Hỏa Diễm bởi vì nhất thời sơ sót, chỉ cảm thấy cổ hơi đau, sau đó tầm mắt liền trở nên mơ hồ, té xỉu trên đất mặt.
Hổ Phách núp trong bóng tối thấy tình hình như vậy đang muốn hiện thân giúp đỡ, nhưng Vũ Chi Húc lại xuất hiện đằng sau một tay bịt miệng hắn, tay kia thì đánh vào cổ hắn, Hổ Phách cũng liền té xỉu.
Tử Thất Thất đứng tại chỗ nhìn hai người nằm trên mặt đất, cảm thấy hơi có phần không phải.
“Mang hai người bọn họ vào phòng em đi!” Cô khẽ nói.
Vũ Chi Húc cũng không có lập tức làm theo mà đi tới gần cô, lo lắng nói, “Em thật sự muốn đi sao?”
“Dĩ nhiên!” Tử Thất Thất kiên định trả lời.
“Vậy để anh đi cùng em!” Vũ Chi Húc nói lên yêu cầu.
“Ha ha. . . . . .” Tử Thất Thất cười khẽ, áy náy nói, “Xin lỗi anh, trong danh sách của Chung Khuê cũng không có xuất hiện tên của anh!”
“Thất Thất. . . . . .”
“Được rồi, chúng ta không phải đã thương lượng tốt rồi sao, không được ngăn cản em, cũng không được nói em khờ. Em thừa nhận rằng em rất tùy hứng, bởi nếu chuyện này em không tự đi làm, lòng em sẽ luôn cảm thấy không thoải mái. Yên tâm đi, em sẽ bình an trở về, vậy nên anh nhất định phải làm xong bữa tối chờ em trở về cùng ăn đấy!” Tử Thất Thất mỉm cười, cố ý dùng thanh âm êm nói chuyện với hắn.
Vũ Chi Húc nhìn nụ cười trên mặt cô mà chỉ có thể thở dài.
“Anh hiểu rồi, em cẩn thận một chút!” Hắn dặn dò.
“Ừm!”
Tử Thất Thất nhẹ nhàng ứng tiếng, sau đó đi tới cầu thang.
Vũ Chi Húc nhìn bóng lưng cô, không nhịn được lên tiếng, “Sao mà cả cậu cũng không nói chuyện? Không lo lắng cô ấy sẽ xảy ra chuyện gì sao?”
An Tường Vũ lẳng lặng đứng tại chỗ, cũng nhìn bóng lưng Tử Thất Thất, sau đó lạnh lùng nói, “Từ lúc biết cô ấy thì cô ấy đã như vậy, quyết định làm chuyện gì cũng sẽ không quay đầu lại, cho dù có ngăn cản, cô ấy cũng cố hết sức đi làm chuyện mình muốn, thế nên cần gì lãng phí miệng lưỡi nữa đây?”
Vũ Chi Húc quay lại nhìn hắn.
Thật rất khó tưởng tượng, Phương Lam nói hắn từng là một tên lừa đảo chỉ treo lời ngon tiếng ngọt trên môi.
※※※
Cục cảnh sát
Lãnh Mạc Nhiên ngồi sau bàn làm việc xử lý các văn kiện, mà trong đầu còn đang nghĩ tới chuyện một lần hắn uống say trước mặt Mặc Tử Hàn.
Thật sự là rất mất thể diện, hắn làm anh mà lại say đến bất tỉnh trước mặt em trai, không biết mình khi đó có làm chuyện gì kỳ quái không đây? Hẳn sẽ không chứ? Nhưng mà hắn giống như nói rất nhiều chuyện không nên nói. Ai. . . . . . Mình rốt cuộc đang suy nghĩ gì vậy? Sao lại nói chuyện Tử Thất Thất cho cậu ta vậy? Hắn không phải quyết định phải bắt cậu ta sao? Nhưng sau khi nói những lời đó, chẳng phải hắn ngôn hành bất nhất (lời nói không đi đôi với việc làm) rồi sao?
Khó chịu thật!
“Rinh rinh rinh. . . . . . Rinh rinh rinh. . . . . .”
Chuông điện thoại vang lên, Lãnh Mạc Nhiên lấy điện thoại ra nhìn dãy số xa lạ hiện trên màn hình, sau đó cau mày nghe:
“A lô? Có phải Lãnh Mạc Nhiên, Lãnh cảnh quan không?” Trong di động truyền ra giọng của Mặc Thâm Dạ.
“Là tôi, xin hỏi anh là ai?” Lãnh Mạc Nhiên rất lễ phép hỏi.
“Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, một lúc nữa sẽ có chuyển phát tới chỗ anh, đó là thứ mà Tử Thất Thất nhớ tôi giao cho anh, cũng là thứ anh vẫn luôn tìm!”
Con chip?
Lãnh Mạc Nhiên kinh ngạc, “Là tử Tử Thất Thất nhờ anh giao cho tôi? Tại sao cô ấy không tự đưa tới cho tôi?”
“Cái này sao, bởi nhiều nguyên nhân cho nên đổi lại là tôi giao cho anh!”
Nhiều nguyên nhân?
Mày Lãnh Mạc Nhiên cau chặt lại.
“Xin nói rõ ràng hơn!”
“Ách. . . . . Cái này. . . . . Cái này. . . . . Cái đó. . . . . Cái cái. . . . . Cái đó. . . . .” Mặc Thâm Dạ ấp a ấp úng cố tình đùa giỡn người khác.
“Anh. . . . . .” Lãnh Mạc Nhiên tức giận vừa mới lên tiếng thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Cộc, cộc, cộc!”
Lãnh Mạc Nhiên đè nén lửa giận, lớn tiếng nói, “Mời vào!”
Cửa phòng được mở ra, một cảnh sát mang một cái hộp nhỏ vào đặt lên bàn, “Lãnh cảnh quan, đây là chuyển phát của anh!”
“Ừ, biết rồi, anh ra ngoài đi!”
“Dạ!”
Cảnh sát ra ngoài rồi đóng cửa lại, Lãnh Mạc Nhiên cầm lấy cái hộp nhỏ, điện thoại chưa cúp liền truyền đến giọng nói, “Đến rồi à? Anh muốn kiểm tra một chút không?”
“. . . . .” Lãnh Mạc Nhiên không trả lời, đặt điện thoại xuống trước sau đó mở hộp ra, quả nhiên bên trong là một con chip nhỏ.
Hắn cho con chip vào máy tính rồi mở lên.
Vô cùng thuận lợi, không cần phải giải mã hay gì khác, nhưng nội dung bên trong lại. . . . . .
Lãnh Mạc Nhiên mở to mắt, cầm lấy di động nói, “Đây chẳng phải thứ tôi muốn!”
“Ố? Nhưng Thất Thất nói đây là thứ anh muốn nha!”
“Cô ấy lại dám gạt tôi? Cô ấy. . . . .”
“Lãnh cảnh quan!” Mặc Thâm Dạ dùng giọng điệu lạnh như băng gọi tên hắn, sau đó nói, “Tử Thất Thất còn một câu nhờ tôi chuyển cho anh, cô ấy nói. . . . . Đây là lựa chọn tốt nhất!”
Lựa chọn tốt nhất?
“Có ý gì?” Lãnh Mạc Nhiên hỏi.
“Chuyện đơn giản vậy phải nhờ vào suy nghĩ của anh rồi, anh cẩn thận nghĩ cho tốt đi, sau đó rồi quyết định. Nhiệm vụ của tôi đã xong, vậy. . . . . Bye bye!”
Mặc Thâm Dạ nói xong rồi cúp điện thoại
Lãnh Mạc Nhiên nắm chặt di động, mắt mở to nhìn tư liệu trên màn hình, tức giận vỗ bàn.
“Bộp –” một tiếng vang lên, những vật trên bàn cũng nhảy lên.
Mục đích của cô gái kia thì ra là. . . . . . Từ lúc cô gái kia nói muốn hợp tác cùng hắn vì cái này. . . . . .
Đáng chết!
Hắn phải làm thế nào?
Phải quyết định như thế nào mới tốt?
“Rinh rinh rinh. . . . . . Rinh rinh rinh. . . . . .”
Điện thoại vừa cúp thì chuông lại vang lên.
Lãnh Mạc Nhiên nhìn trên màn hình là số máy trong bệnh viện.
Có chút hốt hoảng tiếp điện thoại, “A lô?”
“Lãnh tiên sinh, không tốt rồi, không thấy mẹ anh đâu cả!”
“Cô nói gì? Không thấy mẹ tôi đâu? Đây là làm sao? Sao có thể không thấy đâu được chứ?”
“Tôi cũng không rõ, bởi lúc trưa mang cơm đến cho bà ấy thì thấy cửa phòng bị mở ra, mà mẹ anh cũng biến mất!”
Lãnh Mạc Nhiên nắm chặt tay lại lại đập vào mặt bàn.
Đáng chết!
Tại sao không thấy mẹ đâu? Là ai bắt mẹ đi rồi?
Vốn tưởng giải quyết chuyện Mặc Tử Hàn thì hắn không p

