Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6984)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

n, chăm chỉ làm việc, quản lí nhà cửa cho tốt, rãnh rỗi thì làm công, thế thì sao ăn không đủ no? Cả nhà Tử Nình ở trong thành, chẳng phải vẫn sống được đó sao? Theo ta thì ngươi phải chăm chỉ mới tốt, người đời nói hay lắm, sáng sớm chim chóc có sâu ăn, đừng nói như rồng leo, làm như mèo mửa, có bản lĩnh bao nhiêu thì ăn cơm bấy nhiêu. Mấy năm nay, chúng ta còn giúp ít à? Nói không xuôi tai thì bạc chúng ta cho nương, một năm ngươi cùng cha có thể tiêu hết bao nhiêu? Gạo dầu cải đều cho, một năm bốn mùa quần áo chúng ta cũng làm tốt, trong nhà còn nuôi gà, có chuyện gì chúng ta cũng giúp đỡ, còn nghe các ngươi khóc than hả? Nương à, nói thì ngươi không dễ nghe, nhưng Tình nhi nhà của ta muốn mặc cái gì sẽ mặc cái nấy, tự mình kiếm bạc, thích xài thế nào thì xài, chẳng liên quan gì đến ai cả.” Thẩm thị nói.


Điền thị nghe xong tức giận muốn giục đũa xuống, Thu Ngọc mắt sắc kéo lại, Điền thị nói: “Trong mắt ngươi còn có người làm nương như ta không hả, chữ hiếu ngươi để đâu? Ta chỉ nói nàng một câu, ngươi liền nói ta chục câu à.”


“Bà, ngài nói đi đâu vậy? Nương ta bất kính ngài chỗ nào? Chỉ nói chuyện ăn mặc tiêu dùng thôi, mấy năm nay, cha ta kiếm bạc, nương cũng chưa tiêu đồng nào, đều hiếu kính cho ngài, nương của ta nói gì chưa? Hỏi đại nương, nhị cô tiểu cô đi, nương ta làm sai gì?” Tử Tình nói.


“Đúng vậy, nhiều năm đệ muội đối đãi với cha mẹ rất tốt, đối xử với chúng ta cũng thông cảm, ngay cả Tử Bình cũng giúp đỡ.” Chu thị vội tỏ thái độ.


“Đúng đấy, nương à, nếu không có nhị ca nhị tẩu thì chúng ta làm gì có ngày hôm nay, lúc nhỏ không nói, nhưng cái nhà lớn kia, trong thôn ai mà không hâm mộ ta có một ca ca tốt đâu chứ?” Hạ Ngọc nói.


“Ta cũng chưa nói nhà lão nhị không tốt, các ngươi nói gì nhiều thế? Ta chỉ thấy một đám các ngươi càng ngày càng khấm khá, chỉ có một nhà Xuân Ngọc khó khăn, trong lòng khó chịu. Quên đi, nếu như thế, thì không nói nữa. Đại tôn tức (cháu dâu) à, ta thấy không bằng làm như vậy đi, đại tôn tử của ta sớm muộn gì cũng sẽ làm quan, bên người cũng cần một hai người đáng tin cậy, không bằng dẫn Tứ Mao Ngũ Mao theo đi.” Điền thị lập tức thay đổi mục tiêu.


“Bà, ta không làm chủ được, tướng công ngồi ở kia kìa. Với lại chuyện làm quan cũng là chuyện hai năm sau, bây giờ chúng ta làm gì có điều kiện mà nuôi người khác nỗi.” Lưu thị vội nói.


Điền thị há mồm, cái gì cũng chưa nói.


“Theo ta thì mấy cháu ngoại cũng đọc sách hai năm, tìm việc trong thành là được rồi. Chuyện ruộng vườn cũng không cần nhiều người như vậy, không phải Đại Mao ở trong thành à, lúc trẻ thì chịu khó chắt chiu từng đồng, về nhà có thể được an lành.” Thu Ngọc nói.


“Đại Mao chỉ làm đủ bọn họ ăn thôi, còn thuê phòng ở nữa, còn muốn nuôi một đứa trẻ, một năm về được mấy lần đâu. Nương Vĩnh Phong à, ngươi mở tiệc ở trong thành đã một năm, kiếm được không ít bạc nhỉ?” Xuân Ngọc hỏi Trần thị.


“Đâu dễ như vậy, đệ đệ của ta nói một ngày làm rất mệt, vừa mới bắt đầu lại còn lỗ vốn, bây giờ mới tốt hơn, cũng kiếm được không bao nhiêu.” Trần thị nói.


“Ngươi mướn thêm mấy người thì sẽ không mệt mỏi nữa, nếu không thì để con của ta đến làm tiểu nhị đi, vừa vặn học hỏi kinh nghiệm, về sau tự mở cửa hàng riêng mình, sẽ không giành khách với ngươi.” Xuân Ngọc nói.


“Đại cô, người nhà ta làm là đủ rồi, nơi nào còn cần mướn người? Có mướn cũng không có tiền trả, thật ngượng ngùng.” Trần thị nói.


Điền thị cùng Xuân Ngọc dạo một vòng, cũng không nhét người vô được chỗ nào, lại quay đầu nhìn Tử Tình.


Chương 218: Tử Tình Dạy Đệ Đệ (1)


Tử Tình nhìn ánh mắt tha thiết của Xuân Ngọc, thở dài, nói: “Đại cô, làm nông cũng không có gìlà không tốt cả, sản lượng dương khoai cao như vậy, một năm làm tốt thì trồng được hẳn 3 lần, một mẫu trồng tốt thì bán kiếm được bốn năm lượng bạc, trước kia nhà ta cho các ngươi mầm móng, 1t mẫu tốt thì bán được hẳn mười lăm mười sáu lượng bạc, ta nhớ nhà ngươi có ba bốn mẫu mà? Còn có khoai lang, sản lượng cũng cao, dây lang còn có thể lấy cho heo ăn, lại nuôi ít gà vịt, cuộc sống không tốt được à? Cũng không phải trong nhà không có miếng ruộng đất nào. Nhà của ta bây giờ cũng như vậy thôi, hai ba năm sau là khấm khá.”


“Ngươi nói thật dễ dàng, nếu trồng mà có thể già thì bọn ông ngươi đã giàu từ lâu rồi. Ngươi không biết rồi, làm ruộng rất vất vả, mệt chết mệt sống cả năm mà không được mấy văn tiền lời.” Xuân Ngọc bĩu môi.


“Nhà ai mà không làm thế? Hồi nhỏ, cha ta không ở bên người, nương ta dẫn theo bọn ta, làm ruộng nuôi gà bẻ củi, thứ nào mà không tự tay làm? Nếu khi đó không vất vả, nhà của ta có thể có ngày hôm nay à?” Tử Tình một chút nổi giận, giọng to lên, vốn là nể mặt thân thích, có lòng tốt mời bọn họ, thế mà bọn họ cứ làm mình không dễ chịu.


Tử Tình nói xong, Lâm Khang Bình đi lại, ôm lấy Tử Tình: “Ngươi nên trở về nghỉ ngơi thôi, ngồi nhiều không tốt, với lại chắc con của ta cũng đói bụng rồi.”


Thẩm thị vội gật đầu, nói: “Cũng đúng, ngươi còn ở cữ mà, đừng tức giận mà làm bí sữa, cả mẹ con đều chịu tội. Còn nữa, nằm nhiều đi, cẩn thận ngồi nhiều mỏi lưng, không bằng ngươi ôm nàng đi về trước. Đều là thân thích, sẽ không chú ý nhiều đâu.”


Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc nghe xong vội nói ‘đúng đấy’, Điền thị cùng Xuân Ngọc mục đích không đạt tới, Chu thị còn định nói chuyện Tử Bình với Tử Tình, một chuyến này tay không mà về rồi. Nhưng Tử Tình phải đi. Bọn họ cũng không thể ngăn cản, tha thiết chờ mong, nói: “Đi nghỉ trước đi. Cơm chiều thì ra ngồi cũng được.”


“Ngượng ngùng, Tình nhi nhà của ta bị các ngươi ầm ĩ một buổi sáng, buổi chiều phải nghỉ ngơi, cơm chiều sẽ không giữ các ngươi lại. Nhà của ta bây giờ chỉ có mỗi Vương bà bà nấu cơm, một người già cả như bà ấy sáng sớm trời còn chưa sáng đã đứng dậy làm việc, cũng không giống nhà ông chủ trước kia, có nhiều người giúp đỡ. Chúng ta vừa mua một tiểu nha đầu, nhưng làm còn không thuận tay, hôm nay 3 bàn này đều do bà ấy chuẩn bị, buổi tối lại làm ba bàn nữa, để bà ấy mệt mõi mà bị bệnh, Tình nhi nhà ta ăn cái gì?”


Lâm Khang Bình nói xong, Tăng Thụy Tường vội nói: “Cũng đúng, ngươi đưa Tình nhi trở về nghỉ tạm trước đi. Lát nữa chúng ta sẽ tự giải tán.”


Lão gia tử thở dài, âm thầm oán trách Điền thị, người ta chối bao nhiêu lần rồi mà còn không hết hy vọng. Khó khăn lắm mới có cơ hội hòa giải, giờ lại bị tan tành rồi, lần sau, có nói cái gì cũng không thể dẫn cả nhà Xuân Ngọc theo nữa.


Buổi chiều, tiễn tất cả các khách nhân, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình nằm trên phản, nói: “Nhà đại cô quả thật là mặt dày hơn tường thành, hai ta đã rõ rang cự tuyệt nhiều lần như vậy, còn không hết hy vọng. Ta nghe bà bọn họ làm khó dễ ngươi và nương, đã muốn ôm ngươi đi từ lâu rồi. Về sau đừng bao giờ mời bọn họ nữa, không ngờ vì mượn bạc mà

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thấy cô gái trẻ ôm bụng bầu bị đè ra đánh, chàng trai xông vào bênh thì sốc ngất khi thấy cô ta vừa ngước mặt lên

35 tuổi vẫn chưa biết mùi đàn bà thì bất ngờ được hotgirl gạ tình, nào ngờ sáng hôm sau choáng váng khi thấy

Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Cậu là ai?

Thiếu Một Chút