Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5292)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

lại chỉ một chút thời kỳ không tồi.


“Ngủ ngon, ba!” Hắn mở miệng cười, hai mắt từ từ khép lại.


CHƯƠNG 356: LẦN ĐẦU MẶT SAU NĂM NĂM, CÔ ĐẸP LẮM


Một ngày sau


Biệt thự Mặc gia


Thân thể Tử Thất Thất đã khỏi hẳn, vết thương trên sống lưng cũng đã đóng vảy, đang khép lại. Cô hiện tại đã không tìm được lý do để Mặc Tử Hàn không đụng chạm với mình, nhưng rất kỳ quái, Chung Khuê tại sao đến bây giờ còn chưa có động tĩnh đây? Theo lý thuyết tin tức Mặc Thâm Dạ trở về, ông ta không có khả năng một chút cũng không phát hiện được? Rốt cuộc lão hồ ly kia ở đang tính toán cái gì?


Nhắc tào tháo, tào tháo liền đến!


“Rinh rinh rinh. . . . . . Rinh rinh rinh. . . . . .”


Di động để ở trên tủ đầu giường bỗng nhiên vang lên, Tử Thất Thất đi qua nhìn thấy một dãy số lạ, hơi cười, đặt ở bên tai:


“Tử Thất Thất tiểu thư, đã năm năm rồi, còn nhớ được giọng tôi không?” Trong di động truyền ra chất giọng thương thúy của Chung Khuê.


Tử Thất Thất nở nụ cười như thực hiện được, lại lạnh lùng nói, “Lão nhân gia gọi điện thoại tới tìm tôi là có việc gì đây?”


“Thật ra cũng không có chuyện gì cả, chỉ là nhiều năm rồi không thấy, muốn gặp cô chút mà thôi!”


“Gặp tôi?”


“Phải!”


“Vậy thì rất xin lỗi,tôi lại không có muốn gặp ông!” Tử Thất Thất nói mát.


“Người trẻ tuổi sao lại không biết lớn nhỏ như thế? Tôi có ý tốt muốn mời cô, chẳng lẽ cô muốn tôi dùng thủ đoạn hèn hạ để uy hiếp cô sao?” Giọng Chung Khuê giảo hoạt như hồ ly, vòng đi vòng lại cũng là đe dọa người khác.


“Ha. . . . . .” Tử Thất Thất cười trào phúng, “Ông cho rằng ông có thể uy hiếp được tôi sao? Con của tôi được bảo vệ rất an toàn, người thân của tôi đều có thể tự bảo vệ mình, ông nghĩ lấy cái gì để uy hiếp tôi đây?”


“Là thế thật sao?” Chung Khuê bỗng cười hỏi ngược lại, sau đó giảo hoạt nói, “Cô cho rằng trong số những người quan trọng của cô thật sự không có người nào yếu đuối có thể bị tôi bắt được dễ dàng sao?”


“Không có!” Tử Thất Thất kiên quyết.


“A? Cô thật cho là thế à? Nhưng. . . . . . ” Chung Khuê kéo dài giọng,chậm rãi nói,”Tôi mới bắt được một người phụ nữ, người này hơn 50 tuổi, rất xinh đẹp, nhưng đầu hình như không được tốt lắm, nghe bác sĩ nói, cái bệnh này của bà ta gọi là bệnh tâm thần, hơn nữa nguyên nhân hình như là bởi vì ba mươi lăm năm trước bị mất con trai mới sinh, sau mười năm lại thấy chồng mình chết thảm, cho nên mới. . . . . . ”


“Ông bắt mẹ của Mặc Tử Hàn?” Trên gương mặt bình tĩnh của Tử Thất Thất chợt lộ ra nét kinh hoảng.


“Đúng là một đứa bé thông minh, một chút liền thông!”


“Ông muốn làm gì? Thả bà ấy ra!” Tử Thất Thất hét to.


“Bảo tôi thả bà ta cũng rất đơn giản! Tôi muốn gặp mặt cô, chỉ gặp một mình cô!”


“Ông. . . . . .” Tử Thất Thất nghiến răng nghiến lợi, hung dữ nói, “Ông lại muốn làm cái gì? Năm năm trước ông bắt tôi hại chết Bách Hiên, giờ ông lại muốn hại chết người nào nữa?”


“Năm năm trước, Bách Hiên là tự nhảy lầu, sao lại có thể đổ chuyện này lên người tôi chứ? Cô ngàn vạn lần đừng oan uổng người tốt a!”


“Chung–Khuê–!” Tử Thất Thất hét to tên ông ta,tức giận xông thẳng lên trời.


“Ha ha ha. . . . .” Chung Khuê đắc ý cười vui vẻ, “Được rồi, tôi không tán gẫu với cô nữa, mau quyết định đi, có tới gặp mặt tôi hay không đây?”


“. . . . .” Tử Thất Thất trầm mặc nhíu mày


“Không nói lời nào là có ý gì đây? Đang suy tính sao? Hay là đang hoài nghi tôi có phải đang nói dối? Không bằng như vậy đi. . . . . . ” Chung Khuê hơi dừng lại, độc ác nói, “Tôi sẽ để cô nghe giọng của người đàn bà kia!”


“A – – Đau quá – – ”


Trong điện thoại vang lên tiếng kêu của một người phụ nữ, rất rõ ràng là bị người ta ngược đãi.


“Nghe thấy chưa? Bây giờ còn hoài nghi tôi không?” Chung Khuê khẽ hỏi.


“Hừ!” Tử Thất Thất khinh thường hừ một tiếng, lạnh lùng nói, “Tôi căn bản chưa từng nghe qua giọng nói của mẹ Mặc Tử Hàn, ông bảo tôi làm sao phân biệt được thật giả?”


“Hay để tôi đưa cô một tấm hình? Cô hẳn đã gặp qua bà ta rồi chứ?”


“Không cần!” Tử Thất Thất cự tuyệt, sau đó ổn định lại giọng điệu của mình, “Tôi đáp ứng ông, một mình tôi sẽ đi gặp ông, nhưng ông phải thả mẹ của Mặc Tử Hàn ra, không được tổn thương bà ấy một phân một hào!”


“Không thành vấn đề!”


“Nói đi, chúng ta gặp mặt ở đâu đây?” Tử Thất Thất trịnh trọng hỏi.


“Địa chỉ dĩ nhiên sẽ không nói cho cô biết, chỉ cần một mình cô ra khỏi cổng chính Mặc gia sẽ có người đến đón cô!”


“Được, tôi biết rồi!”


“Vậy tôi chuẩn bị sẵn một bình trà ngon chờ cô tới!”


Tử Thất Thất hoàn toàn không muốn nghe ông ta nói thêm gì nữa, lập tức dập máy.


Cô thở dài, không nghĩ tới ông ta lại bắt Mộng Thiến Tâm tới để uy hiếp cô. Trong đầu lão hồ ly kia quả nhiên toàn những thứ cô không nghĩ tới. Mặc dù ban đầu cô cũng có ý đi gặp ông ta, nhưng giờ cô phải đảm bảo Mộng Thiến Tâm an toàn mới được. Thiệt là, cái người tên Lãnh Mạc Nhiên kia sao không sắp xếp mẹ mình ở một nơi an toàn vậy chứ?


“Ai. . . . . .”


Thôi, giờ chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi.


Nhanh chóng thay quần áo rồi cầm túi sách ra khỏi phòng.


“Phu nhân!”


Hỏa Diễm cung kính cúi đầu với cô.


“Hỏa Diễm!” Giọng điệu Tử Thất Thất hết sức nghiêm túc gọi tên hắn.


Thân thể Hỏa Diễm chấn động, đã ý thức được những lời cô sắp sửa nói ra.


“Tôi muốn ra ngoài một chút, anh sẽ không ngăn cản tôi chứ?” Tử Thất Thất nhìn hắn.


Hỏa Diễm chống lại ánh mắt cô, sau đó cúi đầu nói, “Phu nhân, tôi biết cô làm chuyện này vì điện hạ, nhưng. . . . . . Trách nhiệm của tôi là bảo vệ cô, cũng phải báo cáo mọi hành động của cô với điện hạ, cho nên. . . . . .”


“Cho nên chức trách của anh cũng không có ngăn cản tôi, đúng không?” Tử Thất Thất cắt đứt lời của hắn.


“. . . . . .” Hỏa Diễm trầm mặc.


“Nếu vậy thì đừng ngăn cản tôi, hôm nay tôi muốn ra ngoài một chút, trước bữa tối sẽ về!” Cô nói xong rồi đi tới cầu thang.


“Phu nhân!”


Hỏa Diễm lớn tiếng gọi cô lại, bước nhanh tới chắn trước mặt cô.


Hai mắt Tử Thất Thất lạnh như băng nhìn hắn, miệng vẫn nở nụ cười, “Tôi sớm biết anh sẽ ngăn cản tôi, nhưng còn phải cám ơn anh không nói chuyện này cho Mặc Tử Hàn, chỉ là. . . . . . Tường Vũ!”


Cô chợt gọi tên An Tường Vũ, An Tường Vũ cũng đã tới đằ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trị Liệu Kí Ức

Người vợ tần tảo không dám đòi lại chồng từ cô nhân tình hoàn hảo

Người vợ thay thế

Em Là Hạnh Phúc Đời Anh

Nhìn hành động của con gái với bà ngoại mà tôi thấy xấu hổ về những gì đã làm với mẹ