“Muội phu, vốn ta còn có chút không xem trọng ngươi, nghĩ đến ngươi không đọc sách. Nhưng vừa rồi ngươi nói chuyện, ta thật là có chút phục ngươi, trước kia là ta không đúng, không có mắt.” Tử Lộc tiến lên, vỗ bả vai Lâm Khang Bình.
“Tỷ phu, ta cũng xem trọng ngươi, ngươi oách thật.” Tử Hỉ nói. Tử Thọ thì đang ở học đường nên không ở nhà.
“Khang Bình đều nói như vậy rồi thì chúng ta vẫn nên nhanh đi thôi.” Chu chưởng quầy nói.
Tăng Thụy Tường dẫn Lâm Khang Bình đi rồi, lão gia tử cũng mang theo một nhà Xuân Ngọc đi, chờ khách nhân vừa đi, Hà thị lôi kéo tay Tử Tình, vào phòng ngủ, nói: “Đứa nhỏ, ủy khuất ngươi rồi, cô cô của ngươi cũng thật kỳ quái, cũng may hôm nay cha ngươi cuối cùng cũng kiên cường, bằng không, nương ngươi còn không biết tức giận thành dạng gì nữa? Mà cô cô của ngươi sao lại nói vậy?
Tử Tình nghĩ bà còn không biết chuyện đã xảy ra vào tháng giêng, nên ngọn nguồn sự tình nói ra, Hà thị nghe xong lắc đầu: “Đó là nhà kiểu gì chứ? May mà lúc này cha ngươi không có nghe bà nội ngươi, bằng không, lão bà tử nwh ta cũng phải liều mạng phản đối, nữ nhi của ta – nương ngươi khổ mười năm sau, bà ngoại cũng không muốn ngươi chịu khổ, nương ngươi cũng sẽ liều chết phản đối . Đứa nhỏ, bà ngoại không ngờ ngươi lại đính hôn nhanh như vậy, nương ngươi đã nói lí do, ta bị hù nhảy dựng, đứa nhỏ, ngươi cũng đừng oán hận cha nương ngươi, người ta nhà giàu bề ngoài thì đẹp, thật ra một nữ nhân chỉ cần đi vào nhà cao cửa rộng kia, cả đời sẽ bị giam cầm, nhất là một người không có thế lực như ngươi, chỉ sợ mạng ngươi còn khó giữ, cha mẹ ở nhà sao biết được chuyện gì xảy ra? Ngươi cũng lớn, phải thông cảm cho nương.”
“Bà ngoại, con hiểu mà, con không oán hận gì, ta cũng không muốn tiến nhà cao cửa rộng, cửa rất cao, con với không tới.”
“Bà ngoại biết ngươi là người thông thấu, bà ngoại thấy, lấy tướng mạo của ngươi, không nói vạn dặm mới tìm được một người, thì cũng là ngàn dặm với tìm ra được người như con, sống ở nông thôn thì thật có chút ủy khuất. Thật ra, lúc ngươi mới sinh, ta nhìn thấy diện mạo của ngươi, rất giống mẫu thân ta, hơn nữa, trí tuệ của ngươi cũng giống nàng, nghe nói nàng cũng là mất ba bốn năm đi học một tay nghề thêu, lấy một tay nghề thêu thùa sống ở nhà giàu, nhưng không nghĩ tới, hôm nay ngươi cũng đụng phải nan đề nàng từng đã gặp, hơn nữa, ngươi cũng chọn con đường giống nàng.”
Lời Hà thị nói gợi lên sự quan tâm của Tử Tình, nàng nghe Thẩm thị nói qua, là một tú nữ ở nhà giàu Hàng Châu đi ra, làm sao có thể trằn trọc ngàn dặm xa xôi trở về nhà cũ, gả cho một nông phu, bên trong khẳng định có rất nhiều xót xa mà người khác không biết, không biết vì sao, trong lòng Tử Tình đột nhiên cảm thấy đau nhói, hỏi: “Bà ngoại, bà cố của con là người thế nào, bà có thể kể một chút cho con biết không?”
Hà thị nghe xong lời Tử Tình nói, ánh mắt nhìn về ngoài cửa sổ, lâm vào trầm tư, thật lâu sau mới nói một câu, “Có cái gì để nói đâu, dù sao cũng là nha hoàn một nhà có tiền, tú nương cũng là nha hoàn, lại bị công tử nhà đó coi trọng, nha hoàn bị chính thê (vợ cả) làm cho cùng đường, cũng may lão phu nhân niệm tình cũ, chấp thuận để nàng thoát nô tịch (kiếp nô tài), trằn trọc trở lại nhà cũ lập gia đình mà thôi. Nhưng là nương ngươi, ta cuối cùng cho rằng, bằng bộ dạng của nàng cùng một tay thêu thùa, gả cho nông phụ thì ủy khuất, tuyển đến tuyển đi liền tuyển cha ngươi, kết quả, ngươi nhìn nhà nội ngươi đi, cũng có thể nghĩ đến năm đó nương ngươi sống thế nào, hôm nay ta thấy Khang Bình còn hơn cha ngươi một ít.”
Lời Hà thị nói xúc động tâm sự của Tử Tình, cũng nhìn ngoài cửa sổ, trầm tư.
Hai người đính hôn xong, Thẩm thị dẫn Tử Lộc đi An Châu thành, phòng trọ là Lâm Khang Bình tìm, nói hắn tương đối quen An Châu thành. Tăng Thụy Tường cũng đi dạy ở học quán, mỗi ngày Tử Tình cùng bà ngoại và tiểu muội vọi vàng cây ăn quả phía sau núi, một ngày thời gian, cảm giác rất nhanh đi qua.
Đương nhiên mấy ngày này, Lâm Khang Bình hầu như ngày nào cũng đến, cùng Tử Tình xới đất, làm cỏ, bón phân cho dưa hấu, còn tuần tra mỗi ngày sau núi, nhặt trứng gà, đem phân gà dê xúc đổ vào dưới gốc cây, cảm tình của hai người cũng dần dần tăng ôn, chủ yếu là Tử Tình biết đối phương là chồng tương lai, nên liền buông ra tâm tư để tiếp nhận hắn, khi rãnh rỗi còn làm quần áo giày dép cho Lâm Khang Bình, trong nhà có sẵn vải dệt cũng mà.
Này ngày, hai người đang ở vội vàng, nghe thấy ngoài cửa có một trận tiếng vó ngựa, thẳng đến cổng.
Chương 122: Văn Tam Nói
Tử Tình đang đù giỡn cùng Lâm Khang Bình, ngày đính hôn đó, Lâm Khang Bình nói một câu “người gác cổng nhà tể cũng là quan thất phẩm” để uy hiếp Xuân Ngọc, Tử Tình hỏi hắn chẳng lẽ có người đắc tội hắn, thật sự có thể mượn thế lực của Văn gia đến sao?
Lâm Khang Bình cười trở về một câu: “Ngươi chẳng lẽ không biết có câu thành ngữ ‘cáo mượn oai hùm’?”
Tử Tình nghe xong, cười ha ha, lúc này nghe thấy tiếng vó ngựa đứng ở cửa, vội vàng đem cửa mở ra, ý cười trên mặt còn chưa tan, chỉ thấy một người nhảy từ trên ngựa xuống, hỏi Tử Tình: “Vì sao? Vì sao?”
Tử Tình tập trung nhìn vào, nguyên lai là Văn Tam, đính hôn gần một tháng, nên đến cuối cùng sẽ đến, nhưng Tử Tình chỉ có thể giả bộ hồ đồ, hỏi: “Cái gì mà vì sao? Ta không rõ ngươi hỏi cái gì?”
“Ngươi không rõ? Được, để ta làm cho ngươi rõ, vì sao đính hôn? Vì sao đính hôn nhanh như vậy? Vì sao không đợi ta? Vì sao ta không được? Hắn hơn ta chỗ nào? Hắn có thể cho ngươi thứ gì thì ta đều có thể cho ngươi thứ đấy, vì ngươi, ta trở mặt tổ mẫu, ngươi đừng gả cho hắn, được không?” Văn Tam câu đầu thì khí thế bức người, càng về sau càng khẩn cầu, trong lòng Tử Tình ê ẩm.
Lúc này, Lâm Khang Bình đi lại, lôi Tử Tình ra đằng sau lưng, nói: “Ngươi đừng trách nàng, nàng không biết gì cả, là ta nghe nhạc phụ nói muốn tìm một gia đình đính hôn cho Tử Tình, nên ta cầu thân, thẳng thắn mà nói, hôm nay ta không đính hôn cùng Tử Tình, Tử Tình cũng sẽ đính hôn cùng người khác, người kia không phải là ngươi. Ngươi biết không, ta cũng thích nàng, vì nàng, cái gì ta cũng làm, ngươi đừng quên, năm đó đã đồng ý với ta, ta làm được, còn ngươi?”
“Ta không nhớ đã đồng ý ngươi chuyện gì, ta chỉ nói, năm năm sau, ngươi có thể có tự do hoàn toàn, ta cũng tạm thời không dây dưa nàng, nhưng ta cũng không đồng ý buông tay như vậy, ta chỉ nghĩ sẽ an tâm đọc sách, tương lai có lợi thế thì đàm phán với nhà ta. Là ngươi, là ngươi giở trò quỷ, rõ ràng ngươi biết ta thích nàng, ngươi còn cướp của ta, thừa dịp ta an tâm đọc sách không ở đây, giở trò quỷ quái lừa nàng đính hôn với ngươi, vì sao? Khang Bình, nhiều năm như vậy, ta luôn luôn không coi ngươi làm hạ nhân, luôn luôn c

