“Chị Trân Ân.”
Tiểu Trừng bỏ bút xuống nhìn Trân Ân.
“À… là… cậu vẫn ổn chứ…” Trân Ân gãi đầu, trong lòng lại lo lắng nghĩ đến nếu như đúng là có việc gì mà Hạ Mạt đang giấu Tiểu Trừng, mình bỗng dưng lại hỏi về bệnh tình của cậu ta chắc sẽ không tiện. Không được, để hôm nào mình đích thân hỏi Hạ Mạt vậy. “… Ý mình là… cậu có nên nghỉ một lát không. Cậu đã vẽ gần một tiếng đồng hồ rồi…”
“Em không mệt”. Doãn Trừng mỉm cười cúi đầu tiếp tục vẽ, tiếng bút chì vẽ trên giấy nghe “soạt soạt” khe khẽ. “Sắp vẽ xong rồi”.
“Cậu đang… vẽ mình hả?”
Trân Ân hơi đỏ mặt, tiến lại nhìn. A, trên bức tranh là một cô gái, mái tóc dài dày như rong biển gợn sóng, đôi mắt to đầy cảm xúc. Hóa ra lại là Hạ Mạt, cô không khỏi thất vọng. Gần đây ngày nào Tiểu Trừng cũng vẽ, nhưng bức nào cũng là vẽ Hạ Mạt. Hạ Mạt đứng bên cửa sổ, Hạ Mạt ngồi bên bờ biển, Hạ Mạt giữa những đóa hoa, Hạ Mạt trên xích đu…
Trong những bức tranh nhiều vô số kể của Tiểu Trừng…
Hạ Mạt đều đẹp đến nỗi khiến mọi người mê mẩn.
Bởi vì Hạ Mạt trong những bức tranh đó đều cười, cười mỉm, cười giận, cười vui vẻ, những nụ cười đó được thể hiện từ đôi môi đến ánh mắt, giống như bông hoa nở rực rỡ giữa ánh mặt trời.
Thường ngày Trân Ân không bao giờ thấy Hạ Mạt cười như thế cả.
Hạ Mạt chỉ luôn cười nhạt, khóe môi luôn có nét cười dường như chẳng sợ gì cả, cho dù gặp phải tình huống nào cũng có thể đối diện, nhưng nụ cười lại luôn như bị ngăn cách bởi một làn sương mỏng.
“Vẽ đẹp quá…”, Trân Ân trầm trồ thán phục , “… Nhưng, Tiểu Trừng này, khi nào cậu mới vẽ một bức cho mình đây?”.
Doãn Trừng chăm chú nhìn Hạ Mạt trong tranh.
Cậu đưa bút chì vẽ lại khóe miệng khiến nụ cười của Hạ Mạt càng thêm rạng rỡ, trông cô như nàng công chúa được trời sinh luôn vui vẻ và không bao giờ làm tổn thương đến bất cứ vật gì.
Tiểu Trừng vừa vẽ vừa mỉm cười nói: “Nếu chị Trân Ân thích, hôm nào em sẽ vẽ tặng chị một bức”.
“A!…Thật không?!!! Cảm ơn Tiểu Trừng!!! Ôi, tốt quá rồi!!!…” Trân Ân hưng phấn quá không chú ý đến tiếng kêu chói tai “Chị Trân Ân” của Tiều Trừng, cô ôm vai Tiểu Trừng sung sướng lắc lắc làm cây bút trên tay Tiểu Trừng có nguy cơ làm hỏng khuôn mặt tươi cười của Doãn Hạ Mạt.
Doãn Trừng vội giữ chặt cánh tay.
Nhìn thấy nét mặt Hạ Mạt vẫn rạng rỡ, Doãn Trừng mới thở phào cẩn thận cuộn bức tranh lại để cạnh giường bệnh.
“Xin lỗi, suýt nữa mình…”
Trân Ân ngượng ngùng xin lỗi.
“Không có gì”, Doãn Trừng cười, “ bức tranh có hỏng thật thì vẽ lại bức khác, không chừng bức sau còn đẹp hơn ấy chứ.”
Trân Ân cảm kích trong lòng, nhất thời không thốt lên lời. Trong lúc bối rồi không nói câu gì cũng thấy ngại, Trân Ân suy nghĩ rồi nói đại một câu:
“Lễ mừng sắp bắt đầu rồi đó. Hạ Mạt chắc đã vào trong rồi”
“Ơ…” , Doãn Trừng do dự một lát rồi nói , “Chị Trân Ân này, chị Hạ Mạt một mình đi dự có tiện lắm không? Em ở đây chắc không sao, hay là chị…”
“Không được, Hạ Mạt nói mình phải chăm sóc cậu thật chu đáo, không được dời cậu nửa bước! Chỗ buổi lễ… cậu yên tâm đi, Hạ Mạt dũng cảm và kiên cường, ngay cả đến An Bân Ni độc ác như vậy mà chị cậu còn chẳng sợ thì còn sợ gì chuyện gặp Lạc Hi…”
Trân Ân nén thở dài.
Thật ra Trân Ân cũng không hiểu tại sao Hạ Mạt lại nhất định đi dự bữa tiệc mừng hai mươi năm thành lập đài RBS. Ban đầu vì chăm sóc Tiểu Trừng mà Hạ Mạt hủy tất cả các show diễn đã lên lịch, ấy vậy mà lúc nhận được thiệp của Đài RBS, Hạ Mạt lại hỏi cô có những ai tham gia.
Trân Ân trả lời với Hạ Mạt là những người đến tham dự chắc chắn sẽ đông. Về cơ bản thì hầu hết tất cả các nghệ sĩ trong làng giải trí, các ông chủ, các nhà sản xuất, những phóng viên, nhà báo có tên tuổi đều nhận được lời mời. Lạc Hi và Thẩm Tường chắc cũng sẽ đến tham dự nên Trân Ân đã can Hạ Mạt đừng đi thì tốt hơn.
Hôm đó Hạ Mạt như người mất hồn hay sao ấy nên lại hỏi Trân Ân một câu rất kỳ cục.
“Trân Ân, cậu làm ơn hỏi xem bữa đó ông chủ Hạ của Công ty Quản lý Môi giới Tinh Điểm có đến dự không?”
Tuy Trân Ân cảm thấy nghi ngờ khó xử, không biết lý do vì sao Hạ Mạt lại hỏi thế, tuy nhiên cô cũng đã tìm mọi cách nghe ngóng để hỏi giúp Hạ Mạt. Lúc Trân Ân báo với Hạ Mạt là ông chủ Hạ rất có khả năng sẽ dự lễ, Hạ Mạt trầm mặc một lúc rồi nói cô sẽ dự buổi lễ của Đài RBS.
Không sợ gặp Lạc Hi sao?
Chia tay rồi, nếu gặp nhau trong tình huống này nhất định sẽ rất khó xử.
Ông chủ Hạ…
Nhưng tại sao lại quan tâm, để ý đến việc ông chủ Hạ có dự lễ hay không? Trân Ân gãi đầu gãi tai nghĩ mãi vẫn không có lời giải đáp. Chả lẽ ông chủ Hạ là người đầu tư cho bộ phim Thiên hạ thịnh thế, lại là ông chủ của Lạc Hi và Thẩm Tường, Doãn Hạ Mạt vì trả thù sự tuyệt tình của Lạc Hi nên…
Không đúng….
Trân Ân lặng lẽ lắc đầu.
Hạ Mạt sao có thể làm như thế…
***
RBS là một trong những đài truyền hình có ảnh hưởng lớn nhất, lễ mừng hàng năm của họ là một sự kiện lớn của làng giải trí. Đặc biệt năm nay là lễ mừng hai mươi năm thành lập nên Đài RBS tổ chức càng rầm rộ hơn. Trước đó mấy ngày, Đài RBS đã truyền hình trực tiếp qua vệ tinh buổi đại dạ hội mừng kỷ niệm có quy tụ tất cả các nhân vật có vai vế trong và ngoài nước và các ngôi sao nổi tiếng cùng biểu diễn, buổi lễ rất long trọng và náo nhiệt.
Còn buổi tối hôm nay là bữa tiệc mừng kỷ niệm hằng năm của Đài RBS đáp tạ nhân sĩ các giới đã tích cực ủng hộ họ trong nhiều năm nay, đặc biệt nhất là tiệc năm nay được tổ chức tại lâu đài Thiên Nga có lịch sử tôn quý của Tập đoàn Âu Thị.
Lâu đài Thiên Nga là một tòa lâu đài tráng lệ rộng khoảng năm trăm mẫu Anh, được xây dựng sát bên một hồ nước, trông gần như dập dềnh giữa hồ, bốn xung quanh tòa lâu đài Thiên Nga là rừng cây, thảm cỏ, cảnh sắc tuyệt mỹ. Chính bởi cảnh đẹp tráng lệ và khí chất cao quý của lâu đài Thiên Nga mà nơi đây được gọi là “mảnh đất tiếp giáp vườn cổ tích”. Lâu đài Thiên Nga được phủ một lớp màn nhung đẹp thần bí, thường ngày tuyệt đối không cho người ngoài vào tham quan, lần này Đài RBS được cho mượn tổ chức tiệc kỷ niệm hàng năm cũng chính là để mọi người có dịp thưởng thức.
Buổi tối.
Lâu đài Thiên Nga soi bóng lung linh trên mặt hồ phẳng lặng đầy ảo mộng.
Trong lâu đài bảy tầng, đèn điện trong tất cả các phòng ốc đều được bật sáng trưng, nhìn bên ngoài tòa lâu đài sáng rực rỡ. Từ tầng hai trở lên có bảo vệ đứng trấn giữ ngăn không cho khách vào tùy tiện, khách chỉ được phép dự tiệc dưới tầng một.
Đại sảnh tiếp khách cực kỳ rộng rãi, tường vàng rực rỡ, trần nhà được ghép bằng vật liệu mosaic thành một bức tranh đẹp tinh xảo. Trong đại sảnh treo lơ lửng bốn giá cắm nến bằng vàng khảm đá quý khiến đại sảnh buổi tiệc sáng rực rỡ như ban ngày. Những bức tranh sơn dầu khổ lớn treo đầy bốn bức tường.
Phục vụ bàn bưng những khay rượu đi đi lại lại giữa chỗ n


