– Tháo chiếc vòng đó ra đi. – Cái bóng lên tiếng, dọng nói đó có cái gì khiến nó cảm thấy rất quen thuộc. Dọng nói lạnh lùng, ra lệnh.
Nó ẩy tay của chiếc bóng ra khỏi chỗ chiếc vòng nhưng bàn tay đó đã kịp nắm chặt lấy tay nó. Đó là bàn của đàn ông, bàn tay đó rất lạnh. Bàn tay đó khẽ kéo nó lại ngần phía chiếc bóng 1 cách thô bạo. Vì tay nó bị nắm quá chạt lên rất đau. Đột nhiên tay của chiếc thả tay nó ra. Khẽ cầm lấy bàn tay mình suýt xao. Chiếc bóng đột nhiên đứng dậy đi vòng quanh chiếc nghế nó đang ngồi. Chiếc bóng đó di quá nhẹ không ngây lên 1 tiếng động nào trong căm phóng vắng lặng. Đột nhiên 1 bàn tay lạnh lùng đặt trên vai nó, nó giật thót cả mình. Chiếc bóng đó khẽ ra lệnh vẫn bằng giọng nói lạng lùng rất có uy lực:
– Ngồi yên.
Vậy mà nó ngồi yên thật. Nó đúng là nhát quá. Bàn tay của chiếc bòng khẽ chạm vào giây vòng của nó, chiếc vòng của nó dơi xuống chỗ ngực nó. Bàn tay đó khẽ lần trong bóng tối trên ngực nó và lấy lại chiếc vòng. Khẽ cúi xuống thì thầm vào tai nó:
– Ngồi yên. Tôi chỉ mượn xem chút thôi.
Vì quá sợ lên nó ngồi yên không giám nhúc nhích. Nếu nó biết có ngày hôm nay thì nó sẽ không mặc chiếc váy hở vai tới bữa tiệc và tháo chiếc vòng để ở nhà. Còn nữa nó sẽ bớt xem mấy bộ phim kinh dị đi. Cái bóng bước tới chiếc bàn và lấy 1 cái hộp. Nó rất tò mò nhưng không giám quay ra nhìn vì sợ, nó chỉ khẽ liếc mắt ra chiếc bàn đó. Đột nhiên có cái gì đó lành lạnh trên cổ nó. Đưa tay sờ lên cổ là một chiếc vòng khác.
– Tôi đã bảo cô ngồi yên cơ mà. – Chiếc bóng nói với giọng lạnh lùng sen chút đe dạo làm nó bỏ tay xuống ngay.
Sau khi đeo xong chiếc vòng vào cổ của nó chiếc bóng cầm lấy cằm của nó làm nó quay mặt lại. Rồi chiếc bóng khẽ cúi xuống chạm vào môi nó. Chiếc bóng khẽ thì thầm vào tai nó:
– Cô đi da đi.
Nó ngoan ngãon đứng dậy đi ra đến chõ cửa phóng thfi đột nhiên quay lại. Nó cau mày nó với chiếc bóng:
– Trả lại tôi chiếc vòng, anh nói chỉ mượn xem 1 lúc rồi sẽ trả cơ mà. – Nó nói với giọng ấm ức như một đưa trẻ con không được cho cái kẹo.
Chiếc bóng kẽ nhếch mép rồi bật cười nói với nó:
– Haha. Cô cũng ngây thơ thật, tưởng tôi sẽ trả lại cho cô thật chắc.
– Nhưng…
– Đi đi.
Nó không giám nói thêm câu gì nữa ù té chạy khỏi căn phòng. Ra tới hành làng tim nó vẫn còn đập thình thịch. Ở chỗ đầu hành làng có cheo 1 chiếc gương, nó đứng lại ngắm mình trong chiếc gương và cả chiếc vòng đó nữa. Đó là một chiếc vòng yếm làm hoàn toàn bằng đó sapphire được sâu bằng sợi giây làm từ vàng trắng nguyên chất được cán mỏng. Nó lên boong tàu một lúc thì bữa tiệc cũng kết thúc. Lên xe limo từ bến cảng về nhà. Hera kẽ hỏi nó:
– Lúc trước em đâu có đeo chiếc vòng này, là chiếc vòng có nhận cơ mà.
– Hj. – Nó khẽ ngượng cười vời Hera và khẽ hỏi tiếp:
– Ai là chủ nhân bữa tiệc này vậy?
– Em không biết thì thôi.
Nó cũng không nói thêm câu nào nữa. Về nàh nó nhanh chóng thay đồ và cởi chiếc vòng mới ra. Nhưng nó vẫn rất băng khoăn không biết chủ nhân của bữa tiệc là ai và làm sao nó có thể lấy lại chiếc vòng của mình.
Nó đang cố gắng hoàn thành lốt chiếc vày cho công chúa Đan Mạch. Cách đây 2 tuần công chúa Đan Mạch có nhờ nó làm cho 1 chiếc váy dạ hội. Nó đứng từ xa ngắm nhìn chiếc váy, nó cũng phải tự công nhận với mình chiếc váy đó rất đẹp. Chiếc váy được may hoàn toàn bằng vải lụa trắng các họa tiếc trên váy được thêu hoàn toàn bằng sợi vàng. Những họa tiếc đầu vô cùng trang nhã. Nó đang mãi mô đuổi theo suy nghĩ của mình thì chuông điện thoại vang lên làm cắt dòng suy nghĩ của nó.
– Roxy Rose xin nghe.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng không thấy ai nó gì. Nó bỏ máy xuống thì vạch xóng rất mạnh. Nó tiếp tục đua máy lên:
– Xin lỗi có ai ở đây không ạ?
– Muốn lấy lại chiếc nhận không?
Nó sững sờ rồi chuyển tới vui mừng nhưng vẫn lén cảm súc của mình. Nó nhẹ nhàng trả lời.
– Cảm ơn, thự sự chiếc nhẫn đó rất quan trọng với tôi.
– Được rồi. Hẹn cô 7h30 tối ở khách sạn Diamond, bàn số 9.
– Tôi sẽ đến đúng giờ.
Tút…tút…tút.
Nó bây giờ cỏ thể thở phào nhẹ nhõm vì sẽ lấy lại được chiếc nhận. Nhưng thực ra nó có quá tin người không nhỉ? Liệu người lấy mất chiếc nhẫn có trả lại cho nó chiếc nhẫn của nó đúng như lời hưá.
Sau 2 tiếng thì nó cũng hoàn thành chiếc váy. Nó vuốt vuốt lại những nếp của chiếc váy đột nhiên nó ngừng lại. Công chúa Đan Mạch có nghĩa là chị họ của William. Bà Danixe mẹ của William là em gái quốc vương Đan Mạch hiện nay. Nó lại tiếp tục đuổi theo dòng suy nghĩ của mình, nó nhớ đã tứng gặp công chúa Đan Mạch.
– Thưa cô.Đại diện của công chúa tới lấy váy.
– Oh.
Tiếng của người giúp việc làm nó rật mình.
– Chiễop váy vào cho tôi nhé. – Nó nói với người giúp việc, rồi đi về phòng khách.
Nhấp 1 chút trà khiế nó cảm thấy thư thái hắn. Nó thích uống trà hơn là coffie. Liếc nhìn đồng hồ bây giờ đã là 11 giờ, hảo nào nó thấy đói. Bước xuống phòng ăn người giúp việc đang dọn bàn. Nó uống 1 cốc nước thật to. Đó là thói quen mỗi khi đói và trước khi ăn của nó. Trưa nay nó không có món xúp, nó thích món đấy mà chị giúp việc lại không lấu cho nó. Nó khó chịu nhưng vẫn ăn hết bữa trưa. Chiều nay nó không có buổi chụp hình hay phỏng vấn nào cả. Nó sẽ ở nhà chat, chơi game, xem phim,… Lamnhuwng việc mà trong suốt thời gian qua nó đã quên mất.
Nó mới ngồi online 1 chút xíu mà đã đến 5h, khẽ cau mày bực mình nó chách sao thời gian tự dưng chôi nhanh quá. Vào phòng để đồ nó chọn được bộ quần áo để đi lấy chiếc nhẫn. Nó sẽ mặc chiếc váy phía trên màu trắng vàv hở vai may lệch về phía ngực bên trái. Phía dưới là phần váy mầu đen may bó tròn và tương đối ngắn. Nó còn có cả chiếc ví màu đen mà chỉ có thể cầm đi cho đẹp chứ rất khó có thể đựng đồ.Bước vào phòng tắm đã là 6h, kiểu này chắc đến lúc 7 h nó mới có thể bước ra khỏi phòng tắm để trang điểm và làm tóc. Không hôm nay nó ẽ không make up và làm tóc gì hết. Nó thích để mặt mộc hơn.
7h30 nó bước lên chiếc siêu xe SLS AMG của Mercedes-Benz màu đỏ chói của mình và phóng như bay trên đường phố L.A. 7h50 Nó có mặt trước của khách sạn Diamond. Người phục vụ đưa nó tới bàn số 9. Bây giờ thì đúng 8h rồi. Nhưng vẫn chưa thấy người dữ chiếc nhẫn của nó đau cả. Nhấp 1 chút rượu vang đỏ, người dữ chiếc nhẫn vẫn chưa thấy đâu và nó cũng không thích uống rượu. Thực ra thì nó đã nhầm. Người dữ chiếc nhẫn đã có mặt ở đấy từ lúc 8h và đang quan sát nó nhưng nó thì không thề biết. 8h30 người dữ chiếc nhẫn vẫn chưa xuất hiện, kìm lén cảm xúc là 1 trong những công việc của người mẫu nhưeng lúc này nó không thể kìm lại cảm xúc lo lắng lộ hẳn trên khuôn mặt. Nó nhấp rượu vang 1 lần nữa, vừa đặt li rượu xuống thì người phục vụ bước tới chỗ nó và cầm theo 1 chiếc hộp

