chẳng lẽ là hồng bao? Tử Tình cho hồng bao chắc chắn không ít, thế nào cũng phải một thỏi bạc, Trần thị cũng không thể ít hơn Tử Tình, Chu thị thầm nghĩ trong lòng.
Nghĩ vậy, chu thị tươi cười, càng nhiệt tình để Tử Tình ngồi xuống, ân cần chuẩn bị nước trà, nhìn Tử Tình Tử Tình cùng Trần thị, trà đã uống qua, vẫn không động tĩnh, Chu thị có chút thiếu kiên nhẫn, chỉ vào một cặp bình hoa nhỏ, nói: “Đây là tiểu cô ngươi tặng, chúng ta còn nói chuyển nhà mời mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, nàng nói không thể đến tay không, cần gì phải chú ý mấy thứ này đâu chứ.”
Tử Tình nhìn lướt qua bình hoa, rất thô ráp, màu sắc mơ hồ, chắc mua mấy chục văn, liền cười hì hì nói với Chu thị: “Cũng đúng, đại nương nói rất đúng, vốn là nhị tẩu của ta cũng nói muốn mua chút hạ lễ, ta nói, đại cha đại nương muốn mời một nhà bọn họ ăn một bữa cơm, lần trước không ăn được, lần này bù, cần gì tặng quà. Còn ta thì đi theo để náo nhiệt một chút, ta đã cho đại nương không ít thứ, đại nương đã sớm nói là ta không cần tặng, có phải không, đại nương?”
Chu thị vừa nghe, nụ cười trên mặt còn chưa kịp dừng, miệng nửa cười, mắt trừng Tử Tình, tựa hồ không tin tưởng lời nàng nghe được. Trần thị cùng Tử Vũ mím miệng cười trộm.
Chờ Chu thị hiểu được, đen mặt nói: “Các ngươi chuẩn bị ăn cơm đi, ta đến bếp bận xíu.” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi.
Bọn Tử Tình chờ Chu thị mới ra cửa, nhịn không được xoay người cười ha ha, Chu thị ở ngoài cửa nghe xong, tức giận đến mức lảo đảo người, vấp phải máng gỗ cho gà ăn, liền dùng sức đá một cú, thùng nhỏ lăn vài vòng, đạp vào con mèo đang nằm trên đất, mèo nổi giận, chạy hết chỗ này đến chỗ khác, làm vỡ mấy cái chén sứ, còn làm gà trong viện bay toán loạn, Chu thị vừa đau lòng lại vừa tức giận, Chu thị đá thùng gỗ cái nữa, dùng gỗ có thanh sắt làm tay cầm, thanh sắt có đầu nhọn, Chu thị lại đá phải thanh sắt, một bàn tay ôm kẽ chân, “Ôi, ôi” kêu lên.
Tử bình và Tăng Thụy Khánh đều chạy đến bên người Chu thị, hỏi: “Như thế nào, như thế nào?”
“Đại tẩu luyện ‘liên hoàn cước’ đấy, không thấy gà bay đầy sân à.” Thu Ngọc cười nói, nhìn thấy Chu thị đau đớn, tâm tình cực tốt.
“Trời, sao lại chảy máu? Còn không nhanh ngồi xuống, nhảy tưng tưng làm cái gì? Tử Toàn, lấy thảo dược cầm máu ở trên cửa sổ trong phòng, nhai rồi đắp lên cho nương ngươi.” Tăng Thụy Khánh đen mặt phân phó.
“Đã mấy chục tuổi rồi, đi đường sao không cẩn thận hả?” Điền thị không âm không dương (ý như không ấm không lạnh, bình tĩnh, nhàn nhạt) nói một câu.
Bọn Tử Tình đang buồn cười trong phòng, hơn nửa ngày mới nhịn xuống được. Cho đến khi Tử Tình ngồi vào bàn, trên bàn thật là có cá, mặn đòi mạng, Thu Ngọc hỏi qua, nguyên lai thật sự là số cá lần trước thừa lại, ướp muối, phơi thành cá khô.
“Đại tẩu, trời nóng thế này mà ngươi dám làm đồ ăn thừa cho chúng ta ăn, nếu ngươi không bỏ được tiền bạc, thì chỉ cần làm rau thôi cũng được.” Thu Ngọc nói, vốn đã có ý kiến với Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị, khó khăn lắm mới có một cơ hội, Thu Ngọc không chèn ép bọn họ vài câu sao?
“Ngươi ăn no không biết nỗi khổ người đói, có ăn là được lắm rồi, ta chờ xem lúc ngươi làm rượu thì sẽ có đồ tốt gì?” Chu thị vừa ăn vừa nói.
Tử Tình thấy thật sự không có gì để ăn, cũng lười nghe các nàng nói qua nói lại. Liền gắp mấy miếng rau muống ăn, nói là phải về nhà cho đứa nhỏ bú sữa, Trần thị cũng nói thời gian dà


