Cơm chiều Lâm Khang Bình bưng đồ lên kháng ăn, cơm xong, hai người thảo luận chuyện ra ngoài, Tử Tình bắt đầu thu dọn một ít đồ chuẩn bị lên đường, vì an toàn, Tử Tình cố ý chỉ mang theo quần áo vải bông mà nhà bình thường hay mặc, trang sức quý trọng không mang theo, tất cả đều đóng gói lại rồi cất đi.
Lâm Khang Bình nói: “Chúng ta nhanh đi sớm, không cần đi nhanh, ngươi cũng không mệt nhọc lắm, chờ mùa xuân chúng ta trở về, ta lại dẫn ngươi du lịch trên đường về. Lần này ra ngoài, không cần mang nhiều ngân phiếu, đến kinh thành, có lợi nhuận của cửa hàng, nếu không có thì còn tiền thuê của một cửa hàng khác.”
Tử Tình hỏi rõ, một đêm không nói chuyện.
Chương 180: Đi Xa
Sáng sớm, Tử Tình đóng gói quần áo, phân phó nha hoàn thu dọn các vật trang trí, Lâm Khang Bình mang theo gã sai vặt đi kiểm tra và tu sửa xe ngựa. Sau đó dẫn Vương Thiết Sơn đi An Châu bán những hoạn kê hơn 4 cân, mua về một ít quả vỏ cứng ít nước và điểm tâm.
Chờ Lâm Khang Bình trở về, Tử Tình đã bận vẻn vẹn một buổi sáng, mệt đến nỗi kêu đau thắt lưng, lung tung ăn chút gì đó, hai người đi lão phòng trước, chào từ biệt lão gia tử cùng Điền thị, cũng đưa quà. Một nhà Chu thị cùng nhà Thu Ngọc đều ở đó, Lâm Khang Bình cho lão gia tử cùng Điền thị một người một phong bì một lượng, Điền thị nhìn thấy bạc, tươi cười trên mặt chân thành rất nhiều, lôi kéo Khang Bình dặn dò nhiều, đáng tiếc, Lâm Khang Bình cười không thật lòng lắm.
Chu thị tự nhiên thấy, mắt nóng, nói: “Cha, nương, Tử Tình đưa quà tặng ngày lễ, còn tặng một lượng bạc, năm nay nương tiêu dùng có thể rộng rãi chút, theo ta thì các tôn tử cháu gái đều có tiền đồ, một người một lượng, cha mẹ một năm tiêu dùng cũng đủ rồi, tội gì còn đến xin chúng ta, không bằng sang năm chúng ta chỉ cho lương thực là được, tốt xấu gì cũng phải tiết kiệm cho Tử Toàn.”
Lâm Khang Bình nghe lời này, vội đứng lên, nói: “Ông bà, chúng ta còn chưa dọn nhiều đồ, không ngồi đây lâu, chúng ta cáo từ trước.”
Lão gia tử trừng mắt nhìn Chu thị, đứng lên, Tử Tình bọn họ đã đi tới cửa, Thu Ngọc hô một câu: “Tử Tình, mua cho tiểu cô nhiều đồ trang sức xinh đẹp cùng ít vật nhỏ khác, mua nhiều một ít, tiểu cô thích lắm.”
Tử Tình lung tung lên tiếng, từ lão phòng ra ngoài, hai người trở về nhà mẹ đẻ của Tử Tình, Tử Tình nói chuyện ươm giống dưa hấu cho Thẩm thị. Thẩm thị mấy ngày nay bận đại hôn của Tử Tình, lại đến chuyện Trần thị dưỡng thai, đầu óc choáng váng, mọi việc mừng năm mới đều giao cho dâu cả Lưu thị quản lý. Hiện thời nghe nói Tử Tình phải đi, vành mắt đỏ lên, dù sao Tử Tình lớn như vậy, còn chưa có rời xa nàng, trừ lần đó Tử Tình đi cùng Tử Phúc đến Xương Châu thi.
Thẩm thị kéo tayTử Tình, dặn dò kĩ càng, một đường phải cẩn thận, không được mệt nhọc, đến phía bắc, lại sợ Tử Tình không thích ứng được khí hậu rét lạnh và đồ ăn ở đấy, lại lo lắng Tử Tình và người Lâm gia khó ở chung…
Tăng Thụy Tường mặc dù không nói nhiều giống Thẩm thị, nhưng Tử Tình cũng biết trong lòng hắn rất quyến luyến, tiến lên ôm lấy hai người, an ủi nói: “Cha, nương, các ngươi yên tâm, ta sẽ chiếu cố chính mình. Với lại mọi việc còn có Khang Bình. Chờ đến tiết thanh minh, hai ba tháng sau, chúng ta sẽ trở lại. Chờ đại ca đến kinh thành, có lẽ chúng ta có thể gặp mặt nhau đấy.”
“Hai mươi lăm hai mươi sáu tháng giêng chúng ta có thể vào kinh, lúc đó ngươi đến nhà chơi là được, Khang Bình biết chỗ.” Tử Phúc nói cũng rất quyến luyến, ngàn dặm bôn ba trở về nhà, không vài ngày lại phải chia lìa.
Trần thị lấy chút điểm tâm cho Tử Tình, nói: “Tốt xấu gì cũng là tâm ý của nhị tẩu, ngon hay không cũng nhận lấy. Là ta tự làm, yên tâm.”
“Tỷ, ngươi đi rồi, trong nhà sẽ không náo nhiệt nữa, ngươi phải sớm về đấy? Còn nữa, tỷ phu, ngươi có thể cho tiền mừng tuổi trước không? Năm nay các ngươi thành thân, nên phải chủ động đấy.” Tử Hỉ nói, làm mọi người cười to.
“Tiểu tứ, ngươi không phải lo cho tỷ ngươi, mà lo tỷ phu ngươi không cho bạc nhỉ?” Lưu thị nghe xong cười nói, trong lòng còn ôm Vĩnh Liên nho nhỏ.
“Còn muốn tiền mừng tuổi à, đêm tân hôn náo động phòng, ngươi làm ta thảm hại nhất, không bàn nữa.” Tử Tình nói.
“Tỷ phu, ngươi nói một câu đi, ta mà không nể ngươi thì tội gì phải suy nghĩ nhiều cách như vậy, còn trò chơi chân chính ta còn chưa làm đâu, tỷ phu, câu ‘bạch đầu giai lão’ được không? Ta nghĩ nát óc mới ra được, cam kia ngọt không? Đường ngọt hay không ngọt, tỷ ta ngọt hay không ngọt?”
“Được, ngọt, có thể không ngọt sao?” Lâm Khang Bình vội đáp ứng, chờ câu cuối cùng muốn sửa lại đã không kịp, trong tiếng cười vang của mọi người, ngay cả Lâm Khang Bình cũng đỏ mặt. Tử Tình đã sớm đuổi theo đánh Tử Hỉ.
“Trời trời, đã thành thân rồi mà không biết dịu dàng à, tỷ phu, nhanh kéo nàng lại, nếu không nàng xây xước chỗ nào, ngươi đừng đau lòng đấy.” Tử Hỉ reo lên.
“Tiểu tứ thối tha, ngươi chờ đấy, tiền mừng tuổi cho tiểu tam hết, ngươi chờ xem.” Tử Tình không đánh Tử Hỉ được cái nào, cố ý nói.
“Tiểu tứ yên tâm, tam ca ta rất thoải mái, chắc chắn sẽ chia cho ngươi một phần. Về phần chia bao nhiêu thì chưa biết.” Tử Lộc nói.
“Trong nhà không có Tình nhi, thật đúng là hơi buồn, ngươi xem, ngày hôm qua trong nhà không có tiếng cười như hôm nay, theo ta thì Tình nhi cứ ở đấy đến hết tết, rồi xuất phát cùng chúng ta luôn.” Tử Phúc cảm thán.
“Được rồi, nói lý ra thì Tình nhi cũng nên đi một chuyến này, dù sao cũng là người nhà Khang Bình, cũng nuôi Khang Bình vài năm. Các ngươi nhất định không được lỗ mãng đấy.” Tăng Thụy Tường nói với Tử Tình.
Lâm Khang Bình và Tử Tình vội đáp ứng, một phen làm ầm ĩ, hòa tan một chút nỗi buồn ly biệt, Lâm Khang Bình cho Tử Thọ, Tử Hỉ, Tử Vũ cùng Vĩnh Liên mỗi người hai lượng, Tử Hỉ vội khen Lâm Khang Bình một chút, cũng cười nhạp Tử Phúc, Tử Lộc: “Đại ca, nhị ca, thấy rõ chưa, các ngươi phải lấy tỷ phu làm gương, đừng nghĩ lấy vài đồng đã đuổi chúng ta đi.”
Trước khi đi, Tử Tình lấy một bộ đệm chăn nhỏ và ít cam ở nhà mẹ đẻ, cùng với mấy quần áo vải bông cũ thường mặc, hai người ở lại Tăng gia ăn cơm chiều, vì sáng sớm mai phải đi, sau khi ăn xong, Thẩm thị liền bảo bọn họ về nhà.
Mười lăm tháng chạp, sáng sớm, Tử Tình còn buồn ngủ, Lâm Khang Bình đã mặc đồ xong, đem mọi thứ chuyển lên xe ngựa, mới kêu Tử Tình rời giường, thay quần áo cũ, rửa mặt, ăn điểm tâm, Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình lên xe ngựa, gã sai vặt Lâm An đánh xe, Lâm Phúc ở nhà trông nhà, hai nha hoàn Tử Tình cũng không mang theo, cẩn thận dặn dò một phen, cả nhà Vương Thiết Sơn cũng chuyển đến Tình viên ở. Lâm Khang Bình cho

