Lần đầu nhìn thấy cô, bà đã nhìn ra trong lòng cô đọng lại rất nhiều bi thương, rất nhiều đau đớn, rất nhiều hống khổ. Mấy thứ này như là một tảng đá, ép tới làm cô không thể thở, ép tới làm cô không thể tỉnh lại, ép tới khiến cô càng ngày càng yếu đuối, cho nên cô cần phát tiến hết bi thương, đau đớn thống khổ của mình. . . . . . Bà biết cô là một đứa bé kiên cường, cho nên bà tin tưởng, khóc xong. . . . . . Cô sẽ kiên cường hơn, xinh đẹp hơn. . . . . .
“Khóc đi. . . . . . Đem mọi thứ khóc ra hết đi, sau đó. . . . . . Phấn chấn lên!” Bà khẽ nói, tay vẫn tiếp tục, tiếp tục vỗ lưng cô.
※※※
Màn đêm lại một lần nữa bao phủ, bầu trời đêm vẫn lộng lẫy như cũ.
Một chiếc phòng trong xe, Tử Thất Thất nằm trên giường đơn, ngủ say, mà Phương Lam ngồi đối diện cô, trong lòng ôm tiểu Thiên Ân cực kỳ nghe lời, mắt vẫn nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô. Mặc Thâm Dạ ngồi ở tay lái, trầm mặc nhìn đường tối mịt phía trước, mà Vũ Chi Húc ngồi ghế phụ cũng trầm mặc không nói một câu.
Trong xe tràn ngập không khí dè chừng.
Lúc ở Bách gia, Tử Thất Thất vì khóc quá mức, cộng thêm thân thể suy yếu, cho nên cuối cùng ngất trong lòng Bách Mạc Lệ, mà lúc này Mặc Thâm Dạ cũng mới tới cửa Bách gia, Vũ Chi Húc chuẩn bị tốt phòng xe nghỉ ngơi cho Tử Thất Thất, tập hợp đến cửa Bách gia. Nhưng hiện tại. . . . . . Bọn họ đi đâu đây?
“Tôi nói. . . . . . Chúng ta tính cứ dạo đường mãi vậy sao?” Vũ Chi Húc rốt cục nhịn không được mở miệng.
“Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, anh có thể đi, quay lại bên cạnh Chung Khuê!” Mặc Thâm Dạ lạnh lùng mở miệng, vẻ bất cần đời đã hoàn toàn biến mất.
“Cái gì? Tôi giúp mấy người nhiều vậy, mấy người lợi dụng tôi xong đã muốn đuổi tôi đi? Mà chiếc xe này là của tôi đó nha, mấy người không phải muốn chiếm làm của riêng đấy chứ?” Vũ Chi Húc tức giận nói.
“Tiền xe, mấy ngày nữa tôi sẽ trả lại cho anh, kể cả tiền hỗ trợ lần này!”
“Này! Nói như thế nào chúng ta cũng là anh em lớn lên từ nhỏ với nhau, anh xem tôi giống bọn buôn người vậy sao?”
“Anh không giống, mà anh chính là thế!” Mặc Thâm Dạ khẳng định, giọng điệu hoàn toàn không có hương vị đùa bỡn.
“Anh. . . . . .” Vũ Chi Húc buồn bực, hít sâu, sau đó ra vẻ hào phóng nói, “Tôi không thèm chấp nhất với nah, tóm lại. . . . . . Tôi đã quyết định , tôi sẽ không quay lại chỗ chú Chung , tôi muốn đi theo Thất Thất, cô ấy ở đâu, tôi ở đó!”
Nghe thế, Phương Lam chợt dời mắt sang hắn.
“Anh vì sao muốn đi theo Thất Thất?” Cô chất vấn.
“Bởi vì cô ấy là con gái nghĩa phụ, tôi đương nhiên là có nghĩa vụ phải bảo vệ cô ấy!” Vũ Chi Húc nói đương nhiên.
“Tôi sẽ bảo vệ cô ấy, không cần anh đi theo!” Phương Lam lớn tiếng cự tuyệt.
“Khó mà làm được. . . . . .” Vũ Chi Húc quay đầu lại nhìn cô nói, “Tuy rằng cô rất lợi hại, nhưng cô có đủ tiền nuôi cô ấy không? Chẳng lẽ cô muốn cô ấy đi theo cô chịu khổ ư? Chẳng lẽ cô còn muốn để cô ấy làm việc khổ sở như bảy năm trước nữa sao? Đừng quên thân thể cô ấy đã không giống trước kia, nếu không cẩn thận chiếu cố tốt, sẽ có phiền toái lớn đó! Nhưng mà. . . . . . Nếu có tôi ở cạnh bảo vệ cô ấy lại khác, tôi có tiền có thế, tuyệt đối sẽ khiến cô ấy một bước lên trời, mỗi ngày đều sống thảnh thơi, tuyệt đối sẽ không để cô ấy chịu một chút khổ nào!”
Phương Lam nghe hắn nói vậy thì không thể cãi lại.
Đích xác, cô không có tiền, cũng không có thế, không thể cho Thất Thất cuộc sống thoải mái, nhưng cô chán ghét người đàn ông này, người mà từ nhỏ đã có ý nghĩ không đứng đắn với Thất Thất.
“Nếu là tiền thì tôi có!” Mặc Thâm Dạ đột nhiên mở miệng, nháy mắt liền giải quyết sự lo lắng của Phương Lam.
Vũ Chi Húc thối mặt nói, “Anh cũng muốn đi theo Thất Thất?”
“Cô ấy là em gái tôi, tôi chăm sóc cô ấy có gì không đúng sao?” Mặc Thâm Dạ sắc bén hỏi lại.
Lần này đổi Vũ Chi Húc á khẩu không trả lời được, không cách nào cãi lại.
Phương Lam tuy rằng vui vẻ đôi chút, nhưng lúc nhìn Mặc Thâm Dạ thì trong lòng lại rối rắm vấn đề giữa bọn họ.
Bầu không khí trong xe lại trở nên nặng nề.
Năm phút sau. . . . . .
“Tôi mặc kệ, tóm lại tôi phải đi với Thất thất!” Vũ Chi Húc đột nhiên thốt ra những lời này, cắt đứt bầu không khí trong xe.
“Không được!”
Mặc Thâm Dạ và Phương Lam đồng thời cự tuyệt.
“Hai người khi nào thì ăn ý vậy hả? Hơn nữa mấy người dựa vào cái gì quyết định thay cho Thất Thất?” Vũ Chi Húc hờn dỗi chất vấn.
“Tóm lại tôi nói không được chính là không được!”
Hai người lại đồng thanh, trong nháy mắt, Phương Lam mặt đỏ hồng, xấu hổ dời tầm mắt, Mặc Thâm Dạ nhìn kính phản chiếu, chợt hơi thất thần.
Mà đúng lúc này, một kẻ say xỉn lao ra, hắn mở hai tay chặn đường Mặc Thâm Dạ, đợi xe tông bay hắn. Nhưng Mặc Thâm Dạ lại kịp thời đạp phanh lại, xe đột ngột dừng lại, chỉ nhẹ nhàng đụng vào tên say rượu kia, nhưng bên trong xe. . . . . .
“A. . . . . .”
Bởi vì đột nhiên phanh lại, thân thể Tử Thất Thất dịch lên trước, đầu đập vào ghế, khiến cô tỉnh lại kêu đau.
“Thất Thất!”
Ba người đồng thanh, lo lắng nhìn về phía cô, hoàn toàn không để ý đến tên say rượu kia.
“Em không sao chứ?”
“Cậu không sao chứ?”
“Cô không sao chứ?”
Ba người lại đồng thanh hỏi.
“Đau quá!” Tử Thất Thất nhíu mày, lấy tay xoa đầu.
“Đáng chết, là cái thằng vô liêm sỉ nào tìm xe bản thiếu gia tự sát, thật là không chịu nổi!” Vũ Chi Húc tức giận nói xong liền mở cửa xe bên cạnh ra, muốn giáo huấn tên say rượu này một chút.
“Thất Thất, rất đau sao? Để tớ xem đầu cậu nào!” Phương Lam nói xong, tay ấn trên đầu cô, mà trên đầu cô đã xuất hiện một “trái ổi” nóng.
Cái gã vô liêm sỉ kia, dám làm bảo bối Thất Thất của cô bị thương, thật sự là đáng chết, cứ để Vũ Chi Húc giết hắn đi!
“Tớ không sao!” Tử Thất Thất vô lực nói, nở nụ cười để bọn họ yên tâm.
“Xưng to vậy mà còn nói không sao? Đúng rồi, để tớ xem cổ cậu, có bị gãy xương hay không!”
“Nào có nghiêm trọng thế, chỉ đụng phải một chút mà thôi!” Tử Thất Thất vội vàng ngăn cô lại. Nhưng vào lúc này, ngoài xe truyền đến tiếng tên say rượu và Vũ Chi Húc. . . . . .
. . . . . .
“Tôi muốn chết. . . . . . Để tôi chết. . . . . . Đâm chết tôi đi, mau đâm chết tôi đi!” Tên say rượu hét to.
“Thằng nhóc thối, mày muốn chết phải không? Tao sẽ thành toàn cho mày!” Vũ Chi Húc nói xong liền đánh một qu

