chịu trong lòng, lạnh lùng trả lời: “Tô Thiên Bình vẫn còn sống, chỉ là bị hôn mê sâu thôi, tình hình cụ thể thế nào vẫn chưa biết được”. “Báo ứng mà, tôi biết cậu ta không phải người tử tế từ lâu rồi”. “Dựa vào cái gì mà cô nói cậu ấy không tử tế?” Bà chủ nhà nhìn xung quanh một lượt, làm như căn phòng này giấu quỷ không bằng, sau đó thì tháo nói: “Tôi cảm thấy trên người cậu ta có hơi ma”. “Hơi ma?”, tôi cũng ngẩng đầu nhìn phòng khách, dưới ánh đèn tù mù ủy mị, thân hình vạm vỡ của bà chủ nhà đổ một bóng đen to tướng lên tường. “Cậu sinh viên này ba tháng trước đâ tới thuê phòng. Mới ban đầu tôi đã thấy cậu ta có chút cổ quái, đôi mắt có gì đó khó diễn đạt thành lời, hơn nữa lúc nào cũng ngó ngó nghiêng nghiêng, giống như sợ có người tới bắt mình bất cứ lúc nào vậy. Cậu này nói chuyện rất căng thẳng, dáng vẻ lúc nào cũng như bị dở hơi hâm hấp. Tôi vốn dĩ không dám cho kiểu người thế này thuê nhà bao giờ, nhưng tôi ra giá thuê nhà rất cao và căn phòng này cũng để trống lâu rồi, vậy mà cậu ta mở miệng nói cái là chấp nhận luôn, tôi đắn đo một lúc thì đồng ý cho cậu ta thuê nhà”. “Có thể cậu ta vốn dĩ như thế”. Tôi nghĩ Tô Thiên Bình cũng từng tới Hoang thôn, đã từng trải qua sự khủng khiếp đó, đặc biệt là cảm giác sau khi hôn mê sâu bỗng dưng tỉnh dậy như một kỳ tích, nhất định trong lòng cậu ấy đã để lại một tì vết rất lớn, cậu ấy trở nên nhát gan sợ sệt cũng là điều dễ hiểu thôi. Bà chủ nhà không cho rằng như vậy, nói: “Tôi thấy cậu ta đúng bị ma nhập! Nhất là mấy ngày gần đây, tôi ở ngay phòng bên cạnh, mấy lần đều nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra buổi đêm”. “Cô khẳng định là phát ra từ căn phòng này sao?” “Đương nhiên. Căn phòng này cách âm không tốt, tai của tôi thì lại rất thính. Hơn nữa âm thanh đó hình như còn có giai điệu, toàn là đúng 12 giờ đêm hàng ngày vang lên. Cậu nói xem nửa đêm yên tĩnh, nhìn đồng hồ đúng 12 giờ, đột nhiên nghe thấy phòng bên cạnh vọng lại giọng hát kỳ quái, cậu có thể không sợ không?” Tim tôi bất giác giật thót một cái: “Cô nói là giọng hát?” “Đúng vậy, nhưng dù sao vẫn cách một bức tường, cụ thể hát gì tôi cũng không nghe rõ, hơi giống hát, cũng hơi giống hát kịch, âm điệu rất cổ quái, yi yi a a, nghe không ra là đàn ông hay đàn bà hát”. “Mấy ngày gần đây?” “Ừ, chính là thời gian ba bốn hôm nay. Có vài lần tôi gặp cậu ta ngoài cửa, phát hiện mặt cậu ta trắng bệch sợ chết khiếp, hai con mắt giống như nhìn thấy ma, quét qua quét lại, toàn thân tỏa ra một mùi quái dị, rõ ràng là một người sống mà như chết!” “Thế gần đây cô có thấy ai khác đến đây không?” Giọng bà chủ nhà đột nhiên biến đổi: “Sao cậu cứ như cảnh sát hỏi liên hồi thế?” “Tô Thiên Bình là bạn của cháu, cháu muốn nhanh chóng tìm ra nguyên nhân khiến cậu ấy xảy ra chuyện, ít nhất cô cũng không muốn ngôi nhà này bị mang tiếng là có ma, rồi dẫn tới chẳng ai thèm thuê đúng không?” “Cái này thì cũng đúng! Cái thằng ranh đó bình thường cũng chẳng chơi với ai, phải chăng tôi chưa bao giờ nhìn thấy có người đến tìm cậu ta. Nhưng cậu ta toàn ra ngoài lúc nửa đêm, có lúc ba bốn giờ sáng cũng nghe thấy tiếng cậu ta ra ra vào vào, ai mà biết được cậu ta chơi với ai chứ?” Tôi khẽ gật đầu, một ý nghĩ nguy hiểm nào đó lại nảy sinh trong lòng. Tôi tự nhủ lòng: È, cậu đừng có mà mạo hiểm nữa, về nhà mà ngoan ngoãn viết truyện kinh dị của cậu đi nhé. Nhưng lúc này tôi không làm nổi, trong căn phòng tối tăm và kỳ dị này, dường như có một bàn tay kéo chặt lấy tôi, khiến tôi rơi vào một vòng xoáy càng sâu hơn nữa. Đúng vậy, ý nghĩ nguy hiểm này càng lúc càng mãnh liệt, rút cuộc khiến tôi thốt ra: “Cô chủ nhà, cháu có một khẩn cầu nho nhỏ, có thể cho cháu ở lại đây một đêm không?” “Cái gì? Cậu không bị trúng ta giống bạn cậu chứ?”, lúc này bà chủ nhà lại nhìn thấy Xuân Vũ đứng sau tôi, nên liền nói đầy ẩn ý, “Ôi giời, các cô cậu thanh niên, sao lại vội vàng thế? Coi chỗ tôi là chỗ nào chứ?” Mặt Xuân Vũ lập tức biến sắc, đỏ gay tức giận nói: “Nói linh tinh gì thế, cháu mà thèm ở lại đây!” Lúc này cũng khiến tôi có chút bối rối, vội vàng giải thích nói: “Xin lỗi, cô hiểu làm rồi. Cháu muốn ở lại đây một đêm là để tìm ra nguyên nhân thật sự khiến Tô Thiên Bình xảy ra chuyện”. Nhưng bà chủ nhà không hề khách khí nói: “Tôi chẳng quan tâm các cô cậu quan hệ thế nào, nhưng bây giờ thằng nhãi đó đang nằm trong viện, tiền thuê phòng đến bây giờ vẫn chưa trả, cậu nói phải làm sao bây giờ?” “Tô Thiên Bình còn nợ cô bao nhiêu tiền thuê nhà? Cháu trả hộ cho cô nhé”. Nghe tới đây bà chủ nhà rút cuộc đã lộ ra nụ cười, rất sảng khoái thu của tôi 1600 tệ rồi vội vàng rời khỏi căn phòng này. Xuân Vũ đi trước tôi, giọng lạnh lùng: “Sao lại phải ở lại? Anh cho rằng nhứ thế có ích sao?” “Còn nước còn tát, hiện giờ chúng ta không còn cách lựa chọn nào khác nữa rồi. Tôi không muốn việc hôm nay phát sinh với Tô Thiên Bình sẽ diễn lại với chúng ta”. Ánh mắt cô ấy cũng có chút mông lung, chán nản thở dài: “Cái gì đến sẽ phải đến, ai muốn thoát cũng thoát không nổi”. Nhưng tôi cật lực lắc đầu nói: “Không, tôi không tin số phận lại tàn khốc như vậy”. “Không phải đã được định sẵn từ hơn nửa năm trước rồi sao?” Xuân Vũ đột nhiên lộ ra nụ cười lạnh nhạt thê thảm, “Xời, tôi đã coi như mình chết đi hai lần rồi, linh hồn tôi đã không thuộc về tôi nữa rồi”. Lúc này tôi không còn gì để nói cả, đành phải để cô ấy rời khỏi đây, dần mất hút trong bóng tối cầu thang. Tất cả đều trở lại tĩnh lặng. Đứng một mình trước cửa phòng lạnh lẽo, tôi đột nhiên cảm thấy như mình không nơi nương tựa vật, bất luận đã từng viết bao nhiêu truyện kinh dị, nhưng rút cuộc, cũng không có cách nào thoát khỏi sự khủng hoảng của bản thân. Tôi đóng chặt cửa lại, đã là 9 giờ 30 phút tối. Nhớ lại sáng sớm vẫn còn dưới ánh nắng của Bắc Kinh, buổi tối đã lại ở trong căn phòng âm u lạnh lẽo của Thượng Hải, số phận đúng thật là ân sủng tôi quá. Dưới ánh đèn tù mù trong phòng khách, trên sàn nhà toàn là thủy tinh vỡ, “vòng tròn” gần như không thành hình nữa rồi, để lại nó cũng chẳng ích gì. Tôi thu dọn hết đống thủy tinh này, chỉ còn lại duy nhất ngôi sao năm cánh màu trắng chỗ “tâm vòng tròn”, nghiễm nhiên, bắt mắt còn lại trên sàn nhà. Tôi dùng tay sờ lên “tâm vòng tròn”, hình như lau ngay cũng không sạch, vậy thì tạm thời để nó lại vậy. Không khí trong phòng rất bí, bí tới mức khiến người ta khó thở giống như ở trong cốp xe, thảo nào vừa vào cửa là đã ngửi thấy mùi quái dị. Tôi vội vàng đi vào phòng ngủ, ra sức kéo tấm rèm cửa sổ nặng chết khiếp. Và kính cửa sổ lần đầu tiên hiện lên trước mắt tôi, dưới ánh đèn trắng trong phòng, tỏa ra ánh sáng phản quang âm u - Trong khoảnh khắc, nhãn cầu của tôi đột nhiên giãn ra, ký hiệu kỳ dị trên lính cửa sổ này, giống như một con dấu được khắc vào co ngươi tôi. Tôi bất giác lùi lại mấy bước, ngồi phịch xuống giường, sau đó nhướn mình ngắm nghía tấm kính cửa sổ. Không sai, trên mặt kính đúng là ký hiệu này, nó khiến tôi lập tức nhớ lại “họ tên” trên tấm thẻ biên nhận của người mê sách thần bí đêm qua – đêm đông bên bờ biển Hậu Hải Bắc Kinh. Đây là một kí hiệu trí mạng, là “họ tên” của một người thần bí hoặc mật mã nào đó,

