Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7114)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

i được không? Các ngươi mỗi người mỗi ngụm, không ăn ta sách mới lạ.” Lâm Khang Bình vẻ mặt đau khổ oán giận.


Lão gia làm tiệc mừng thọ vào đầu tháng hai. Hạ Ngọc ôm đứa nhỏ về ở, Chu Thiên Thanh thì về trước, một nhà Xuân Ngọc tự nhiên cũng theo ở. Trước kia phòng cũ của Tiêu gia bán lại cho lão gia tử, nên trong nhà nhiều phòng trống, vài cô cô về nhà mẹ đẻ ở cũng tiện hơn.


Hạ Ngọc thường thường dẫn đứa nhỏ đến chơi, có khi cũng ở lại ăn cơm. Xuân Ngọc một nhà không đến, xem ra lần này cũng biết Tăng Thụy Tường có thái độ thế nào. Lão gia tử thì chiều nào cũng đến, ở lại ăn bữa cơm, đánh mạt chược. Tử Phúc Tử Lộc, Tử Thọ, Tử Hỉ ban ngày thì cùng nhau học hành, Lâm Khang Bình có khi cũng ngồi đấy, có khi cùng Tử Tình đến sau núi nhặt trứng gà, buổi tối mọi người cùng nhau giải trí.


Ngày qua thật là mau, chỉ chớp mắt liền đến mười hai tháng hai, thọ yến làm ở bên lão phòng, hai căn nhà trước sau, đều chất đầy bàn, Tử Phúc bọn họ sớm đi hỗ trợ, hôm nay lão gia tử mặc một bộ đồ mới, Thu Ngọc làm áo màu tím bằng lụa, quần màu đen, giày cũng cùng chất liệu với quần áo, đế giầy thì chắc Thu Ngọc làm giúp, với sức khỏe của Hạ Ngọc thì làm không nổi dế giày cứng như vậy.


Tử Bình dẫn trượng phu cùng đứa nhỏ đều đến, mặt Tăng Thụy Khánh thì nhăn nhó, lấy cây chèn cửa muốn đuổi hắn ra ngoài, Tăng Thụy Tường vội vàng ôm lấy hắn.


“Bảo hắn cút ngay, hắn là gì mà dám chạy tới nơi này, các ngươi cút ra ngoài cho ta, đừng để ta tự mình động thủ.” Tăng Thụy Khánh mắng.


Điền thị tiến lên khuyên nhủ, “Đến là đúng, bằng không một hồi chỉ có Tử Bình mang theo đứa nhỏ quỳ, người ngoài sẽ nói gì? Qua hôm nay, ngươi muốn quan tâm hay không, ta mặc kệ. khách cũng sắp đến rồi.”


“Không được, hôm nay ta nói một câu thôi, có hắn không có ta, có ta không có hắn, đừng nghĩ ta không biết các ngươi có chủ ý gì, muốn ta chấp nhận hắn à, không có cửa đâu, coi ta là hổ giấy để các ngươi vuốt ve hả, hôm nay chúng ta thử xem thật hay giả.”


Tử Bình dẫn đứa nhỏ cùng Hồ Bách Tùng lập tức quỳ xuống, Tử Bình tiến lên ôm đùi Tăng Thụy Khánh khẩn cầu, Tăng Thụy Khánh nghẹn một hơi, một tay xô Tử Bình ngã xuống đất, một cước đá Hồ Bách Tùng văng ra bốn năm thước, mắng: “Còn không cút hả, nghĩ ta không đánh các người à?”


Tăng Thụy Khánh thoát khỏi Tăng Thụy Tường, lại cầm cây chèn cửa lên, Điền thị, Chu thị cũng không dám khuyên, lão gia tử chỉ đành nói với Hồ Bách Tùng: “Hôm nay không phải lúc để nói việc này, ngươi đi về trước đi, Tử Bình và đứa nhỏ ở lại, chỉ cần ngươi yên tâm chờ đợi Tử Bình, một ngày nào đó có thể cho ngươi vào cửa.”


Hồ Bách Tùng đành phải đứng lên, khập khiễng ra cửa, Tăng Thụy Khánh không liếc hắn một cái nào. Cũng may lúc này khách trong thôn còn chưa tới, chỉ có họ hàng thân thích.


Tử Tình thấy tư thế này của Tăng Thụy Khánh, biết lão cha mình còn kém xa lắm, nếu có chút tính tình mạnh mẽ, một nhà Xuân Ngọc cũng không bước chân qau được cổng, nhưng không biết lão gia tử có cảm tưởng gì.


Lát sau thọ yến bắt đầu, mọi người thấy Tăng Thụy Khánh đen mặt, thật sự không vui vẻ nỗi. Trình tự quỳ lạy không khác lúc Hà thị chúc thọ là mấy, quỳ lạy kết thúc thì đến tiệc rượu, đồ ăn bình thường, lão gia tử cùng Điền thị đều mất hứng, nhưng việc này Tăng Thụy Khánh làm chủ, Tăng Thụy Tường cũng không nhúng tay vào, ai bảo người ta là trưởng tử chứ?


Chương 171: Trần Thị Mở Tiệm


Tăng Thụy Tường dẫn bọn nhỏ trở về nhà, đem mình nhốt vào trong thư phòng, Thẩm thị thấy bọn Tử Phúc lo lắng, nói: “Không có việc gì, cha ngươi chỉ không suy nghĩ cẩn thận mà thôi, cho hắn chút thời gian đi. Về sau chắc chắn còn có chuyện như vậy xảy ra, trừ khi về sau chúng ta làm nhiều hơn. Lúc này, chỉ sợ trong lòng ông bà ngươi cũng không thoải mái, vài năm nay chúng ta cho nhiều như vậy, vốn tưởng rằng chúc thọ có thể làm thật tốt, ai ngờ người thân đều không nể mặt? Chắc tưởng là cha ngươi chỉ nói thôi chứ vẫn làm, không ngờ thời điểm mấu chốt này lại không bỏ tiền. Hôm nay còn nghe đại nương ngươi nói bà ngươi còn nuôi mấy đứa con gái, nhà đại cô nhị cô ở từ tháng giêng tới giờ.”


“Ta nghĩ trong tay bà cũng còn ngân lượng, chắc trợ cấp thêm năm nay là không thành vấn đề, sang năm mới gian nan đấy. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là chúng ta không cho bà thứ gì, để bà biết chúng ta đối xử tốt bao nhiêu?” Tử Tình nói.


Cuối cùng Tử Phúc đi vào không biết nói gì đó, hai người mới cùng đi ra, sắc mặt Tăng Thụy Tường tốt hơn rất nhiều.


Ngày mai nhà Tử Phúc phải về kinh thành, buổi tối, cả nhà mở hội nghị gia đình, Thẩm thị cho Tử Lộc hai khế đất của cửa hàng cùng một trăm mẫu ruộng nước, cộng thêm hai ngàn lượng ngân phiếu. Tử Lộc tiếp nhận, thì Trần thị cũng không có nhiều kinh ngạc lắm, chắc là biết trước rồi.


Tử Tình nhìn Trần thị một tháng, tuy rằng Thẩm thị không bảo nàng điều gì, nhưng mỗi ngày sáng sớm nàng vẫn chủ động đến nấu cơm, giúp đỡ Lưu thị hoặc Thẩm thị, thấy đồ ăn nào không biết làm sẽ chủ động hỏi, đối xử với người khác rất chân thành, xử sự hào phóng, nên lấy được hảo cảm cùng tán thành của cả nhà.


Tử Lộc không ở nhà ít ngày, nàng thường thường đi tìm Tử Tình học chữ, thêu thùa may vá, ở nhà thời gian, màu da tốt hơn trước kia nhiều, không chỉ trắng nõn mà còn nhẵn nhụi.


Tử Tình còn miên man suy nghĩ, chỉ thấy Thẩm thị hỏi Trần thị: “Ngọc Kiều à, Tử Lộc sẽ đi An Châu. Ngươi là tính thế nào? Ở lại đây hay cũng hắn đến An Châu. Tiền thu của hai cửa hàng ta sẽ đưa cho ngươi. Nếu ngươi nếu muốn mở cái cửa hàng thì mở. Muốn ở trong thành với hắn thì ngươi mua một căn nhà rộng rộng. Đương nhiên, ngươi thích thì mua luôn chỗ có khoảng đất rộng để trồng rau.”


“Nương, ta không muốn trồng, tướng công không ở nhà, ta là một nữ nhân làm không hết việc, ta cũng không muốn ở trong nhà mãi. Ta lớn như vậy mà số lần ra ngoài còn đếm được, hiện tại thật vất vả mới có cơ hội, ta vào thành cùng hắn, giúp hắn quản lý một ngày ba bữa, nhìn xem có việc thì không thì làm.” Trần thị nói.


“Theo ta làm gì, ta cũng đâu ra ngoài được, cần ngươi quản lý một ngày ba bữa đâu? Một tháng ta được nghỉ mấy ngày? Không bằng ngươi ở nhà cùng cha mẹ đi. Chờ về sau, ta ra khỏi châu học, khi đó, ngươi muốn vào thành, ta sẽ cùng ngươi.” Tử Lộc nói.


“Thế nào cũng được, nghĩ kĩ đi, đừng có gấp. Dù sao có từng này tiền thuê cũng đủ để các ngươi sống rồi. Nếu không có gì bất đắc dĩ, thì cửa hàng cùng ruộng nước không được bán, gặp được cơ hội thích hợp có thể mua thêm một ít. Cha mẹ không thể giúp các ngươi nữa, về sau các ngươi tự sống.”


“Ta biết, tướng công từng nói với ta điều này, cám ơn cha mẹ. Ta đã nghĩ mở một tiệm cơm nhỏ, cần tiền vốn không nhiều. Đại đệ đệ của ta có thể giúp ta, hắn vào tiểu nhị tiệm cơm trong thành, cũng rèn luyện hơn một năm. Ta là một nữ nhân, không tiện, để hắn ra mặt cũng được. Trong nhà cũng không có gì làm, bọn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 28/03/2017 Thứ Ba của 12 cung hoàng đạo

Đứa bé bỏ nhà đi và cái kết 20 năm sau

Em chồng tôi và màn đánh tráo quà tặng không thể chấp nhận được!

Tớ im lặng để yêu cậu!

Truyện Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá Voz Full