– Thưa cô, có người bảo tôi đưa cho cô chiếc hộp này.
Dặt chiếc hộp xuống bàn người phục vụ nhanh chóng đi mất không cho nó kịp hỏi câu gì. Mở chiếc hộp ra trong đó đúng là có một chiếc nhẫn. Nhưng nó thấy có cái gì khác khác, cầm chiếc nhẫn lên nó nhận ra đây là 1 chiếc nhẫn nam và nhẫn của nó lại là nhẫn nữ. Chiếc nhẫn này không có mặt chỉ được đính kim cương chìm. Và trên chiếc nhẫn có khắc dòng chữ : I love you forever. Nó nhẫn ra chiếc nhẫn này rất quen bởi vì nó chính là chiếc nhẫn còn lại trong đôi nhẫn mà William mua tặng nó. William dữ 1 chiếc, nó dữ 1 chiếc. William dữ chiếc nhẫn nam mà bây giờ nó đang cầm. Vậy thì… Tim nó không còn đập nhanh nữa mà bây giờ phải gọi là sững sừ không đập được. Chỉ có thể là William, chính xác hơn thì phải là William đang ở đây, William đã lấy chiếc nhẫn của nó và trả lại cho nó chiếc nhẫn của William. Nó bước ra khỏi khách sạn mà không hết sững sờ vì ngạc nhiên. Phóng xe về nhà mà nó vẫn không tin vào mắt mình khi nhìn xuống chiếc nhẫn. I love you forever. Nó lại bật khóc, nó úp mặt xuống gối khóc nức nở và thiếp đi lúc nào không biết.
Hy vọng nắng sớm sẽ gọi nó dậy mang theo niềm vui của ngày mời. Và nó cũng vậy nó ming sáng mai thức dậy tất cả chỉ là 1 giấc mơ, chiếc nhẫn nó đang dữ sẽ là của nó chứ không phải William.
Ánh nắng chiếu vào cửa sổ làm nó tỉnh dấc. Nó khẽ thở dài vì những điều nó mong muốn đã không xáy ra. Chiếc nhẫn của William vẫn còn đó và mọi chuyện đều là sự thực. Nhìn vào gương nó có cảm giác nó không giống nó nữa. Nó thấy mình trở lên yếu đuối hơn, dễ bật khóc hơn và rất khó kiểm soát cảm súc của chính bản thân mình. Không! Nó là nó – Nó vẫn là Roxy Rose. Nó sẽ tìm lại chính bản thân mình và đối với nó thì không có gì là không có thể. Anh là của em, William ạ. Nếu em muốn anh sẽ là của em mãi mãi. Nó sẽ lại trở lên thủ đoạn. Ah không phải gọi là dùng chiến lược để giành lại những gì nó đã đánh mất. Nhưng để William là của nó thì phải gặp được William đã. Không thể tự dưng chạy tới gặp William được. Cách duy nhất là xử dụng tiền và quyền lực gia đình, nó sẽ tiếp cận được William và Willam sẽ lại là của nó mãi mãi, không bao giờ mất đi. Nhìn vào gương nó khẽ mỉm cười nham hiểm.
15 giấy suy nghĩ nó nhớ ra ông ngoại nó, cựu thủ tướng Anh có 15% cổ phần ở tập đoàn hùng mạnh lớn nhất thế giới. Chủ tịch tập đoàn K&Q ã từng nói ông ngoại nó là thầy. Vì lý do này mà ông ngoại nó có được 15% cổ phần của tập đoàn đắt giá nhất thế giới. Cầm điện thoại nó bấm số gọi điện cho ông ngoại mình. Nó biết chắc rắng ông sẽ không từ chối bất cứ yêu cầu gì của nó.
– Ông ợi. – Nó nũng nịu goi ông bằng chất dọng trẻ con của mình.
– Gì vậy cháu yêu của ông?
– Trong cuộc họp cổ đông lần tới của R&R ông sẽ cho cháu tham gia nhé. Ông ủy quyền cho chái tham dự cuộc họp đi mà.
– Hà hà. Cháu hứng thú với mấy chuyện này rồi cơ ah?
– Ông. Cháu nói thiệt mừ.
– Hà hà. Cháu định quậy phá gì nữa đúng không.
– Cháu…
– Cháu lên biết rắng ông là cổ đông lớn thứ 2 ở tập đoàn R&R. Chuyện đó không thể đùa được. Nhưng ông vẫn sẽ ủy quyền cho cháu.
– Cháu cảm ơn ông.
– Hà hà. Không có gì. Chỉ cần cháu làm tốt công việc là được. Ông sẽ cho người gửi cho cháu toàn bộ tài liệu và K&Q.
– Vâng ạ.
Nó cúp máy và lại mỉm cười 1 lần nữa. Nhưng thực ra nó cưới quá sớm. Nó không ngờ rắng nó cười rồi cũng sẽ phải khóc.
Không sao đâu Roxy Rose. Tất cả các bạn đọc Fic này cũng sẽ ủng hộ cho Rose S2 William
Hơn 2 năm rồi, bây giờ nó cũng không còn ghét và hận mẹ nó nữa. Cũng hơn 2 năm nó chưa quay lại nơi nó đã chia tay mối tình đầu của mình. Và hôn nay nó sẽ trở lại.
– Chào cô chủ. Rất vui vì cô trở về. – Tiếng của lão Firt, người nô bộc trung thành của gia đình nó.
– Ông đem đồ của tôi lên phòng.
Nói xong nó bước vào phòng khách bố mẹ nó đang ngồi đấy vẫn như mọi khi và nó có cảm giác mọ chuyện vẫn thế không thề đổi that.
– Hj đa àn mom.
– Ngồi đi con yêu.
Nó ngồi xuống chiếc nghế salon đối diện với bố mẹ nọ. Cẩm cốc trà người giúp việc mới mang vào nó nhấp 1 chút, là trà hoa hồng.
– Mẹ có cái này cho con.
Mẹ của nó bước tới chiếc bàn và cầm trên 1 tay chiếc thiệp.
– Thiệp mời dự sinh nhật của nữ hoàng Anh.
– Cho con.
– Ưm. Con thấy thế nào?
– Cũng được ạ.
– Cũng được là thế nào? Con đứng quên con mang trong mình dòng máu pha trộn huyết thống của hoàng gia Áo ( Mẹ nó ) và của 1 trong những tộc hùng mạnh nhất nước Anh. Xét về quan hệ con không có họ với hoàng gia nhưng về thế lực gia đình mẹ nghĩ rằng con không lên xem nhẹ việc này.
– Haizz… Vâng ạ. Chẳng phải con vẫn có quan hệ rất tốt với những người trong hoàng tộc sao?
– Mẹ chỉ nói với con như vậy thôi.
– Con đi ra ngoài chút nha.
Nó lấy xe phóng đi đến trung tâm thành phố. Mọi thứ dướng như vẫn vậy, nơi đây vẫn cổ kính vẫn mĩ lệ và hoàn toàn khác với L.A nhộn nhịp, hào nhoàng.
Nó đi bộ trên tuyến phố trung tâm. Dường như mọi cảm xúc lại ùa về nhưng nó cũng không thấy buồn như trước nữa. Hít thở thật sâu, nó bước vào cửa hàng nó và William đã mua đôi nhẫn cách đây 2 năm trươc. Vẫn là nhân viên bán hàng cũ nhưng ở đây không còn bán nhẫn đôi nữa. Nó lấy xe phóng tới cái thị trấn ở ngoại ô nơi nó và William từng đến.
Không có sự thay đổi gì khác cái thị trấn đó trông vẫn có vẻ cũ kĩ và cổ sưa. Nó bước vào cái nhà nghỉ trước kia và vẫn cái bà nhân viên đấy. Nó vẫn nhớ số phòng mà nó cùng William đã vào nhưng không may cho nó đã có người thuê phòng trước nó rồi. Nó đành phải ở phóng bên cạnh. Nằm trên giường nó suy nghĩ miên man. Nó cảm thấy rằng mọi người dướng như đã quên tất cả những truyện trước kia, cũng đúng thôi ai mà hoài hơi nghĩ mấy chuyện đó cơ chứ. Nó nằm trên giường và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Nếu không vì có chuông điện thoại và thấy đói thì nó cũng chẳng thèm tỉnh dậy.
– Con chào mẹ.
– Con đã ở đâu vậy? Mẹ nó quá gọi mãi cho con mà không được. ( Giống ý như ngày xưa ).
– Con đi có chút việc, con sẽ không ăn cơm đâu ạ. Con chào mẹ.
Nói xong nó cúp máy luôn. Suống quầy lễ tân nó cằn nhằn với bà lễ tân đang đứng ở đó:
– Bà có thể đổi phóng cho cháu được không.
Không trả lời bà lễ tân chỉ im lặng lắc đầu và mải mê đếm tiền.
– Tại sao lại không được? Cháu đồng ý trả ngấp đôi tiên, ngấp 3 cũng được. Mà hãy nói với người khách ở căm phòng đó đỏi cho cháu.
– Tôi đã nói với cô không được là không được.
Bà lễ tân vẫn căm cúi đếm tiền. Nó cảm thấy giọng trẻ con nũng nịu không cso tác dụng với bà già thích đếm tiền này thì phải. Không nẳn trí nó vẫn tiếp tục năn nỉ:
– Đi mà bà. Bà chỉ cần nói với người ở

