ưng kết quả vẫn không thu hoạch được gì. Anh bắt đầu hơi phiền não, không rõ là vì chưa tìm ra cách áp chế thất bại hay vẫn nhớ đến mùi hương ngọt ngào kia. “Thật hiếm khi nhìn thấy cậu chấp nhất như thế, để ý người ta rồi à?” Ngài Nhất, Father theo chủ nghĩa thả rông của anh chủ động mở miệng hỏi thăm, nhìn bộ dạng nôn nóng của Thất đã ngầm hiểu rồi. Thất buồn bã lắc đầu: “Không phải là Huyết tộc, là một động vật nhỏ. Yếu ớt muốn chết, cũng rất khó tìm.” “Chớ coi thường những động vật yếu ớt, ” Father mỉm cười, “Tộc Assamite rất dễ thua trong tay loại sinh vật này.” “Đây là lời tiên đoán của nhân ngư à?” Anh nhớ gần đây Nhất có mang một con về. “Không, đây là kinh nghiệm của riêng tôi.” Thất biết cho dù ở trong cộng đồng Thánh Huyết tộc Nhất vẫn có vị trí đặc biệt, anh sống còn lâu hơn Hội trưởng lão. Thất luôn tôn trọng lắng nghe kinh nghiệm của Nhất nhưng lần này, anh cho rằng đây là tình huống đặc biệt. Anh trăm phần trăm tin chắc, dù là Nhất cũng chưa bao giờ nhìn thấy loài sinh vật có mùi hương đặc biệt như thế. Nên khi Nhất đầy thâm ý rủ anh đi tiễn Old, Dược sĩ riêng của tộc Assamite, anh cũng không để ý. Dĩ nhiên, sau này, vào một ngày nào đó khi anh nhìn thấy động vật nhỏ mà mình đi mòn gót giày cũng không thấy trong phòng nhỏ của Old, đồng chí Thất rất là hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội ban đầu. Nhất đa mưu túc trí khốn kiếp đã biết từ lâu rồi sao? Đám cương thi này, quả nhiên càng sống lâu thì đạo hạnh càng khó lường. Ban đầu Thất rất không hiểu tại sao Nhất lại nhượng bộ. Cho dù đối phương là thân vương lại là người chấp chính Sange, nhưng Nhất đâu phải là người thuất phục dưới quyền thế, mà mình cũng chẳng muốn nhả con thỏ đã tới miệng cho kẻ khác. Huống chi còn mua một tặng thêm cáo lửa quý giá! Đáng nghét, Nhất đã hứa sau này sẽ tặng nó cho anh . . . . . . “Vậy là sao? Tại sao chúng ta phải làm vậy? Tôi đã bắt được cô ấy! Hơn nữa đây còn là địa bàn của tộc Assamite!” “Khách trước, chủ sau. Cậu không thể không tuân theo hai điều luật của Huyết tộc. Tôi cũng không muốn vì đồ ăn của cậu mà gây nên xung đột nội bộ Huyết tộc.” Nhất đi phía trước đột nhiên quay đầu nhìn anh, “Tiểu Thất, đối với cậu cô ấy là cái gì?” “Thức ăn ngon.” Thất trả lời vô cùng dứt khoát. Nhất khẽ cười: “Quả nhiên là thế. . . . . . Như vậy thành thật xin lỗi, lần này tôi đứng về phía Ventrue.” “Tại sao? Ngài là Father của tôi! Tôi mới là tộc nhân của ngài!” “Tại sao không. . . . . . Thứ nhất, tôi từng đồng ý sẽ giúp người đàn ông kia tìm bạn đời, cũng đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi. Thứ hai, nếu tình cảm cậu dành cho cô ấy chỉ tới mức độ thức ăn ngon thì tôi cho rằng cậu không cần phải tham dự trận tranh đoạt và hy sinh sắp xảy ra xoay quanh con người có thân phận đặc biệt kia. Thứ ba, mới vừa nãy rõ ràng cô ấy rất sợ rất muốn chạy trốn nhưng vẫn nắm tay Ventrue kiên quyết ở lại, cậu cũng nên hiểu tiểu thư “đồ ăn” kia đã có sự chọn lựa rồi.” Nhất bật cười, đưa thay sờ sờ đầu tên thú ăn thịt cao to phía sau, “Có lẽ nếu lúc đầu cậu chịu đi tiễn đưa…, mọi chuyện đã khác. Nhưng cậu đã đã bỏ lỡ cơ hội của mình thì không còn gì để nói nữa, là đàn ông phải biết nhìn thẳng về phía trước.” Đồng chí Tiểu Thất có cố gắng nhìn thẳng về phía trước hay không chúng ta không biết, nhưng một thời gian dài sau này, cuộc sống của anh ta đúng là lặng lẽ núp trong bóng tối nhìn lén. . . . . . Từ khi quan sát cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của cô ấy, Thất rất kinh ngạc phát hiện, thì ra động vật nhỏ kia không chỉ khi chạy trối chết mới ngốc nghếch, mà làm gì cũng như vậy. . . . . . Quét dọn gian phòng mất từ sáng tới trưa? ! Không tin nổi, vậy còn thời gian đâu làm những việc quan trọng? Lúc bò lên bò xuống phủi tro bụi cũng ngã lộn cổ xuống thang; đi siêu thị về rách túi đồ ăn lăn trên đất, cô ấy cũng chỉ biết chậm rì rì lượm về sau đó ngồi dưới đất cất giọng yếu ớt xin những người đi đường khác đừng dẫm; đi cho đám chim đã bị xích ăn cũng bị chúng nó mổ tóc, ra vườn rau hái cỏ Waiter cũng bị sâu dọa cho run lẩy bẩy; cầm túi và dao găm đi theo một con rồng béo ú hành động chậm chạp cả ngày trời cũng không bắt được.. . . . . . Rốt cuộc sinh vật như cô làm sao mà sống được đây? Sinh mạng này đúng là đồ bỏ. . . . . . Gầy yếu tới mức này đúng là chỉ cần sơ ý một chút sẽ phát hiện cô ấy bị tông chết bên đường. Làm cho người ta không nhịn được luôn chú ý đến cô, thường xuyên quay đầu lại coi chừng, xem thử có phải cô ấy lại gặp phiền toái gì không. . . . . . Đồng chí Thất à, chẳng phải cậu cũng thấy mỗi ngày rình lén như vậy rất thú vị sao? Sáng sớm đã chạy tới nằm vùng, không bỏ lỡ ngày nào. Mãnh thú bên cạnh động vật nhỏ cũng rất chú ý đến cô ấy, nhưng phương thức hoàn toàn khác với anh. Người đàn ông kia kia sẽ đỡ lấy cô khi cô ấy ngã khỏi thang, sau đó nhân cơ hội hôn nhẹ ôm ấp; khi thấy đồ ăn rơi xuống đất sẽ dùng ánh mắt đe dọa tất cả người đi đường ép họ đi đường vòng, sau đó giúp cô ấy nhặt lên đổi lấy ánh mắt cảm kích và nụ cười của động vật nhỏ; giúp cô ấy lấy tóc ra khỏi miệng chim, đuổi sâu đi để cô ấy tựa vào lòng run run, giả như như không có việc gì đi ngang qua sau đó dẫm lên đuôi rồng để cô ấy giết chết. . . . . . Thì ra loại động vật nhỏ này, ngoại trừ ăn sạch và khi dễ, còn có thể dùng để chăm sóc. Thất không khỏi hâm mộ thái độ dịu dàng cô ấy dành cho anh ta sau khi được giúp đỡ. . . . . . Cho nên không lâu sau, khi Viện Trưởng Lão ra giá bằng máu, khẩn cầu tộc Assamite làm hộ vệ, anh không chút do dự đồng ý, thậm chỉ bỏ qua cả quá trình xin chỉ thị. Có thể ở bên cạnh quan sát cuộc đời ngốc nghếch của cô, cũng có thể giống như người đàn ông kia thử chăm sóc cô ấy một chút, hơn nữa còn có đồ ăn ngon, kiếm được đống tiền, chuyện tốt như thế, vì sao phải bỏ qua? Mới vừa thức tỉnh không lâu, Thất đã từng tiếp nhận huấn luyện ở học viện chuyên dùng cho quý tộc đế đô này. Nhưng tộc Assamite khác với các gia tộc khác, chương trình huấn luyện tại đế đô chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trong sự huấn luyện của anh, phần lớn những buổi huấn luyện đặc biệt để giết người chỉ bí mật tiến hành trong biển cát. Mặc dù chỉ là một chương trình học văn hóa nho nhỏ, nhưng tuân theo truyền thống ưu tú của tộc Assamite, thành tích của Thất trong tất cả chương trình học tại học viện College đều xuất sắc. Dĩ nhiên, những người cùng thời khác cũng không hề thua kém. Từ một mức độ nào đó mà nói, đúng là một đám người hoàn mỹ đến tẻ ngắt. . . . . . So với bọn họ, cuộc sống đi học của động vật nhỏ ngốc nghếch đến đòi mạng này thú vị hơn nhiều. Quả nhiên đúng như dự đoán, trượt ngã trật chân rớt đồ, động tác chậm chạp thể lực yếu ớt trí nhớ tồi tàn, đã học không được còn thích khóc, người này từ sinh lý đến tâm lý đều chẳng có điểm nào để khen. . . . . . Quả nhiên, nếu cô ấy không có anh bên cạnh…, thì chẳng làm gì nên hồn. Vì thế Thất không khỏi vô cùng đắc ý. Anh làm công việc hộ vệ hết sức hăng say, thậm chí còn tích cực hơn cả khi mình đi học, cả


