Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6941)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

lượng bạc, đại tỷ, ngươi cũng thật ghê gớm, còn nói không muốn nhiều, nhiều là bao nhiêu?” Thu Ngọc thấy Tử Tình không lên tiếng, liền hỏi.


“Có gì đâu, nhà đại tẩu gia cũng không phải bán được một lượng bạc à? Ta cũng không muốn nhiều, cho tới bây giờ nhà của ta không chiếm tiện nghi gì của Tử Tình, Tử Tình, ngươi thấy đúng không?” Xuân Ngọc không hề để ý.


“Dựa vào cái gì, thứ gì của tỷ ta các ngươi đều muốn là sao hả?” Tử Vũ tức giận nói ra.


“Nhìn xem, tiểu hài tử mà không có chút dạy dỗ, nói hưu nói vượn cái gì hả? Người lớn nói mà ngươi xen mồm à, một đứa như vậy, hai đứa cũng như vậy, cũng không biết cha mẹ ngươi bận làm gì mà không dạy con?” Điền thị khí chỉ vào Tử Vũ, reo lên.


“Quên đi, Tử Vũ, đừng nữa nói, cẩn thận người khác nghe xong chê cười, người không biết còn tưởng rằng ta đã làm sai chuyện. Có tỷ ở đây, ngươi yên tâm.” Tử Tình khuyên Tử Vũ, dù sao Tử Vũ vẫn là tiểu hài tử, còn chưa làm mai, chuyện này mà truyền ra ngoài, thanh danh nàng sẽ bị hư một ít.


Tử Tình khuyên Tử Vũ xong, liền ngẩng đầu cười khanh khách, nói với Điền thị: “Bà, chúng ta không được dạy dỗ, nhưng cha mẹ ta có bận thế nào thì ít nhất cũng dạy chúng ta, nhà người khác có gì là do người khác vất vả kiếm được, không phải do mưa gió gì kéo đến, cho nên, chúng ta cho tới bây giờ không muốn thứ gì của người khác cả, muốn cái gì thì tự mình làm ra.”


Lúc này, có mấy người bưng chén đũa đã rửa sạch đến, Tử Tình vội kéo Tử Vũ ra ngoài giúp đỡ, không có quay đầu liếc mắt nhìn biểu cảm của Điền thị và vẻ mặt người khác khinh bỉ Điền thị Xuân Ngọc thế nào.


Chương 231: Chu Thị Làm Tiệc Rượu (2)


Tử Tình giúp đỡ dọn xong bàn, cũng không đi vào nhìn Điền thị cùng Xuân Ngọc, tìm cái góc ngồi xuống cùng Tử Vũ, lúc này cũng có vài phụ nhân lạ mặt đến bắt chuyện, hỏi chút vấn đề kỳ kỳ quái quái, như là nam nhân nhà Tử Tình làm cái gì, trong nhà Tử Tình có bao nhiêu mẫu ruộng nước, xiêm y trên người Tử Tình, Tử Tình lung tung ứng phó vài câu.


Tiệc rượu bắt đầu, ăn qua loa mấy miếng, Tử Tình liền dẫn Tử Vũ về nhà, nói đứa nhỏ chờ bú sữa, Chu thị bọn họ cũng không giữ nhiều.


“Tỷ, ăn cái gì thứ quỷ gì vậy, còn không bằng đồ ăn thường của chúng ta, làm chúng ta sáng sớm đã qua hỗ trợ. Ta phát hiện bà không thể hài hòa nói với chúng ta một câu, dựa vào cái gì mà mọi người không làm việc lại bắt chúng ta làm, ngay cả Bình tỷ cũng không làm, vì sao? Đại cô các nàng cũng quá mức, cho tới bây giờ bà cũng không nói các nàng sai, mỗi lần đều là chúng ta sai.” Tử Vũ nhớ tới sự tình vừa rồi liền tức giận.


“Nói ra thì làm được gì, cha mẹ đối tốt với ngươi, ca ca tỷ tỷ đối tốt với ngươi là được, sao có thể người người đều thích ngươi? Ngươi không phải bạc.”


“Người người thích ta cùng bạc có liên quan gì nhau?”


“Ngu ngốc, không có người thích bạc sao?”


“Tỷ, ngươi nói rất có đạo lý, trừ hòa thượng ni cô thì thật đúng là tìm không thấy ai ghét bạc.”


“Ai nói hòa thượng ni cô không thích bạc, vậy bọn họ ra ngoài hoá duyên làm gì? Còn nữa, khách viếng thăm cho tiền đèn dầu làm gì? Không có bạc, bọn họ ăn cái gì? Miếu thờ trùng tu thế nào?” Lâm Khang Bình vào cửa nghe thấy Tử Vũ nói, trả lời.


“Tỷ phu, ngươi vừa không nhìn thấy đâu, bà cùng đại cô các nàng khi dễ tỷ, đều đòi tỷ ta thứ này thứ kia, nhìn bộ mặt tham lam của các nàng, hận không thể ăn tỷ luôn. Buồn cười nhất là đại cô, nói Tam Mao sắp thành hôn, cũng muốn này muốn kia.” Tử Vũ quyệt miệng nói.


Tử Tình gõ gõ trán nàng, nói: “Còn không nhanh trở về nhìn xem bà ngoại đi. Cũng không biết bà ngoại đã ăn gì chưa nữa.”


“Cha cùng về với ta mà, chỉ sợ cũng chưa ăn được gì, đáng tiếc số cá kia, miếng thịt cá chiên với bột mì. Ăn đến miệng cũng không biết là cá hay bột mì nữa, không biết làm gì số cá kia. Buổi tối làm món nào ăn ngon đi, mệt mỏi cả buổi sáng, nhanh tắm rửa cho mát mẻ, ta muốn ngủ một giấc.” Lâm Khang Bình nói.


“Có khả năng làm gì chứ, chắc lại bán rồi, nếu không thì giữ lại lần sau mời khách. Ngươi không nghe thấy lại mời thêm lần nữa à?” Tử Tình nói.


“Mời nữa thì khỏi tặng quà! Đúng rồi, Tam Mao đính hôn à?”


“Ai biết được? Không có nghe nói, dù sao không liên quan đến cùng ta.” Tử Tình cúi đầu nhìn đứa nhỏ, không chú ý tới khuôn mặt Lâm Khang Bình như suy nghĩ sâu xa.


Không đến hai ngày, một nhà Tử Lộc cùng Tử Thọ trở lại, Tử Tình mở tiệc đón gió ở Tình viên. Tử Lộc hỏi chuyện nhà mới của Tăng Thụy Khánh.


“Tiệc tân gia mới làm hôm kia, may mắn các ngươi không ở nhà, bằng không thì phải làm việc không công, ngươi không thấy cảnh sai ta cùng Khang Bình đâu, ngay cả Tử Vũ cũng không tha, cư nhiên bảo ta cùng Tử Vũ bưng nước đi rửa chén, sau này còn gây gỗ cùng bà.” Tử Tình nói.


“Đứa nhỏ này, phải muốn làm bà ngươi khó coi trước mặt người cơ, về sau, trường hợp này, ngươi cứ rời đi, đừng cứng đối cứng cùng bà, dù sao nhiều người ngoài, không tốt cho thanh danh.” Tăng Thụy Tường nói.


“Phụ thân, đại nương cũng không bỏ được tiêu tiền, sao còn muốn mời ăn cơm nữa? Chúng ta đưa lễ thế nào?” Tử Tình hỏi, cố ý xem nhẹ lời nói của Tăng Thụy Tường.


“Chuyện này thì cứ xem ý của mỗi người, bình thường là sẽ tặng quà, việc này không mời cả thôn, chỉ mời thân thích hoặc bạn bè. Chúng ta cũng nên chuaant bị mới tốt.” Tăng Thụy Tường nói.


“Khó trách, ta nói với cá tính không thấy lợi thì không làm của bọn họ, sao còn phải mời chúng ta đi bữa nữa?” Lâm Khang Bình nói.


Tử Lộc nghe xong cũng hỏi rõ, bọn họ đã ở riêng, cũng phải chuẩn bị một phần lễ vật, Tử Thọ cười nói: “Nhị ca, không bằng ngươi đi mua một bộ pha trà, không cần mua thứ tốt đâu, tầm một trăm văn là đủ rồi. Phụ thân mua một bộ bát đĩa, đại tỷ mua hai cái bình hoa, tổng cộng không hết nữa lượng bạc.”


“Nửa lượng mà ít à, ta còn không muốn cho một văn nữa cơ, nếu có thể không đi, ta thà rằng ở nhà ngủ ngon.” Tử Tình nói.


“Vậy ta đừng tặng thứ gì cả, không nghe cha nói sao: Bình thường là sẽ đưa chút quà, ta không cho cũng không sao, dù sao ta bỏ không ít tiền ra rồi.” Lâm Khang Bình nói.


Tử Tình vừa nghe, thấy Tăng Thụy Tường cũng không phản đối, vội hỏi Tử Lộc, Tử Lộc cười nói: “Ta đương nhiên giống ngươi, huynh muội đồng lòng, không đưa sẽ không đưa, ta muốn nhìn xem đại nương còn có thể đuổi chúng ta ra ngoài không nữa?”


“Đuổi cũng tốt, dù sao cũng ăn không no.” Tử Vũ cười nói.


Tử Tình thấy Trần thị ngồi ở một bên, không ăn cái gì, đứa nhỏ thì Tiểu Kết ôm, hỏi: “Nhị tẩu, mấy thứ này không hợp khẩu vị sao?”


Trần thị vừa nghe, có chút đỏ mặt, Tử Lộc cười nói: “Nhị tẩu ngươi mấy ngày nay có chút không thoải mái, ăn không nỗi.”


Tử Tìn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi chết lặng khi nhìn thấy hộp thuốc tăng cường sinh lực anh uống dở dang, trong khi anh chưa một lần quan hệ với tôi

Điện hạ, thần biết sai rồi!

Thơ Radio: Mình hiểu nhau thêm một chút được không em?

Sau chia ly, gắng đừng lụy bi…

Cô Nàng Hoàn Hảo