Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9103)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

rêu :


– Cậu làm thế với người bệnh à ?


Diệu Anh vừa nghe thấy lời chỉ trích của Hải Đăng liền liếc mắt đáp lại :


– Còn nói nữa ? Hộc … Được tôi dìu xuống tận đây là niềm vinh hạnh của cậu đấy … hộc … !


– Được rồi , uống nước đi . Vừa thở vừa nói chả ra làm sao cả ! – Thấy vẻ mặt của Diệu Anh mà thương , mặt mũi cứ đỏ lên , mồ hôi tùm lum tà la .


Diệu Anh gật đầu rồi lấy cốc rót mấy ly uống liền một hơi . Trời nóng quá đi mất , nếu là bình thường thì cô không mệt như vầy . Nhưng hôm nay nhiệt độ là bao nhiêu ? 40 độ đấy ! Diệu Anh chịu sao nổi !?


– Xong rồi , tôi về !


Hải Đăng thấy Diệu Anh là có ý định đi thật liền tìm cách níu kéo :


– Ế , cậu định bỏ tôi ở đây thật đấy à ?


– Chứ không lẽ tôi giỡn ?


– Sao cậu có thể ngược đãi người bệnh như thế nhỉ ?


– Chỉ là đau bụng , làm gì to tát !


– Tôi không cần biết . Cậu phải ở đây !


– Tại sao tôi phải nghe theo cậu ?


– Nhìn đi , ở đây giáo viên trực phòng y tế không có . Tôi ở đây xảy ra chuyện gì biết nhờ ai ?


– Vớ vẩn , chuyện gì mới được chứ ?


– Biết đâu bất ngờ !?


– Cậu lôi thôi thật ! Tôi ở đây là được chứ gì ?


Diệu Anh bực bội kéo ghế đến ngồi cạnh giường Hải Đăng đang ngồi . Cậu không nói gì , chỉ gật đầu rồi tủm tỉm cười .


Diệu Anh nhìn thấy mà thầm lắc đầu , nghĩ : ” Đau quá hóa điên ! ”


Mà cô nào biết , chính mình mới là đang bị lừa .


~~~~~


Diệu Anh thả phịch người xuống giường , mệt mỏi lăn lộn qua lại . Giờ cô phải làm sao , xuống nấu ăn cho tên chết bầm kia á ? Nố nô nồ !


Nhưng mà cũng không được , cô lỡ hứa mất rồi , làm sao có thể thất hứa !?


” Cạch ” – Tiếng cửa phòng mở ra , Diệu Anh nhìn về phía cửa hỏi :


– Quỳnh Giao à ?


– Ừ , tớ đây ! – Quỳnh Giao đứng ở cửa tươi cười gật đầu .


– Có chuyện gì thế ?


– Hải Đăng bảo cậu xuống nấu cơm ấy !


Chết tiệt ! Tên này , rõ ràng là nhà của Diệu Anh , sao có thể ngang nhiên ra lệnh cho cô như vậy ? Nhưng Diệu Anh phải làm sao , cô nào có thể phản kháng ?


– Được rồi , tớ xuống ngay !


Quỳnh Giao gật đầu ” Ừ ” một tiếng rồi về phòng . Nó đứng trước gương ngắm đi ngắm lại toàn thân . Quỳnh Giao có gì không đẹp , tại sao cái gì Diệu Anh cũng hơn nó ? Có thể vì trí thông minh , Quỳnh Giao thua Diệu Anh . Nhưng nó sẽ cố gắng , phải rồi ! Quỳnh Giao sẽ cố gắng học giỏi hơn Diệu Anh , để nhận được sự chú ý … của Hải Đăng , dù chỉ một chút !


Mở cửa phòng , Quỳnh Giao nhẹ nhàng xuống nhà . Nó nghe thấy có tiếng nói trong bếp , rón rén đi vào .


Bên trong , là một cảnh tượng khiến nó ngàn lần chua xót . Diệu Anh thì cắt cắt tỉa tỉa bên bếp , đôi khi bốp chát vài câu với … người ngồi ở bàn ăn ngắm cô .


– Sao cậu cứ nhìn tôi chòng chọc thế hả ? – Diệu Anh khó chịu lên tiếng .


Hải Đăng nhếch mép nham hiểm đáp :


– Nhỡ cậu ghét tôi bỏ độc vào đồ ăn thì sao ?


– Tôi mà có đã đổ hết vào thức ăn cho cậu !


– Cứ thử xem , tôi thách !


– …


– …


Có thể đối với Diệu Anh , đó là sự phiền toái khi có người cứ nhìn chằm chằm mình .


Nhưng trong mắt Quỳnh Giao mà nói , đó là sự quan tâm của Hải Đăng dành cho Diệu Anh . Quỳnh Giao đã ước được như thế bao nhiêu ? Cũng ước được một lần Hải Đăng chú ý đến nó nhiều như vậy ! Nhưng nào có thành sự thật ?


” Diệu Anh , sao mày lại được Hải Đăng chú ý ? Còn tao lại không ? ”



Hơ … tên này , hâm hâm dở dở ! Diệu Anh đến phải chóng mặt với Hải Đăng . Mới nãy đang ăn còn bảo mệt nên nghỉ hôm nay , giờ lại dở chứng bảo tập là thế quái nào ?


– Chẳng phải lúc nãy cậu nói hôm nay không tập sao ?


– Bây giờ tôi khỏe rồi .


– Được được .


Diệu Anh đáp mà chẳng thèm nhìn Hải Đăng lấy một lần , một mực áy náy nhìn về phía Quỳnh Giao .


Quỳnh Giao dù khó chịu bao nhiêu vẫn mỉm cười vui vẻ nói :


– Không sao , chuyện đó … nói sau cũng được . Tao về phòng trước đây .


– Ừ .


Cửa vừa đóng lại là lúc Hải Đăng mỉm cười thỏa mãn , nó thật chẳng khác nào kì đà cản mũi nếu cứ mãi ở đây .


– Giờ thì tập được chưa ? – Diệu Anh mệt mỏi ngồi lên giường , mắt liếc về cuốn tập trên giường .


Quỳnh Giao để quên vở ở đây rồi . Nếu nói Diệu Anh đãng trí thì đó là chuyện rất rất bình thường , nhưng Quỳnh Giao lại khác , trước giờ đều rất cẩn thận , không hay quên như cô . Có phải vì thái độ của Hải Đăng hay không ? Nghĩ lại thì Diệu Anh cũng thấy Hải Đăng có gì đó khó chịu với Quỳnh Giao thì phải ?


– Tập thì được , nhưng … chỗ này chật quá , tập không thoải mái lắm .


– Cậu bị cái quái gì vậy hả ? Điên điên khùng khùng vậy !?


Cái tên này … ? Lúc nói tập , lúc lại không tập . Lần nào cũng viện cớ này nọ .


– Chứ không phải sao ? Cậu thử tập ở đây tôi xem .


Cái lý do nào được bịa ra từ Hải Đăng cũng hợp lý , Diệu Anh im bặt không trả lời nữa .


Hải Đăng thấy Diệu Anh im lặng liền nghĩ chắc chắn đã bịa lý do thành công , ung dung ngồi huýt sáo .


– Hải Đăng này …


– Ừ ? – Hải Đăng thắc mắc nhìn Diệu Anh .


– Cậu có thể đối xử tốt với Quỳnh Giao được không vậy ?


– Hửm … cậu muốn thế sao ?


– Ừ , không được hả ?


– Được , tôi sẽ đối tốt với Mai Quỳnh Giao .


– Thật chứ ? – Nghe được câu này , Diệu Anh như mở cờ trong bụng , miệng cười toe toét .


– Ừ , cậu muốn thế mà .


– Chỉ cần tôi muốn , thì cậu sẽ làm sao ?


– Ừ .


– Vậy … cậu có thể gọi Quỳnh Giao thân thiết hơn được không ?


– Thân thiết hơn ? Cụ thể ?


– Chẳng hạn giống như cậu gọi tôi là Anh vậy nè .


– Không được , tôi không thể gọi cậu ta là Giao được .


Hải Đăng đối với chuyện này một mực phản đối . Trên đời này , chỉ mỗi Diệu Anh được cậu gọi như vậy , cũng mỗi cậu có quyền gọi Diệu Anh như vậy !


– Vậy sao ? Nếu vậy gọi Quỳnh Giao cũng được .


– Ừ , tôi sẽ gọi thế .


– Cảm ơn cậu .


Bây giờ cũng đã trễ rồi , đến giờ Diệu Anh phải học bài . Cô liền lựa lời nói khéo ” đuổi ” Hải Đăng về :


– À , cậu mệt lắm phải không ?


– Ừ , mệt lắm , rất mệt !


Hải Đăng cứ lầm tưởng Diệu Anh đang quan tâm đến mình , gật đầu lia lịa .


– Vậy cậu về đi !


Thật không ngờ , Diệu Anh lại phũ phàng đến thế ! Nói ra câu đó không chút luyến tiếc .


Hải Đăng thật rất ghét cái con nhỏ này , cái bộ mặt đó , cậu thật muốn đè ra mà bóp méo nó .


– Cậu thật độc ác ! Sao có thể đuổi tôi như

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
7 ngày để nói anh yêu em

Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

Xem tử vi ngày 14/03/2017 Thứ Ba ngày của 12 cung hoàng đạo

Mừng con chào đời

Người yêu đi xe SH mỗi ngày chỉ đổ 20 nghìn tiền xăng, 8/3 anh tặng tôi cả một bó hoa cúc trắng tinh