như phần lớn các cậu trai trẻ, Nosferatu thà yên lặng chịu đựng chứ không nói cho người nhà biết mình đang bị sỉ nhục coi thường. Nên khi cậu mang kết quả không tìm được bạn nhảy trong buổi vũ hội trở lại toàn thành của Lilith, tâm tình rất là nặng nề, Nosferatu đứng yên bên bệ cửa sổ Lilith từng ngồi, lẳng lặng nhìn cảnh sắc trống trải bên ngoài, trong lòng sôi trào những cảm xúc u ám vô tận. Tất cả mọi người đều khiến cậu ghê tởm! Có gì hay ho chứ? Một đám ngốc chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong! Tại sao?! Tại sao?! Tại sao?! Cậu không hề thua kém bất cứ ai! Từ tiền bạc, trí lực, đến thành tích, thậm chí tướng mạo, Nosferatu này đều không hề thua kém ai! Ngay cả Bán Huyết tộc hèn kém cũng có bạn nhảy cùng đi, đám Lam Huyết tộc bình dân cũng có đôi có cặp, tại sao cậu lại trở thành cục thịt thừa bị mọi người vứt bỏ?! Nosferatu rất cố gắng, mặc dù luôn làm bộ lạnh nhạt, nhưng trong thâm tâm cậu lại lo sợ bị cười nhạo hơn bất cứ ai. Nên dù là thành tích, bài vở, cuộc thi, thí nghiệm, ngoại khóa, thậm chí cả những buổi diễn giảng nhỏ, Nosferatu vẫn luôn làm hết khả năng! Phải đứng trên vị trí ưu tú kia, cậu mới có thể miễn cưỡng bảo vệ lòng tự tôn, sự kiêu ngạo mỏng manh của mình. Thậm chí cậu còn thử chủ động lấy lòng những người xem thường hoặc thương hại mình, chỉ vì không muốn một mình cô độc đi lại trong sân trường. Nhưng cuối cùng, trong buổi dạ tiệc tốt nghiệp đại biểu cho danh dự Huyết tộc, cậu vẫn là người thừa sau cuộc chọn lựa. Giống như đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta sẽ chế nhạo hoặc đồng tình nhìn nó, sau đó bước đi để nó lại sau lưng. Tất cả những kẻ thua kém cậu dám nhìn cậu bằng ánh mắt chế giễu đều đáng chết! Những kẻ địa vị cao quý làm bộ cao thượng từ trên cao nhìn xuống, thông cảm với cậu cũng đều đáng chết! Đúng là một chủng tộc ngu xuẩn, đám quý tộc đáng nguyền rủa, dạ vũ cái gì chứ, nhàm chán, khốn kiếp, đáng chết, đáng chết hết! Nosferatu cảm thấy những suy nghĩ u tối này không ngừng trào lên trong lòng mình. Khi cậu hình dung đến cảnh những kẻ kia đều chết, vùng đất này sẽ điêu tàn hoang vu thì hoàn toàn chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào. Nói không chừng chẳng phải mình Lilith, chính cậu cũng là một ác ma trời sinh, Nosferatu thầm nghĩ. “Không có bạn nhảy à? Qúa vô dụng?” Ma nữ suốt cả cuộc đời chưa bao giờ phiền não vì vẻ ngoài lại chẳng hề lưu tình đâm vào vết thương của người khác trong bữa ăn tối. Tại một chỗ khác trên chiếc bàn dài, khuôn mặt Nosferatu đỏ lên. Cậu muốn làm bộ không thèm để ý, nhưng thực tế chứng minh cậu làm không được. Lilith là người Nosferatu không muốn cho biết nhất. Nhưng cô ấy là Father của cậu, điểm này không thể trốn tránh. “Xì…” Lilith bật cười châm chọc, hết sức ác độc,” Đừng tường ta là kẻ ngốc chứ, con chó hoang kia, với chiều cao của cậu mà muốn có phụ nữ sao? Dù các cô có đồng ý cùng đi cũng chỉ vì thương hại hoặc đánh cuộc thua người khác, hoặc nhân cơ hội này kiếm một khoản tiền….” “Tôi biết.” Cậu nhỏ giọng trả lời, giọng điệu ẩn chứa sự phẫn nộ cùng cực. “A chờ đã….chẳng lẽ cậu còn ôm cái ý nghĩ ngu xuẩn như ‘ chỉ cần cậu đủ ưu tú, người ta sẽ quên khuyết điểm chiều cao chỉ chú ý đến ưu điểm..’ à?” Lilith mỉm cười, một tay chống cằm nhìn Nosferatu” Ta khuyên cậu đừng hi vọng nữa, từ xưa đến nay, mỗi một thế hệ Nosferatu de Leukocyte thức tỉnh đều là kẻ đáng thương một mình cô độc đến cuối đời. Lần nào cậu cũng cố gắng, cố gắng nổi bật, trở thành người đứng đầu ưu tú, nhưng vẫn vô dụng thôi…E là nhiều năm như vậy, số người phụ nữ cậu từng ngủ cùng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay đúng không? Aiii, Nosferatu của tôi, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cậu mua một thú cưng Bán Huyết tộc ngoan ngoãn nghe lời, cậu có thể phát tiết trên thân thể bọn chúng….” “Đủ rồi” Nosferatu đứng bật dậy! Thực sự nghiến răng nghiến lợi cắt ngang lời Lilith..,”Tôi đã nói, tôi biết rồi cơ mà!” Đón lấy ánh mắt đó ngầu đến gần như cuồng loạn của Nosferatu, Lilith vẫn bình chân như vại, thản nhiên nói:”Nhưng trông cậu không giống như đã hiểu. Dù sao thì…không phải lần nào cậu tỉnh lại cũng tái diễn cùng một loại vận mệnh đấy sao?” Nosferatu sửng sốt, dừng lại một lúc lâu, cúi đầu cất tiềng cười trầm trầm, “Lần này thì chưa chắc.” Cậu ta nói xong liền không chút do dự bỏ đi Ma nữ ngồi bên bàn bật cười, giống như thỏa mãn vì vừa bán được loại thuốc đầu độc lòng người thần bí nhất. Buổi dạ vũ tốt nghiệp năm đó Nosferatu không xuất hiện, trong khi các bạn học còn trầm mê trong ly rượu và tiếng cười nói xôn xao, Nosferatu đã xin Hội Trưởng Lão phê duyệt, đạt được vị trí phụ tá quân sự. Gia nhập vào quân đội, tất cả mọi người đều cho rằng Nosferatu muốn dùng năng lực để chứng minh giá trị của mình. Chỉ có chính bản thân cậu ta, hoặc giả thêm cả ma nữ mới biết được cậu ta không muốn chứng minh, mà là muốn thay đổi, Đây là một bí mật được chôn dấu thật sâu, loại cảm xúc này được che giấu kỹ càng đến thế, cho đến gần một ngàn năm sau mới đột nhiên bộc phát dữ dội khiến sinh linh lầm than…. Có lẽ vì đã quen với kiểu coi cuộc đời như trò đùa của Lilith, Nosferatu chưa từng nghĩ tới ma nữ cũng có ngày trầm luân. Cho nên khi cậu thấy Lilith vừa mỉm cười nhàn nhạt vừa vuốt ve mu bàn tay mà người đàn ông kia mới hôn lên, một loại cảm giác kỳ quái xuyên suốt toàn thân cậu. Cảm giác này giống như là một cánh chim đen tuyền tự do mà cậu luôn tin rằng sẽ không dừng lại vì bất kỳ ai, có một ngày lại chủ động đậu trên bả vai người đàn ông khác. Dùng ánh mắt chứa chan tình cảm nhìn đối phương, nịnh hót dùng lông vũ trên đầu cọ cọ vào cổ đối phương. Sự ghen tị ùn ùn kéo đến, nghiêng trời lệch đất! Thậm chí mang theo sự khinh bỉ và ghê tớm mơ hồ. Tựa như thần tượng mình vẫn khăng khăng thờ phụng bỗng rớt đài, khiến Nosferatu đau lòng, thất vọng, thậm chí không khỏi tức giận! Tên Brujah cứng nhắc kia có gì tốt?! Nosferatu rất muốn lớn tiếng hỏi ra câu hỏi này, hắn có gì tốt?! Cô và hắn là hai loại người hoàn toàn trái ngược, không có lấy một điểm chung nào, rốt cuộc hắn có điểm nào tốt?! Thế nhưng câu hỏi này Nosferatu chưa từng thốt ra miệng, thậm chí đến lúc Lilith chết, cậu ta cũng chưa bao giờ hỏi cô. Bởi vì Nosferatu cảm thấy, chỉ cần nói lời này ra nó sẽ biến thành sự thật. Cậu không muốn nghe chính miệng cô xác nhận. Lilith và tên đàn ông kia kết làm bạn đời, càng khiến Nosferatu cảm thấy bị phản bội sâu sắc. Nhưng Lilith phản bội cậu cái gì, cậu lại không nói ra được. Có lẽ cậu thà chấp nhận hai người đều không có bạn đời, đều cô độc vĩnh viễn. Lilith rất xinh đẹp nhưng tất cả quý tộc đều không chọn cô để ký kết khế ước vì vẻ đẹp của cô quá nguy hiểm. Nosferatu căm hận sự độc ác của Lilith, nhưng trong lòng lại ích kỷ hi vọng sự tà ác này có thể tiếp tục giữ vững. Bởi vì cậu biết, một khi Lilith vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, cô sẽ không cô độc nữa, không thuộc về cậu nữa. Dù sao, Lilith vẫn là người phụ nữ đẹp nhất Huyết tộc. Brujah đồng ý cũng khiến Nosferatu căm tức! Chẳng lẽ cái gã này khô

