“Vậy lỡ ta làm sai sót điều gì, ta lấy cái gì bồi thường cho ngươi? Đây khoog phải là con số nhỏ, vì sao ngươi tin tưởng ta như thế?”
“Làm buôn bán chắc chắn có lỗ có lời, đây mà chuyện bình thường. Ta không yêu cầu ngươi nhất định phải kiếm tiền, cùng lắm thì lần sau ta lại làm chút gì đó kiếm trở về là được. Về phần vì sao ta tin tưởng ngươi, ta cũng không biết, chính là cảm giác ngươi sẽ không gạt ta.” Tử Tình nói vì sao sẽ tin tưởng hắn, bản thân cũng không biết vì sao, chỉ có một loại trực giác, thế thôi.
Lâm Khang Bình cuối cùng vẫn không lấy ngân phiếu, bước đi, Tử Tình tức giận vừa đi vừa than thở, “Thật sự là tính tình chán ngắt, đầu óc thúi, không biết tiến lùi gì cả.”
Lúc này, thấy Tử Thọ đi lại, nói muốn đi mở cửa, thì ra Tử Lộc xem bảng đã trở lại, qua kì huyện, muốn chuẩn bị đi thi kì phủ, về trước nghỉ ngơi hai ngày.
Tử Tình vừa vào cửa, Thẩm thị vừa đi ra ngoài chất vấn Tử Tình, thấy mặt sau đi theo Tử Lộc cùng Tử Thọ, đem lời nuốt trở vào, biết được hai ngày sau Tử Lộc muốn đi An Châu thi, liền kiềm chế, hỏi Tử Lộc chuyện thi thế nào.
“Nương, lần này còn cần con đi theo trợ giúp không?” Tử Tình hỏi.
Thẩm thị nhìn thoáng qua Tử Tình, nói: “Ta đã nói cùng bà ngoại con rồi, hai ngày này tiếp bà đi lại, bà ở nhà cùng các con, con lo mà ở nhà chăm sóc bà ngoại đi. Nương sẽ tự mình cùng Lộc nhi đi.”
Buổi tối, cả nhà đều lên giường, Tăng Thụy Tường đem chuyện Lâm Khang Bình cầu thân nói cùng thê tử vừa, phản ứng đầu tiên của Thẩm thị cũng là không thể gả cho một nô tài, Tăng Thụy Tường phân tích ưu khuyết điểm của Lâm Khang Bình, ưu điểm là chịu khó, biết tiến tới, cũng có trách nhiệm, cha mẹ đều mất, không cần quan tâm đến việc sau khi kết hôn sẽ xảy ra chuyện ầm ĩ gì, biết kiếm tiền, tuy rằng của cải ít, nhưng theo thời gian sẽ dần tốt hơn, khuyết điểm là từng làm hạ nhân, lai là với cô nhi, trong nhà cũng không có người thân giúp đỡ.
“Mặc dù như vậy cũng không cần sốt ruột thế chứ, Tình nhi mới mười ba tuổi, còn rất nhiều thời gian, Phúc nhi Lộc nhi đều chưa đính hôn nữa. Nói đến điều này, Phúc nhi phải nên định thân rồi, năm nay thi hương xong sẽ định thân đi, sang năm thi xong rồi về thành thân.” Thẩm thị nói.
Tăng Thụy Tường lại đem chuyện Văn gia nói, “Đến lúc đó Văn gia mà mở miệng, chúng ta lại lâm vào thế khó xử, đáp ứng đi nếu văn gia ra tay trước, ta không thể ủy khuất đứa nhỏ, Tình nhi cũng sẽ không thể đồng ý, không đáp ứng, thì đến lúc đó chọc giận Văn gia, về sau buôn bán còn làm được nữa hay không? Chỉ sợ không chỉ đơn giản như vậy, chi bằng chúng ta xuống tay trước, lại truyền ra tin tức Tình nhi đính hôn, Văn gia sẽ không nói gì nữa. Còn nữa, nghe ý của Chu chưởng quầy thì hình như Văn gia cũng không hy vọng Tử Tình vào cửa nhà họ.”
Thẩm thị nghe xong, dọa nhảy dựng, ngồi dậy.
Chương 120: Tử Tình Đính Hôn
Thẩm thị ngồi dậy, hai tay giao nhau, nắm chặt: “Nữ nhi đáng thương của ta, khó lắm mới có thể sống lại, mới sống được mấy năm yên ổn mà đã bị nhiều kẻ dòm ngó, hèn gì ngươi lại mời tiểu tử kia ăn cơm, ra là đã chọn được người thích hợp? Mà dù chúng ta tìm được người thích hợp, có thể hơn Văn gia sao? Nghe nói hắn có người thân làm quan to trong kinh thành.”
Tăng Thụy Tường đứng dậy, nắm tay Thẩm thị, nói: “Ngươi đừng vội, sự tình còn chưa tới mức không thể vãn hồi. Chúng ta phải tính toàn cho Tử Tình, không phải ta đã nói á, nghe ý tứ cả Chu chưởng quầy thì Văn gia chưa chắc đã nguyện ý để Tử Tình vào cửa, đối phương là thiên kim quan to nhất phẩm, Tình nhi là nha đầu ở nông thôn, nàng ta có thể buông tha Tình nhi à? Cũng không có chuyện chính thất vừa vào cửa đã cưới thiếp được. Cho nên chúng ta định thân trước, Văn gia sao có thể không biết xấu hổ mà mở miệng muốn Tình nhi đi làm thiếp, nhà như luôn luôn chú trọng thanh danh, đối bọn họ, chuyện có tổn hại đến thanh danh chắc chắn sẽ không làm. Với lại người ta căn bản không để chúng ta vào mắt.”
Thẩm thị nghe xong, suy xét: “Ngươi nói cũng có đạo lý, nhưng giờ thì chưa tìm được người nào thích hợp, họ Lâm thì ta có chút không cam lòng, dù sao hắn từng làm hạ nhân, nói ra cũng không xuôi tai. Vốn hôm nay ta còn tưởng cùng Tình nhi nói là hai người đừng gặp nhau nữa, dù sao mỗi năm một lớn.”
“Nhưng ta có chút động tâm đối với Lâm tiểu tử, Văn gia không thể đến đoạt thê tử của người từng làm hạ nhân nhà hắn, huống hồ từ nhỏ Khang Bình đã cùng lớn lên với Văn thiếu gia, mặc dù không thể nói tình đồng huynh đệ, nhưng cũng không kém là bao. Mà Lâm Khang Bình nói gia đình hắn đơn giản, Tình nhi gả qua cũng không cần chịu khổ, trọng yếu nhất là làm người nhiệt tình chung thủy, hắn nói đã thích Tử Tình mấy năm. Hèn gì ta thấy tiểu tử này luôn thích đến nhà mình?”
“Hình như Tình nhi đều đem vốn riêng giao cho tiểu tử kia, nói là cùng nhau làm buôn bán gì đó, lúc trước còn đưa sổ sách đi lại. Tử Tình giao cho hắn mười lượng và một bức tranh thêu, người nọ nói bán cho người nước ngoài được ba mươi lượng bạc, Tử Tình đem số bạc này đầu tư tiếp. Tới tới lui lui, bây giờ đã có hơn 100 lượng. Mới có vài năm mf đã kiếm nhiều như vậy, nói lý lẽ thì tiểu tử này vẫn có chút năng lực.”
“Nghe ngươi nói vậy, không phải là Tình nhi cũng thích tiểu tử kia chứ?”
“Tình nhi còn nhỏ, hình như cũng không có tâm tư ấy, ta thấy nàng một lòng một dạ dành vốn riêng. Nhưng quả thật nàng đối xử lới Lâm tiểu tử không sai, hai người ở cùng nhau thì nói nói cười cười, đối xử với Văn thiếu gia lại lạnh lùng hơn.”
Vợ chồng hai người thương nghị lúc lâu, Tăng Thụy Tường thích, Thẩm thị cũng cảm thấy Lâm Khang Bình cũng được, hai người quen biết từ nhỏ, cũng có cảm tình nhất định, hơn nữa Lâm Khang Bình không có ràng buộc, đáp ứng sẽ an cư ở gần đây, việc này đả động Thẩm thị, mấy năm nay nàng bị cả đống người nhà chồng làm nản lòng thoái chí. Tự nhiên hi vọng nữ nhi có thể có cuộc sống đơn giản.
Thẩm thị còn riêng tìm Tử Tình hỏi một lần, đem quan hệ với Văn gia và lí do Tử Tình phải lập tức đính hôn, “Nói lý lẽ, lời này nương không thể hỏi con một cách thẳng thừng. Đã có cha cùng nương thay con làm chủ. Nhưng nương biết tính tình của con, không muốn ủy khuất con, dù sao tương lai là của con, nương vẫn hi vọng con tìm được người vừa ý. Đừng giống nương, vất vả nhiều năm như vậy.

