ật dụng bày biện hoặc đò dùng thường ngày, như: dép lê, bình hoa, đĩa DVD, đĩa mềm, pin, laptop, lon nước… toàn là những thứ có thể với tay là lấy được trong nhà. Và tất cả những vật dụng này hình như đều đã được sắp xếp rất tỉ mỉ, lấy Tô Thiên Bình làm trung tâm hợp thành một hình tròn gần như đúng tiêu chuẩn! Giống hệt như kiểu bài trí kỳ dị trong phòng khách, chằng qua là tâm điểm của vòng tròn từ ngôi sao năm cánh màu trắng biến thành bản thân Tô Thiên Bình mà thôi. Tôi vẫn không dám lên tiếng, dù rằng tôi xác định tiếng chuông điện thoại nghe thấy trong nhà vài phút trước vang lên từ chính điện thoại đang nằm trong tay Tô Thiên Bình. Lẽ nào cậu ấy không nghe thấy tiếng đấy sao? Tôi lập tức móc điện thoại ra, gọi lại lần nữa vào số của Tô Thiên Bình. Quả nhiên, chiếc điện thoại trong tay cậu ấy đổ chuông, tiếng chuông thậm chí còn rất ồn, hình như là tiếng nổ nào đó được tải từ trên mạng về máy. Dù tiếng chuông điện thoại chói tai náo loạn cả căn phòng nhưng Tô Thiên Bình không hề có bất cứ phản ứng gì, chỉ có bàn tay mà cậu ấy đang nắm chiếc điện thoại hơi rung rung do chuông vang lên. Cậu ấy không thể bị điếc chứ? Lúc này Xuân Vũ mới kéo vạt áo tôi, tôi quay đầu lại thì thấy thần sắc hoảng hốt cực độ của cô ấy – tức khắc tim tôi lạnh toát. Đúng vậy, cô ấy chỉ cần dùng mắt là có thể nói chuyện, và tôi cũng lập tức lĩnh hội được ý của cô ấy. Tôi nghĩ chỉ trong “Địa ngục tầng thứ 19”, khi cô ấy nhìn thấy Thanh U cắn lưỡi chết trên “gác ma” mới có ánh mắt hoảng hốt như thế này. Trong căn phòng quái dị này, mùi kỳ lạ, ánh sáng âm u, chủ nhân cứng đờ, tất cả những cảnh tượng này đều nói với tôi một khả năng lớn nhất – Tô Thiên Bình đã chết! Có chút khó thở rồi, lúc này tôi mới phát hiện ra mình bất cẩn một cái là lại cuốn vào những chuyện chết chóc bí ẩn. Và người chết lần này đang ngồi trước mặt tôi, giống như một pho tượng người sống, còn bên cạnh cậu ta lại bị vây quanh bởi một kiểu nghi thức kỳ dị nào đó. Bỗng chốc, đầu óc tôi mù mịt khói đen bay lên, dường như có một bàn tay đang điều khiển tôi từ một góc bí ẩn nào đó, lại một lần nữa đẩy tôi tới bờ vực cheo leo vĩnh viễn không thể trở lại. Đúng, đôi mắt đó vẫn đang nhìn tôi, còn tôi đã không dám ngẩng đầu lên nữa. Nhưng tôi chắc chắn anh ta (cô ta) đang ở trong căn phòng này. Có lẽ lại là sự nhạy cảm của nhà văn, ngoài tôi, Xuân Vũ và Tô Thiên Bình trên sàn nhà ra, căn phòng này nhất định vẫn còn người thứ tư (hoặc là u hồn)! Ai đang nhìn tôi? Tôi xém chút nữa là hét lên, nhưng trong phút chốc lý trí đã chiến thắng khủng hoảng. Tôi điều chỉnh lại nhịp tim, khẽ nói: “Tô Thiên Bình chết rồi, chúng ta gọi cảnh sát thôi”. Xuân Vũ chỉ đờ đẫn nhìn Tô Thiên Bình, lúc tôi chuẩn bị gọi 110 thì Xuân Vũ bỗng đột nhiên ngăn lại nói: “Đợi đã”. Cô ấy run rẩy hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bước một bước lên phía trước, ngón chân gần như sắp chạm vào cái “vòng” vây quanh Tô Thiên Bình. “Cô làm gì thế?” Chưa đợi tôi kịp phản ứng lại, Xuân Vũ đã thò tay ra trước mặt Tô Thiên Bình. Tôi không dám tin cô ấy lại to gan nhường vậy, hóa ra khủng hoảng thực sự có thể rèn luyện ý chí của một con người. Cô ấy thò tay xuống dưới mũi Tô Thiên Bình, dừng lại vài giây, ánh mắt cô ấy có chút biến đổi. Đột nhiên, Xuân Vũ thu tay lại, mở to mắt nói: “Cậu ấy vẫn còn sống!” Câu nói này khiến tim tôi vồn đã rơi xuống địa ngục bỗng quay trở lại nhân gian. Xuân Vũ gật gật đầu nói: “Tôi cảm nhận được rồi, cậu ấy vẫn thở và còn thân nhiệt”. “Chưa chết là tốt rồi”. Tôi cuối cùng cũng nhẹ cả người, sau đó cẩn thận bước ra khỏi cái “vòng” bên ngoài Tô Thiên Bình, vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu ấy, “Ây, cậu sao thế?” Nhưng cậu ta vẫn giống như một pho tượng đất, không có bất cứ phản ứng nào. Đây không thể là cố tình giả vờ như vậy được, tôi nghĩ rằng cậu ấy nhất định đã mất đi tri giác, thậm chí bị sốc cũng nên. Tôi vội vàng gọi số 120 cấp cứu, xe cấp cứu khoảng vài phút sau sẽ tới nơi. Tôi nhìn quanh căn phòng lại một lượt, chau mày nói: “Xuân Vũ, không khí trong căn phòng này thực sự rất kỳ dị, nhất định là có ẩn giấu điều bí ẩn gì đó. Tôi muốn bảo lưu hiện trường, không muốn người khác phá vỡ nó, thế nên chúng ta khiêng cậu ấy ra ngoài cửa đi”. “Được, tôi có thể giúp anh”. “Cô chỉ cần giúp tôi để ý sàn nhà, đừng để tôi chạm vào bất cứ thứ gì là được rồi”. Nói xong tôi từ từ nhấc Tô Thiên Bình lên, cơ thể cậu ấy không cứng đơ như tôi tưởng tượng, chẳng mấy chốc hai cánh tay đã gục xuống, chiếc điện thoại nắm trong tay cũng rơi xuống đất. Tôi vất vả đỡ Tô Thiên Bình ra khỏi “vòng tròn”, Xuân Vũ giúp tôi khiêng chân cậu ấy nên đã không chạm vào những vật trên sàn nhà. Chúng tôi cẩn thận vác cậu ta ra ngoài phòng khách, vòng qua “vòng tròn” được xếp bằng cốc, sau đó để cậu ấy tựa vào cửa. “Trông cậu ta giống một con rối”. Tôi nhìn Tô Thiên Bình nói, tuy cậu ấy vẫn thở và tim vẫn đập, nhưng hình như đã không còn là một sinh mệnh nữa rồi. Nhân lúc xe cứu thương vẫn chưa tới, tôi lại trở vào phòng ngủ, nhặt chiếc điện thoại của Tô Thiên Bình dưới đất lên, quả nhiên trên đó hiển thị “cuộc gọi nhỡ” chính là số điện thoại của tôi. Tôi lại mở nhật ký cuộc gọi của cậu ấy ra, từ tối qua tới giờ có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, nhưng hòm thư tin nhắn lại trống trơn. Chẳng mấy chốc, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào, hóa ra là xe cấp cứu 120 tới rồi. Nhân viên cấp cứu xem xét qua Tô Thiên Bình, xem hơi thở và xem mạch trước, rồi lại lật mí mắt xem đồng tử, sau đó khiêng cậu ấy xuống lầu. Tôi vội vàng khóa cửa lại, cùng Xuân Vũ đi bên cạnh cậu ấy. Lúc rời đi thì tôi thấy bà chủ nhà cũng đi ra, khả năng bà ấy nhìn nhầm xe cứu thương thành xe chở xác, vội vàng tóm lấy tay tôi nói: “Ôi giời, sao tôi lại đen đủi thế này! Cậu ta không chết trong nhà tôi chứ? Như thế phòng nhà tôi làm sao mà cho thuê được nữa?” “Yên tâm đi. Tô Thiên Bình chưa chết. Cháu đưa cậu ấy tới bệnh viện, lát nữa cháu còn quay lại”. Vừa nói, tôi và Xuân Vũ vừa chạy xuống cầu thang, cùng đưa Tô Thiên Bình lên xe cấp cứu. Trên đường tới bệnh viện, bác sỹ kiểm tra qua cho Tô Thiên Bình. Cậu ấy không bị nguy hiểm tới tính mạng, nhịp tim và hô hấp đều bình thường, chỉ là cơ thể không có bất cứ phản ứng tri giác nào. Sau khi tới bệnh viện, tôi trả tiền đặt cọc viện phí, đưa Tô Thiên Bình vào phòng quan sát cấp cứu. Sau đó bác sỹ đuổi tôi và Xuân Vũ ra ngoài, chúng tôi ngồi một lúc trên ghế băng bên ngoài. Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng, tôi mệt mỏi rã rời ngửa đầu lên trần nhà, không biết nên nói gì lúc này. Xuân Vũ hình như luôn nghĩ ngời điều gì đó, lông mày lúc chau lại lúc thả lỏng, nhưng biểu hiện càng lúc càng nghiêm trọng: “Tôi vốn cho rằng Hoang thôn đã kết thúc rồi, nhưng không ngờ bây giờ lại vừa mới bắt đầu”. Rút cuộc đã chạm tới nỗi đau khổ của tôi, tôi khẽ trả lời: “Đừng nói nữa, tình hình Tô Thiên Bình lúc này rút cuộc thế nào còn chưa biết được”. Chúng tôi không tiếp tục nói chuyện nữa, ngồi trên ghế băng hơn hai tiếng đồng hồ, mãi cho đến tận khi bác sỹ từ phòng quan sát ra, nói với chúng tôi Tô Thiên Bình đang truyền dịch, tạm thời không nguy hiểm gì tới tính mạng, nhưng

