Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7102)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

trong như đã, mặt ngoài còn e…. ), cảm xúc Tử Tình rất nhanh đứng lên, cảm giác rất kỳ quái, thoải mái nói không ra lời, chỉ rên rỉ bộc lộ cảm xúc, ngứa ngứa tê tê, giống như từng này vẫn không đủ, hạ thân ẩm ướt, Lâm Khang Bình hôn vuốt ve hồi lâu, ngón tay rốt cục đụng đến địa phương kia, tách hai chân Tử Tình ra, tìm đúng vị trí, thân mình dùng sức ấn xuống, Tử Tình cảm thấy một trận xé rách đau đớn, rơi nước mắt, vừa muốn bỏ chạy thì Lâm Khang Bình hôn lên giọt nước mắt của Tử Tình, qua một hồi mới dỗ nói: “Tình nhi ngoan, đừng lộn xộn, một hồi sẽ không đau nữa, bảo bối ngoan, một lát sau là tốt rồi.”


Tử Tình thấy trên mặt hắn đầy mồ hôi, tâm mềm nhũn, hai tay ôm lấy eo của Lâm Khang Bình, nói: “Ta không đau .”


Lâm Khang Bình nghe xong vui vẻ, nhanh chóng hành động, toàn dựa vào sức mạnh của người thiếu niên mà va chạm, Tử Tình thích ứng xong, trừ bỏ đau đớn, cũng không có cảm giác khác, đương nhiên càng không có gì thoải mái đáng nói, hơi thất vọng.


Xong xuôi, trên người Tử Tình nhớt nhát, không thoải mái, muốn xuống giường tắm rửa, Lâm Khang Bình đè lại, tự đi chuẩn bị nước ấm, ôm lấy Tử Tình, trực tiếp ôm vào bồn tắm, tắm xong lại ôm lên giường, Tử Tình rất mệt mỏi, sáng sớm rời giường đã bị ép buộc một ngày, hơn nữa người mới làm lần đầu nên không khoẻ, nhanh chóng ngủ, cũng không biết Lâm Khang Bình bôi thuốc gì cho nàng.


Chương 178: Lại Mặt


Sáng sớm hôm sau, Tử Tình tỉnh lại, thấy mình ngủ ở trong lòng Lâm Khang Bình, trên người còn mặc cái yếm đỏ thẫm, một tay Lâm Khang Bình ôm nàng, một tay đặt trên ngực Tử Tình, còn chưa tỉnh lại, trên mặt là nụ cười thỏa mãn. Tử Tình thoáng giật mình, hắn liền mở mắt, hôn hôn cái trán Tử Tình, hỏi: “Tỉnh à? Ngủ ngon không?”


Tử Tình vuốt mặt hắn, nói: “Tỉnh lại có thể thấy ngươi, thật tốt.”


“Hình như câu này là ta muốn nói. Ngủ tiếp đi, không cần ngươi sáng sớm dậy làm bữa sang đâu.”


Tử Tình lắc đầu, nói: “Ngủ không được nữa.”


Lâm Khang Bình nghe xong, xoay người nằm trên Tử Tình, nói: “Ta cũng không muốn ngủ, chúng ta lại làm chút gì đó đi.”


Tử Tình còn chưa phản ứng, Lâm Khang Bình đã hôn Tử Tình, tay phải chậm rãi sờ toàn thân Tử Tình, một hồi cuồng nhiệt, một hồi ôn nhu, ngay cả hạ thân của Tử Tình cũng không buông tha, Tử Tình ngứa ngáy khó nhịn, không ngừng lắc eo, muốn càng nhiều, Lâm Khang Bình lại thong thả chìm vào trong cơ thể Tử Tình, Tử Tình gắt gao ôm lấy thắt lưng Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình dùng tay nâng mông nàng, từng chút từng chút, hết sức ôn nhu triền miên, Tử Tình cảm thấy cảm giác không giống tối qua, tuy rằng ngay từ đầu cũng có chút đau đớn, nhưng một hồi đã bị một loại cảm thụ thoải mái chưa từng có thay thế, Tử Tình nhịn không được rên rỉ thành tiếng, Lâm Khang Bình tốc độ nhanh hơn, hai người cùng lên đỉnh cao nhất, Tử Tình hoảng hốt vì loại cảm giác này, thì Lâm Khang Bình lại cẩn thận lau chùi thay nàng.


Không biết ngủ bao lâu, Tử Tình tự nhiên tỉnh lại, hạ thân không đau nữa. Còn có chút kỳ quái, Lâm Khang Bình vẫn ôm nàng, “Tình nhi, ngủ no rồi sao? Đói bụng không, ăn trong phòng ăn hay ra ngoài ăn?”


“Giờ nào rồi? Thật sự là không muốn động đậy gì cả.” Tử Tình duỗi eo ở trong ổ chăn.


“Chắc là qua buổi trưa rồi, ngươi không muốn động cũng được. Hôm nay ngươi không cần xuống giường, ta nhất định sẽ phụ trách cho ngươi ăn no, ta đã nghĩ trước rồi. Ngày thứ hai của Tân hôn nhất định phải cùng ngươi ở trên giường nghỉ ngơi một ngày, bù lại thời gian dài chờ đợi, ngươi không biết đâu, mỗi lần ngửi được mùi hương của ngươi, chỉ được hôn mà không được ăn, đối với ta mà nói, thật sự là quá thống khổ, hôm nay ta nhất định phải ăn cho đủ.”


Lâm Khang Bình ôm Tử Tình không buông tay, nhưng tóm lại cơm phải ăn, cọ xát nửa ngày, Lâm Khang Bình mới đứng lên, phân phó nha hoàn đem đồ ăn chuẩn bị tốt, tự mình bưng tới.


Tử Tình thấy vậy vội đứng lên. Đã quên bản thân không một món đồ, thân mình bỗng lạnh, thấy Lâm Khang Bình cười cười, Tử Tình cúi đầu nhìn, hiểu được, mặt đỏ lên, lập tức lại chui vào ổ chăn, Lâm Khang Bình đem nàng mò ra, nói: “Tình nhi của ta còn thẹn thùng gì, tối hôm qua vi phu đã xem sạch bách rồi, vi phu muốn xin lỗi nên tự mình hầu hạ nương tử mặc quần áo nhé.” Không đợi hắn nói xong, Tử Tình đã chen chân vào, một cước đạp ra ngoài, uy hiếp nói: “Nếu ngươi không đi, ta sẽ không dậy.”


Lâm Khang Bình thấy nàng sắp giận, cười lớn ra ngoài rửa mặt.


Một ngày này, Lâm Khang Bình quả thực không để Tử Tình xuống giường, hai người từ trên giường chuyển tới trên kháng (sạp gỗ), là Lâm Khang Bình ôm qua, Lâm Khang Bình thông cảm Tử Tình, cũng biết kiềm chế, lúc Tử Tình ngủ, lại bôi thuốc vào hạ thân Tử Tình, rất mát mẻ thoải mái, Tử Tình thế mới biết vì sao hạ thân lại không nóng bừng đau đớn, thì ra y học cổ đại cũng phát triển nhiều.


Buổi tối lại có một phen khổ chiến, Tử Tình triệt để bị chỉnh không xuống giường được, ngay cả rửa mặt đều là Lâm Khang Bình hoàn thành giùm, Tử Tình hận không thể ngủ trong bồn tắm luôn, thể lực cạn kiệt, kết quả chính là ngày thứ hai Tử Tình vẫn ngủ bất tỉnh như cũ, quên hôm nay phải về nhà, Lâm Khang Bình thấy thời gian quá trễ, nên đánh thức Tử Tình.


Hai người tiến vào Tăng gia, trưởng bối trong nhà đang chờ, lão gia tử cùng Điền thị, Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị, hai nhà Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc, bà ngoại cùng tiểu cữu nương của Tử Tình đều có mặt, may mà cả nhà Xuân Ngọc đã về rồi. Tử Tình nhìn đồng hồ trong phòng, sắp mười một giờ, mặt Điền thị đều có nặn ra nước, hỏi: “Trong nhà không có trưởng bối, ở lại gần, hai người các ngươi biết rõ chúng ta đều chờ ở đây, thứ ba tân hôn ngày còn dậy trễ như vậy, muốn gì?”


“Bà, đều tại ta, tối hôm qua cao hứng uống nhiều, nên sáng nay dậy không nỗi, Tử Tình lay ta nửa ngày mới tỉnh, nên mới chậm trễ đến bây giờ .” Lâm Khang Bình giải thích.


Điền thị nghe xong mới không ra tiếng, Thẩm thị vội pha trà, tiếp đón Lâm Khang Bình, Thu Ngọc thì lôi kéo Tử Tình nghiên cứu bộ đồ mới của Tử Tình, hôm nay Tử Tình mặc một bộ đỏ thẫm thêu mẫu đơn, cổ áo và cổ tay đều thêu long chồn trắng, “Đây là chất liệu gì mà đẹp vậy? Lông này cũng rất sáng, là long hồ ly à?”


“Ta không biết, là Khang Bình mua.” Tử Tình đáp.


“Là gấm Tứ Xuyên, tiểu cô, ngày hôm trước là tô cẩm (loại vải ạ).” Lâm Khang Bình thấy Thu Ngọc nhìn về phía hắn, không đợi đặt câu hỏi đã đáp.


“Trời ạ, thứ này phải mấy lượng bạc một thất. Ngày hôm trước là loại vải có tơ vàng, muốn mấy chục lượng bạc một thất nhỉ? Trước kia ta đi An Châu thành bán bức tranh thêu thì nghe lão bản nương trong tiệm nói, đáng tiếc chưa thấy qua.” Thu Ngọc hỏi.


“Mẹ ơi, một bộ là mấy chục lượng bạc, cả đời chúng ta cũng mua không nổi.” Chu thị nói.


“Thế gì có gì đáng nói đâu, phượng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!

Cứ ngỡ vợ về được nhà mình là điều may mắn …

Đêm nào chồng cũng mộng du, sợ anh bị ma nhập tôi đi theo

Chẳng cao sang nhưng không là gái điếm!

Nhìn lại mình đi! Mày cũng có còn zin đâu mà đòi!