Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6966)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

ình nhìn hoa đào, nhất là hoa đào trong mưa, luôn có một loại cảm giác bay bổng, khói nhẹ bao phủ Tình viên, xinh đẹp mà im lặng, có khi Tử Tình không biết mình mơ hay tỉnh.


Tử Hỉ rất thuận lợi vượt qua thi huyện, thành tích đứng thứ hai, bây giờ Tử Lộc mới mua nhà gần chỗ thi Châu, Thẩm thị ngẫu nhiên sẽ đi qua thăm hắn, bởi vậy, Tử Tình thường đón Hà thị cùng Tăng Thụy Tường, mẹ con Trần thị cùng với Tử Vũ đi lại ăn cơm.


Sau khi ăn xong, Tăng Thụy Tường thích ngồi ở cầu nổi thả câu, mùa này cá trích nhiều, dễ câu, cá trích cho tầm bàn tay lớn, có khi ăn không hết, cũng sẽ đưa cho Điền thị bọn họ, lão gia tử vừa nghe là câu ở hồ nước Tình viên, không có việc gì cũng đến câu cá, có khi cũng ở lại ăn cơm. Tử Tình thấy bọn họ thà rằng khoác áo tơi đội nón lá, ngồi trên cầu nổi, cũng không nguyện ý ở nhà, thật sự là không hiểu.


Ngày nhoáng lên một cái đã đến hai mươi bốn tháng ba, Thư Duệ trăm ngày, mưa dầm cuối cùng ngừng lại, sau khi lão gia tử ăn xong, rãnh rỗi lại đến, bưng cái đòn, ngồi ở cầu nổi, Lâm Khang Bình không biết từ nơi nào lấy ra mấy con ba ba, kéo Tử Tình cùng đến phóng sinh, chọn một con lớn giữ lại làm canh, còn thừa đều ném vào hồ nước, nói: “Vài năm sau chúng ta muốn ăn con ba ba sẽ không cần ra ngoài mua.”


Lão gia tử nghe xong bỗng nhiên nói: “Nghe nói hồ nước có nhiều lươn, mùa xuân lươn cũng ra ngoài kiếm ăn, không bằng chúng ta bắt lươn ăn đi.”


Tử Tình vừa nghe, hưng trí, vội nói được. Lão gia tử trở về lấy vài cái giỏ trúc, giỏ trúc này rất khác, ở giữa phình ra, hai đầu nhỏ, lão gia tử bỏ rất nhiều giun trong đấy, đăth bên bờ nước.


Lâm Sơn Lâm Phong lớn từ trong thôn bản, đúng tuổi bướng bỉnh, bọn họ dùng cần câu, trực tiếp gắn giun vào, bỏ vào hồ nước, vội vội vàng vàng, ngẫu nhiên cũng có thể bắt được một con lươn, đáng tiếc hiệu quả không cao. Làm Tử Tình nhìn cũng không thích lắm, ngược lại giữ giỏ trúc lão gia tử để, qua một hai khắc ( 1 khắc = 15 phút) lại nhắc lên nhìn xem, cũng đã bắt ở được 3 con, lão gia tử oán trách Tử Tình quá nóng vội.


Lúc này Hà thị, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị bọn họ đi lại, trong tay đều cầm đồ theo, Hà thị cho Duệ một dây chuyền vàng, Thẩm thị cùng Trần thị cũng đều là vòng tay vòng chân vàng cộng thêm một bộ quần áo, Tử Vũ làm một đôi giày hình đầu hổ, Tăng Thụy Tường nhìn thấy lão gia tử, rất ngoài ý muốn, còn tưởng rằng lão gia tử cùng Điền thị sáng sớm đã đến để tặng quà trăm ngày cho đứa nhỏ Tử Tình.


Lão gia tử thấy mọi càm cầm quà, trên mặt có vài phần ngượng ngùng, trong lòng Tăng Thụy Tường cũng hiểu, có dằn sự thất vọng xuống, vẫn phân phó Lâm An đến lão phòng mời mọi người đến ăn cơm. Lão phòng có Điền thị, một nhà Tăng Thụy Khánh, mùa cấy mạ nên Tăng Thụy Khánh ở nhà. Hơn nữa một nhà Thu Ngọc cũng chủ động đi lại, người không nhiều lắm, một bàn lớn là đủ rồi.


Thu Ngọc tặng một bộ quần áo hài miệt, Điền thị thấy, vội vỗ đầu mình: “Thật sự là hồ đồ, quên mất vật nhỏ hôm nay trăm ngày.”


Chu thị cũng vỗ tay nói: “Đúng là quên mất, ta còn nghĩ hôm nay là ngày lành gì mà bảo chúng ta đến ăn cơm chứ.”


“Xem đại nương nói kìa, giống như chúng ta vì quà của đại nương mới mời không bằng, vừa vặn hôm nay ông đến câu mấy con lươn, Khang Bình mua con ba ba về, kêu mọi người đến náo nhiệt một chút, không có ý khác.” Tử Tình nói, trong lòng thầm nghĩ, có tâm vô tâm vừa thấy là biết, mà thôi, đỡ mình lấy quà đáp lễ, nếu lão gia tử không ở đây, hôm nay cũng lười gọi bọn họ đến.


Đang nói, Tiểu Lam bưng một chậu canh Vvương bà tử dùng lươn và ba ba cùng nấu, màu nước canh trắng trắng, Tiểu Thanh múc canh cho mọi người.


“Lươn này là ta vất vả bắt đến, lát nữa chắc còn có món cá trích kho tàu, cũng là ta câu lên.” Lão gia tử vội nói, chủ yếu là muốn kéo đề tài ra, hắn cũng quên hôm nay là trăm ngày chắt, nhưng chỉ cần tính là nhớ, chỉ sợ lão bà tử không chịu bỏ tiền mua thứ tốt, hắn quá rõ ràng tâm tư lão bà tử, trong tay có tiền, không cho Xuân Ngọc thì cũng mua đồ ăn cho đứa nhỏ Thu Ngọc, bây giờ phai nhạt với Hạ Ngọc nhiều, biết có lão nhị chiếu cố.


Tăng Thụy Khánh nghe xong cũng hưng trí, nói: “Lúc nhỏ ta cũng bướng bỉnh, biết câu ếch, bắt cá chạch, đáng tiếc nhiều năm không làm qua, một hồi nữa nên thử xem.”


Một bữa cơm ăn vội vã, ngay cả rượu cũng không uống hai ngụm, sau khi ăn xong vội vàng tìm một cái cần câu, tự mình đào chút giun, đem cần câu vung vào nước.


Chương 223: Sự Kiện Lươn Và Cá


Tử Tình rất ít thấy Tăng Thụy Khánh hưng trí cùng nhiệt tình với những chuyện này, mặt lúc nào cũng hằm hằm, bây giờ thấy hắn cười. Liền nói: “Hôm nay đại cha làm gì mà cười vậy, không phải câu cá thôi à?”


Chu thị thấy cũng nói: “Cũng do chất nữ có cách, ta còn ít thấy hắn vui vẻ như vậy, về sau nên thường dỗ hắn đến đấy, đỡ mọi người thấy vẻ mặt kia của hắn.”


Thu Ngọc liếc mắt nàng một cái, lén bĩu môi, không cho là đúng.


Mấy phụ nhân liền ngồi trong phòng nghỉ, Tử Tình không đồng ý để người ngoài vào phòng riêng của mình, phòng vợ chồng ở là nơi riêng tư nhất, người ngoài đến luôn có một ánh mắt nhìn trộm, cho nên phòng ngủ đều do Tử Tình tự mình dọn.


Vì thế, Tử Tình liền làm cái giường ở phòng phía tây gian thứ nhất đằng trước viện, mặt trên có đệm mềm, ở giữ để một cái bàn nhỏ, có thể bỏ điểm tâm cùng nước trà, người nhiều thì có thể ngồi, ít người thì nằm, ở cửa sổ còn có một tháp quý phi, dùng để chiêu đãi nữ. Nam thì ở phòng khách.


Chu thị nhàm chán, muốn chơi mạt chược, Thẩm thị không thích chơi cùng Chu thị, tặng chỗ cho Hà thị, đáng tiếc Hà thị ánh mắt không được tốt, vì thế, Hà thị cùng Thẩm thị hợp tác, cộng thêm Tử Tình cùng Thu Ngọc, cũng đủ chân.


Điền thị nằm trên giường, chăm nữ nhi Uyển Tình của Thu Ngọc, Uyển Tình đã nửa tuổi, với lại lấy tên Uyển Tình còn có nguyên do, trước lúc đặt tên, Thu Ngọc nói hi vọng đứa nhỏ có thể giống Tử Tình, cũng mạng tốt như Tử Tình, cho nên lấy tên Như Tình, Tăng Thụy Tường nghe xong nói: “Uyển Tình, Như Tình đều hay hơn mà.” Vì thế Như Tình đổi thành Uyển Tình .


Chia bài xong, Tử Tình vừa chơi một vòng. Tiểu thanh ôm Duệ vào nói: “Nãi nãi, tiểu thiếu gia đói bụng, muốn ăn sữa.”


Tử Tình đem bài ném cho Tiểu Thanh, còn mình thì ôm con đến phòng cách vách cho bú sữa, chơi với đứa nhỏ, lại dỗ đứa nhỏ ngủ, đã nửa canh giờ trôi qua, chờ lúc Tử Tình trở vào phòng, để Tiểu Thanh đem đứa nhỏ ôm về ngủ, mới phát hiện mạt chược đã không đánh nữa, Chu thị vẻ mặt tức giận, Thu Ngọc tuy tốt một chút nhưng vẫn âm trầm, Tử Tình nhìn lướt qua, trước mặt Tiểu Thanh chất một đống tiền đồng, tiểu nha đầu đang ngơ ngác không hiểu.


Tử Tình giao đứa nhỏ cho Tiểu Thanh, lúc này Tử Toàn cùng Mộc Mộc chạy vào hô: “Bên ngoài bắt được rất nhiều cá lượn, nhanh đi xem. ”


Tử Tình đem tiền đồng trên bàn chia cho hai hài tử, sờ sờ đầu bọn họ, nói: “Cầm mua chút giấy bút để luy

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi Voz Full

Gái ế nhận quả đắng sau quyết định gây sốc khi bố mẹ thúc giục chuyện kết hôn

“Tao nhận làm bố nó nhưng sau này phảt xét nghiệm để tao còn đi lấy vợ đấy nhé!”

Người gây ra chuyện rồi bỏ chạy là anh, bảo em phải làm sao đây?

Bị nhà chồng đuổi, cô gái xin ở nhờ nhà bà cụ bán tào phớ