bị hôn mê sâu. Bác sỹ đã kiểm tra qua thân thể Tô Thiên Bình rồi, không phát hiện bất cứ dấu vết thương tích bên ngoài nào, máu cũng đã xết nghiệm để xem có bị trùng độc hay do nguyên nhân nào khác không. Khẩu khí của bác sỹ tương đối trầm trọng, tôi và Xuân Vũ bốn mắt nhìn nhau. Tô Thiên Bình đã tới bước này, trước tiên là cần phải thông báo với gia đình cậu ấy. Chúng tôi vội vàng rời khỏi bệnh viện, tranh thủ trở lại trường đại học S trước khi trời tối. Tới trường hỏi thăm thì mới biết, cha mẹ Tô Thiên Bình đều ở nước ngoài, hiện giờ không thể liên lạc ngay được. Lúc này, tôi bất giác vê túi quần mình, bên trong có khóa phòng của Tô Thiên Bình. Màn đêm đã lặng lẽ buông xuống. (*) DV: Viết tắt của Digital Video, nghĩa là video kỹ thuật số – ND. Đêm Không khí lạnh giá ẩm ướt của Thượng Hải có thể xâm nhập vào bất cứ ngõ ngách nào, hình như còn khiến người ta khó chịu hơn cả đêm đông khô hanh của Bắc Kinh. Tôi và Xuân Vũ ăn qua loa bữa tối ở bên ngoài, rồi cùng nhau trở lại căn phòng thuê trọ của Tô Thiên Bình. Buổi đêm bước lên dãy cầu thang tối đen này, cảm giác hình nưh có thứ gì đó không giống với ban ngày. 8 giờ tối, im lặng nín thở mở cửa phòng 503, vẫn là cái mùi quái dị đó bay ra. Tôi cẩn thận bật đèn, phòng khách vẫn giống như lúc ban sáng, trên sàn nhà là những chiếc cốc xếp thành hình tròn, trong đó có một cái bị tôi đá vỡ. Bên cạnh phòng khách có một chiếc ghế sô pha, chắc là chú nhà để lại, còn có cả một chiếc bàn vuông, trên tường có chiếc điều hòa cũ kiểu cửa sổ, ngoài ra chẳng có gì cả. Trước khi bước vào phòng ngủ, tôi vào phòng bếp xem trước, hầu như chẳng có mấy vết tích chứng tỏ đã từng được sử dụng, xem ra Tô Thiên Bình không phải là chàng trai biết cơm nước gì, khẳng định là cậu ta nếu không ăn ở nhà ăn ăn tập thể thì cũng ăn đồ ăn nhanh. Không có ấn tượng gì đặc biệt cả, tôi trở lại phòng khách, mở cửa phòng vệ sinh. Phòng vệ sinh nhỏ tới mức đáng thương, chỉ lập một chiếc vòi tắm hoa sen, bên ngoài còn có một bình nước nóng. Bồn vệ sinh cũng tạm coi là sạch sẽ, cạnh tường có một máng nước nhỏ, trên kệ giá có đặt bàn chải, kem đánh răng, trên tường có treo một tấm gương. Tôi nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, có chút cong cong biến dạng, hóa ra mặt gương vốn dĩ lồi lõm, lại còn loang loang lổ lổ, nhìn thoáng qua giống như vệt máu khô. Lúc tôi rời khỏi phòng vệ sinh, đột nhiên chú ý tới máng nước, hình như có vài cọng tóc màu đen cuốn ở đầu máng. Tôi cẩn thận nhặt những cọng tóc này lên, phát hiện chúng vừa dài vừa mảnh, tỏa ra ánh sáng đen láy. Tô Thiên Bình cắt tóc ngắn, bởi vậy đây nhất định là tóc của một cô gái trẻ. Có lẽ gần đây còn có cả con gái ở trong căn phòng này? Tôi bỗng nhiên nảy sinh cảm giác chán ghét Tô Thiên Bình kỳ lạ. Khi tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh thì phát hiện Xuân Vũ đã bước vào phòng ngủ, cô ấy bật đèn nhìn “vòng tròn” trên sàn nhà, Tô Thiên Bình đã từng ngồi khoanh chân, bất tỉnh nhân sự chính giữa vòng tròn này. Rèm cửa dày cộm vẫn đang đóng kín, một chiếc giường đơn đơn giản cạnh cửa sổ, ga trải giường rất chỉnh tề. Một bên phòng còn có dãy tủ quây, bên cạnh là máy vi tính, ti vi và đầu DVD đối diện với giường. Cả phòng ngủ rộng khoảng mười lăm mét vuông, xem ra hơi chật chội. Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện trần nhà ở đây rất thấp, khiến người ta cảm thấy thật nặng nề. Xuân Vũ hít một hơi thật sâu nói: “Ban ngày khi tôi vừa mới bước vào phòng này, bị bóng tối đáng sợ bao trùm, cảm giác đầu tiên giống như tới Hoang thôn – địa cung dưới lòng đất Tiến Sỹ Đệ”. Địa cung! Hai từ này khiến tôi rùng mình. Đó là dưới lòng đất của ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ ở Hoang thôn, ẩn giấu một đường hầm dưới lòng đất giống như cổ mộ, ở đó chôn giấu một bí mật cổ xưa nhất của Hoang thôn… “Lẽ nào ác mộng vẫn chưa kết thúc?” Xuân Vũ gật gật đầu nói: “Có còn nhớ truyền thuyết của Hoang thôn không? Tất cả những người từ nơi khác xâm nhập vào Hoang thôn đều sẽ phải chết. Hơn nửa năm trước đây, Hoắc Cường, Hàn Tiểu Phong, Tô Thiên Bình, và cả tôi, bốn người cùng nhau tới Hoang thôn, vô tình phát hiện ra địa cung dưới lòng đất Tiến Sỹ Đệ. Chúng tôi lấy đi một số thứ quan trọng trong địa cung, khi chúng tôi quay trở lại Thượng Hải, bỗng dưng xảy ra…” “Đúng. Tô Thiên Bình hổi đó cũng hôn mê sâu, giống hệt như tình trạng hôm nay phát hiện ra! Nhưng lần này cậu ấy còn có thể tỉnh lại không?” Hơn nửa năm trước, lúc tôi bị bóng đen của khủng hoảng bao trùm thì đã vô tình phát hiện ra bí mật đó. Vậy là, Xuân Vũ đã trở lại bình thường như một kỳ tích, trở về từ bệnh viện tâm thần. Tô Thiên Bình cũng tỉnh dậy sau bao ngày tháng hơn mê sâu, giống như người được cứu vớt sau khi ma thuật được hóa giải trong “Hồ thiên nga”. Nhưng Xuân Vũ lắc đầu nói: “Không biết. Có lẽ ứng nghiệm trong truyền thuyết cổ xưa đó chỉ là thời gian đến sớm hay muộn mà thôi. Chúng ta tự cho rằng mình đã vượt qua tất cả, trên thực ế nguy hiểm vẫn luôn đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Hiện giờ, Tô Thiên Bình rút cuộc xảy ra chuyện rồi, tuy cậu ấy vẫn còn sống, nhưng đang bị hôn mê sâu, khác gì một người chết? Đây chính là bản án đến muộn từ Hoang thôn”. “Bản án đến muộn?” Câu nói âm u đáng sợ được cô gái dịu dàng Xuân Vũ thốt ra hình như khiến căn phòng này cũng bắt đầu trở nên đáng sợ. Tôi không biết phải đáp lại cô ấy thế nào, bởi vì tôi đã từng hai lần tới Hoang thôn, thậm chí cũng một lần tiến vào trong địa cung đó, nếu làm như vậy mà không thể giải quyết được vấn đề thì nghĩa là bản thân tôi cũng đang gặp nguy hiểm, lẽ nào mọi thứ sắp bắt đầu lại từ đầu sao? “Trừ khi anh có thể tìm ra được nguyên nhân nào khác khiến Tô Thiên Bình hôn mê, nếu không thì…”, Xuân Vũ nhìn xoáy vào mắt tôi bằng ánh mắt buồn bã. “Tôi không biết sáng mai, bản thân mình tỉnh dậy có còn là người bình thường nữa hay không”. Đây cũng là vấn đề của tôi. Tuyệt vọng nhìn căn phòng chết tiệt này một lượt, hình như vẫn còn một đôi mắt trong góc tối đang chằm chằm nhìn tôi, làm thế nào đây? Đột nhiên, ngoài phòng khách vang lên tiếng chân dồn dập, suýt chút nữa là tim chúng tôi nhảy cả ra ngoài. Lẽ nào Tô Thiên Bình trong bệnh viện tỉnh dậy, tự mình chạy về? Tôi dùng tay ra hiệu cho Xuân Vũ im lặng, nhón chân bước ra khỏi phòng ngủ, chỉ nghe thấy một tiếng “ối giời” trong phòng khách, tiếp đến là tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng. Lúc này mới nhìn rõ một dáng người vạm vỡ đang đứng trong bóng tối phòng khách, không ngờ hóa ra lại là bà “bà Tư béo” sành điệu chủ nhà, chỉ có điều những lô cuốn tóc đầy đầu bà ấy đã không còn nữa. Bà ta hốt hoảng vịn vào tường, dưới chân toàn là thủy tinh vỡ, thở hổn hển nói: “Ối giới ơi mẹ ơi, thật là ‘người dạo người, dọa giết người’, tôi còn tưởng đụng phải quỷ nữa chứ!” “Cháu cũng thế!” Tôi rút cuộc cùng nhẹ cả người, nhìn thấy “vòng tròn” được xếp bằng cốc trên sàn đã bị bà chủ nhà đập chẳng còn ra hình dạng gì nữa. Bà chủ nhà bắt đầu quở trách chúng tôi: “Các cô cậu cũng thật là, vào đây sao không nói một tiếng hả? Ban nãy thấy cửa bên ngoài mở, tôi thấy lạ mới vào xem xem. Đúng rồi, bạn của các cô cậu sao rồi? Vẫn chưa đứt chứ?” Sao lại nói khó nghe vậy nhỉ? Tôi cảm thấy khó


