g kể , có cặp đó yêu nhau nhưng mà gia đình không đồng ý , nên đã làm chuyện người lớn rồi tự tử trong nhà vệ sinh của trường ở lầu 1 , nghe xong tôi đạp xe hết nỗi luôn rồi tự thề với lòng , từ nay về sau ko baoi giờ đặt chân vào trường nguyễn văn phú đó nữa bước , còn 1 câu truyện nữa nhưng mà đã lâu lắm rồi k đảm bảo nó có thật hay ko nhưng cũng bon chen kể 1 tý , ngày xưa khi tôi còn học lớp 6 , con quyên em họ tôi cũng chỉ hox tiểu học mà thôi , khi đó nó học trường phùng hưng gần nguyễn văn phú , trươn phùng hưng khi đó nằm đối diện trường mầm non tư thục ở ủy ban nhân nhân Q11 chứ ko phải nằm ở đối diện cổng chùa giác viên như bây giờ đâu , ai ở gần đầm sen chắc sẽ biết , nghe nói cái trường Phừng hưng đó trước khi xây lên là nhà xác , nhưng mà lúc đó sợ ma lắm nên ko dám nghe nó kể , nghĩ lại thấy tiếc ghê====================================================================================đó là 1 câu chuyện có thật ở trong xóm tôi , con hẽm 51 nằm trên đường đội cung , số nhà 3/1/14 P11 Q11 , có lẽ là do tuổi thơ khi còn nhõ chứng kiến bị ám ảnh đến tận bây giờ nó đã là 1 góc tối trong tôi , khi ấy tôi là 1 thằng pé 12 tuổi qoậy tẹt ga trong xóm , cằn nhà 3/1/14 đó là do 1 đôi vợ chồng già người hoa cùng sống chung , mọi người trong xóm ai cũng gọi bà ấy là bà thím , lúc nhõ , tôi hay đùa giỡn chạy ngang qua nhà bã la um sùm , bã ccũng hay qa nhà tôi mắng dốn bà ngoại tôi , thý gét lắm , tôi hay chữi bã là ” Giấy dán tường hiệu bà thím ” , thêm thằng anh 2 tôi bốc zô , dán tường ở bồn cầu , cái tuổi thơ mà ai cũng có kỷ niệm vui vẻ , ai cũng có nhữg cái kỹ niệm đáng sợ , cái kỷ niệm đáng sợ của tôi bắt đầu từ cái ngày chồng bà thím chết , cã cái con hẽm nhõ đó bỗg vắng tanh người qua lại , bã cũng từng dặn tôi là tối đừng đi ngang qua , có lẽ đó là hủ tục của người hoa , khi làm đám tang cho ông chồng bà ấy xong thì thi thể của ỗng ko đc bã đem đi chôn mà để trong nhà ko biết làm gì , từ sáng đến chiều bã không hề mở cửa , trong nhà không bao giờ mở đèn , ở bên ngoài thì chỉ có 2 cây bạch lạp ( đèn trắng ) treo trước cữa , chỉ khi đèn cháy hết hay bị tắt thì bã mới mở cửa ra ngoài thắp đèn khác thôi hàng xóm gần nhà bã cũng chẵng ai dám ra ngoài vào ban đêm , 9h tối là đã đóng cửa ở lì trong nhà , hôm đó giữa khuya pà ngoại tôi đói bụng cã tôi cũng đói , bà tôi kêu tôi đi ra ngoài đầu hẽm mua hủ tíu gõ vào ăn , đi ngang qua nhà bã , tôi thấy 1 cảm jác ớn ớn chạy dọc sống lưng , lần đầu đi ra thì hoàn toàn ko sao , ko có gì kỳ lạ , nhưng khi tôi đi vào , tôi nhìn thấy có ai đó đừng ở phía xa nhìn vào nhà bà thím , tưởng ăn trộm nên tôi làm im như không thấy gì , 2 cây bạch lạp trước cửa nhà bã cũng bị tắt , cái đường tối om , ở phía xa xa chỉ có anh đèn đường nho nhỏ gọi đến , nín thở , tôi chạy 1 hơi qua khỏi cái khoảng không gian u ám đó , nhìn lại dưới cái anh đèn mờ mờ , thấy cái bóng đen đang nhảy về phía nhà bà thím , tôi nghĩ ” trời ơi , thằng nào giữa đêm khuya mà ra nhãy dây vậy ” đứng nhìn 1 hồi chỉ thấy cái bóng đó nhãy ở trước cữa , cứ ko dám nhãy vào trong nhà bà thím , tôi cũng k để ý , đi vào nhà luôn , lần thứ 2 là khi đi chơi nét w thằng anh về , đi vào con hẽm đó , lần này thì có đèn sáng rõ nên đỡ sợ hơn lần trước , đi ngang qua đó tôi w anh 2 tôi nói xấu bã là giấy dàn tường , rồi cười khúc khích , cũng chã hĩu sao lúc đó tay chân cứng đơ ko có chút sức lực , cảm thấy trong người mệt lắm như có ai đó đang đè lên người tôi vậy , mệt mỗi đến khó chịu luôn , muốn mở miệng la lên mà như có ai đó bịt mồm lại vậy , 2 đứa nằm dài ở ngoài đường á , tới khi có bà hai lùn trong xóm đi ngang qua bã thấy , bã mới kêu bà ngoại tôi ra , về tới nhà , vẫn như vậy ko nói năng đc gì , tay chân thì mệt mỗi lắm như bị ai đè vậy , bà tôi phãi láy cái quần trùm lên đầu 2 AE tôi mà đánh tới tấp , 1 hồi mới ngồi dậy đc , há mồm ra toàn là đất ở trong mồm , qua hôm sau bà ngoại tôi dắt 2 đứa qa nhà bà thím , thắp nhan xin lỗi , lần đó là tởn tới già luôn , ko dám nói xấu ai hết , chỉ ở trog nhà chơi , cũng sau đám tang ông chồng , bà thím dọn về nhà con trai ở luôn , cái nhà đó bỏ trống gần mấy năm nay , nhưng đôi lúc bã cũng hay trở về đó ở vài ngày , có khi ở lại 1 tháng , rồi cũng dọn đi tiếp , nhưng mà để trống như thế , không cho ai thuê , nghe nói để lại cho chồng bã ở , hài cốt của chồng bã khi đem đi hỏa thiêu vẫn còn để trong nhà , đôi lúc khuya khuya đi ngang qua ngôi nhà đó , tôi cũng thường nghe thấy tiếng gọi của ai đó trong nhà=======================================================đây là 1 câu truyện có thật vừa xãy ra ở trong xóm tôi tối hôm qua , căn nhà đó có số nhà 3/1/11 đường đội cung Q11 P11 , trong cái mưa giá rét đến lạnh người tối qua , tôi vừa ướt át , trở về nhà , cái xe thì khỏi bàn cãi , dắt bộ vê , như mọi khi tôi ghé qua chung cư lê đại hành gửi xe máy bên đó , rồi mặc áo mưa , đội mũ bão hiểm lội mưa về nhà , chung cư lê đại hành gần nhà tôi , chỉ cách cỡ 1km mà thôi có khi ít hơn , tối hôm đó về tới nhà , mà trong nhà lại bật máy lạnh , làm lạnh run cã người , thay quần áo chạy vào nhà tắm , mở cái máy nc’ nóng ngâm mình ở trong bồn rồi ngũ lun lúc nào ko hay , tới lúc tĩnh dậy là đã 1h khuya , nước nóng thì đã hóa lạnh , bụng thì đói cồn cào , tôi thay đồ rồi xới cơm ăn , ngồi vi vu lên 2T đọc truyện , thì bỗng tôi nge tiếng ẩu đã bên ngoài , tiếng bước chân chạy lạch xạch , ầm ĩ , làm náo động cái không gian yên tĩnh buổi tối , mở cái cánh cửa sắt lú đầu ra ngoài xem thì nhìn thấy đám sinh viên nhà kế bên đang ẩu đã với nhau , nhìn thì giống ẩu đã nhưng nhìn kỹ lại thì thấy trong cái đám sinh viên đó có 1 thằng cầm dao đang phát cuồng lên , hàng xóm ai cũng thức giấc mở cửa ra mà xem , nhưng chã ai dám vô can ra cã , sợ bị nó chém thì cũng tiêu luôn , nói ra thì ngại lắm , tôi vừa theo học mao sơn đạo thuật đc vài tháng nay , nên cũng hĩu biết 1 tý , nhìn thấy cái căn nhà đó đầy tà khí , theo tôi nghĩ thì như vậy , 1 hồi sau bảo vệ dân phố xuống can ra , thì tình hình mới đã căn thẳng , cậu sinh viên đó cũng đc đưa vào bệnh viện , sau cái đêm đó ai cũng bàn tán xôn sao hết , nhất là mấy bà tám trong xóm , trong đó bà ngoại tôi cũng là 1 người nổi danh trong xóm , người ta thường gọi bà ngoại tôi là bà ba , theo như bà ngoại tôi kể thì cái nhà sinh viên đó trước đó là nhà của 2 vợ ck bà thím ở , nhưng trước khi 2 vợ ck bà thím dọn lại ở nữa thì căn nhà đó là của cô loan và chú nghĩa , khi đó tôi còn rất bé , cỡ 1 2 tuổi gì đó , bà ngoại tôi kể , hôm đó ck cô loan tự dưng chết ở trong nhà , chết mà còn trợn mắt nữa , có nhờ bà ngoại tôi qua phụ bao cái xác ck cô loan lại , rồi sau khi cái đám tang đó cô loan dọn đi mà ko thèm nhờ thầy liệm trong nhà để oan hồn đi đầu thai , sau cái đợt cô loan dọn đi thì 2 vợ chồng bà thím dọn đến , nhưng ở ko đc bao lâu thì 2 vợ ck bà thím đó lại dọn sang căn nhà 3/1/14 ở , căn nhà đó bỏ trống 1 thời gian , mới có 1 người con trai sinh viên tên Hiếu đến mướn ở , 1 thời gian sau thì càng có nhiều sinh viên đến đó ở , nghe nói điều là bạn bè của anh hiếu , tối hôm xãy ra cái chuyện lạ đó , ng

