Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9101)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

'>– H … Hả ? Cái gì ? Mày á ? Là ai ? Là thằng nào hả ?


– Thằng gì mà thằng ! Người ta có tên đàng hoàng đấy !


– Được rồi , nói xem . Ai ?


– Là … Hải Đăng .



– Còn về tính cách hả mày ?


– Cậu ta … hòa đồng này , vui vẻ này , tốt bụng nữa .


– Quào ! Mắt nhìn người của ta quả không sai ! – Vừa nói Quỳnh Giao vừa vui mừng cười tít mắt .


Diệu Anh sởn cả tóc gáy , tên này mà được như vậy cô cũng mừng . Khổ nỗi , một góc cũng không bằng !!!


– Tao hỏi cái này nhé ! – Quỳnh Giao đột nhiên tắt ngúm nụ cười , mặt nghiêm trọng .


– Hở ? Ừ , mày cứ hỏi .


Diệu Anh nuốt nước bọt lo lắng nhìn người bên cạnh . Không lẽ Quỳnh Giao đã phát giác ra cô nói dối !?


– Sao Hải Đăng gọi mày là Anh vậy ? Không gọi là Diệu Anh sao ?


Miệng mỉm cười , Diệu Anh thầm thở phào trong bụng . Vậy là không có gì , không bị phát hiện .


Nhưng cô phải trả lời sao ? Khi ngay cả bản thân cô cũng không biết sao Hải Đăng lại gọi cô vậy ?


– Chắc là … chắc là cậu ta muốn thế ấy mà !


– Giữa hai người không có gì chứ ?


– Mày đang nghĩ gì vậy ? Làm sao có chuyện gì được !


Sao Quỳnh Giao lại nghĩ thế nhỉ ? Diệu Anh hận thù Hải Đăng còn không hết , sao có thể xảy ra chuyện gì như Quỳnh Giao đang nghĩ được !?


– Ừ , vậy tốt rồi . Mày biết không , tao rất sợ !?


– Sợ ? Mày sợ gì ?


– Sợ rằng hai đứa chúng ta sẽ cùng yêu một người .


– …


– Đến lúc đó , chúng ta sẽ không còn là bạn thân như vậy . Có khi còn trở thành kẻ thù tranh giành lấy một người đàn ông .


– Mày yên tâm đi , sẽ không có đâu . Mà nếu có …


– Nếu có thì sao ?


– Mày có nhớ lúc nhỏ không ? Mày đã cứu tao . Nếu không có mày , có lẽ tao đã bị tai nạn giao thông . Nếu không có mày , có lẽ tao sẽ không còn được ngồi đây như vầy .


– Sao tự nhiên mày lại nhắc đến chuyện đó ?


Diệu Anh quay sang nắm lấy bàn tay Quỳnh Giao mỉm cười nói :


– Giao , tao nợ mày một mạng . Nên sau này , nếu có chuyện tao với mày cùng yêu một ai đó . Giả sử mày muốn tao nhường , tao sẽ nhường . Mày muốn tao cạnh tranh công bằng , tao cũng sẽ làm thế .


Quỳnh Giao xúc động ôm chầm lấy Diệu Anh :


– Diệu Anh , mày đừng nói thế . Sẽ không có chuyện đó đâu , làm gì có chuyện cùng yêu một người chứ !? Trên đời này đâu thiếu đàn ông …


– Phải rồi , sẽ không có đâu . Tao nói thế cũng chỉ là nhắc phòng thôi ấy mà !


Diệu Anh vỗ nhè nhẹ lưng bạn , ánh mắt mông lung nhìn về phía xa …


~~~~~


Sáng hôm sau , Diệu Anh cùng Quỳnh Giao tung tăng đến lớp . Mấy thành phần bà tám , ông tám trong lớp nhào tới bắt tay làm quen . Vốn Quỳnh Giao là người hướng ngoại , hòa đồng nên dễ nói chuyện , không như Diệu Anh , cô sống nội tâm , khép kín .


Diệu Anh tách khỏi đám đông tiến đến bàn . Chợt chạm phải ánh mắt khó hiểu của Hải Đăng đang nhìn mình , cô kéo ghế ngồi xuống hỏi :


– Sao vậy ?


– Mai Quỳnh Giao sao lại ở đây ?


– À , cậu ấy từ nay sẽ học chung lớp với chúng ta .


– Chiều nay chúng ta tập nữa nhé , lần này là đến nhà cậu .


– Chẳng phải còn một tháng nữa sao , cần gì gấp gáp vậy ?


Hải Đăng nghe vậy nhếch môi chế giễu :


– Cậu nhảy giỏi lắm sao ?


– Cậu đang khinh thường tôi đấy à ? Được rồi , đợi đó , tôi sẽ nhảy giỏi hơn cậu cho mà xem .


– Tôi sẽ đợi !


– Nhưng mà … không tập ở nhà cậu được sao ?


– Lần trước nhà tôi rồi , hôm nay phải đến lượt cậu chứ !?


– Nhà tôi không có chỗ tập luyện gì đâu , khó tập lắm !


– Không sao , tới đó rồi sắp xếp .


– Ừ , cũng được .


Hải Đăng không nói gì nữa , chỉ gật đầu rồi lấy tập vở ra xem bài .


Trong đám đông , Quỳnh Giao nhìn chăm chú bàn đầu , dãy cạnh cửa sổ . Nơi đứa bạn thân , và cả người nó yêu ngồi chung . Bọn họ ngồi gần quá , cả cách nói chuyện cũng thân thiết nữa . Hải Đăng cứ cười suốt . Có thật hai người đó không có gì như lời Diệu Anh đã nói không ?


Quỳnh Giao mỉm cười rồi len lỏi qua đám đông , đến gần Hải Đăng :


– Chào cậu , Hải Đăng . Chúng ta lại gặp nhau .


Hải Đăng không ngay lập tức ngẩng đầu lên mà quay sang nhìn Diệu Anh trước tiên , sau đó mới chậm rãi chào hỏi :


– Ừ , chào cậu .


– Từ nay chúng ta sẽ học chung lớp , mong được cậu giúp đỡ .


– Ừ .


Từng hành động của Hải Đăng đều khiến Quỳnh Giao lòng có chút buồn . Hải Đăng và Diệu Anh thân thiết như vậy , cứ cười đùa nói chuyện với nhau rất thân thiết . Thế mà khi Hải Đăng nói chuyện với nó , một chút thân cũng không có , cũng không nhìn nó lấy một lần . Chỉ tập trung nhìn Diệu Anh rồi lại dán mắt vào vở .


Quỳnh Giao tủi thân ôm cặp xuống bàn dưới ngồi .


Diệu Anh hết nhìn Hải Đăng rồi lại nhìn Quỳnh Giao . Hải Đăng đã làm gì sai khiến Quỳnh Giao buồn sao ?



– Cậu bị quái gì vậy ? Tôi giúp như nào ?


– Tôi bị đau bụng . Cậu giúp tôi lên phòng … y tế .


Diệu Anh muốn giúp lắm , nhưng vẫn còn đắn đo suy nghĩ . Liệu Quỳnh Giao … ? Diệu Anh khẽ liếc mắt sang nhìn cô bạn , Quỳnh Giao biết ý liền cười tươi , nói :


– Mày giúp tao đưa Hải Đăng lên phòng y tế . Tao còn phải làm bài tập . – Quỳnh Giao cố ý nhấn mạnh ba từ ” Mày giúp tao ” , mục đích muốn cho Diệu Anh biết nó mới là người giúp Hải Đăng , không phải là cô .


– Được .


Diệu Anh gật đầu rồi cúi người xuống đỡ một tay Hải Đăng khoác qua vai mình , dìu bạn lên phòng y tế .


Quỳnh Giao nhìn theo mà lòng chua xót . Lần đầu tiên nó ghét bản thân mình biết bao .


Phải chi , nó học xuất sắc như Diệu Anh !


Phải chi , nó gặp Hải Đăng trước Diệu Anh !


Phải chi , người bên cạnh giúp đỡ Hải Đăng lúc này là nó , không phải là Diệu Anh !


Phải chi , Hải Đăng quan tâm đến nó một chút …


Quỳnh Giao biết rõ , Hải Đăng giúp nó học là vì Diệu Anh lên tiếng nhờ vả . Nhưng còn cách nào khác , nó đành phải lợi dụng đứa bạn thân duy nhất để được gần gũi người mình yêu .


Hải Đăng vui như mở cờ trong bụng .” Đăng à , mày làm tốt lắm ! Diễn rất hay ! ” Cũng đúng thôi , ngu ngơ như Diệu Anh làm sao có thể không dính bẫy của cậu .


Khổ cái thân , phòng y tế thì nằm ở đầu dãy tầng một , lớp của Diệu Anh lại ở cuối dãy tầng 3 . Đi thôi cũng rã rời tay chân . Huống chi , phải dìu thêm của nợ ! Tên này … ăn cái giống gì mà Diệu Anh dìu thôi cũng không nổi !? Mà cũng không trách Hải Đăng được , cô yếu thể lực quá mà !


Lên đến phòng y tế , Diệu Anh liền thẳng tay vứt luôn cục tạ mang tên ” Hải Đăng ” xuống giường . Cậu biết là Diệu Anh mệt nhưng vẫn trẻ con muốn t

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Hồi Ức Mang Tên Em Subinleo Full

Xem tử vi ngày 03/04/2017 Thứ Hai của 12 cung hoàng đạo

Đập heo đất của vợ, tôi chết điếng khi nhìn số tiền vàng trong đó

Bé lại anh nói nè! Anh yêu em!

Sắc Cầu Vồng Thứ Tám