– Tôi lén lút thi vào trường cảnh sát, thành tích của tôi rất tốt, muốn vào đâu cũng có thể, vì chuyện này mà mẹ tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà, để tôi dầm mưa một ngày một đêm…
– Hôm đó, người đàn ông kia của mẹ đã mở cửa cho tôi vào, nói với tôi, mẹ tôi uống thuốc ngủ đã ngủ rồi, để tôi vào vì không muốn tôi bị cảm.
– Ông ta đưa khăn lau cho tôi, muốn giúp tôi lau người, tôi không muốn nên đã đẩy ông ta, ông ta bắt đầu như một con chó điên nhào vào người tôi. Tôi sợ hãi, bối rối, cầm kéo đâm vào bụng ông ta.
– Năm đó, tôi chưa đầy mười tám tuổi, tòa án tuyên án tôi phòng vệ chính đáng, hồ sơ của tôi cũng được nhà nước phong tỏa, tôi thuận lợi vào trường cảnh sát. Nhưng từ hôm đó, ánh mắt mẹ tôi nhìn tôi không còn chút ấm áp nào nữa…
Bạch Hân Nghiên ngửa cổ uống hết chai bia, rồi quay đầu nhìn Lâm Phi sắc mặt như thường:
– Thật ra tôi biết, mẹ lo lắng cho tôi, tình yêu mẹ giành cho tôi là vặn vẹo dị dạng, nhưng khắc cốt ghi tâm…
– Chỉ là bà sợ hãi một ngày nào đó, tôi sẽ giống cha mình, bởi vì phải truy đuổi những người kia, ý đồ báo thù đưa bọn chúng ra công lý mà sẽ ngã trong vũng máu, rồi mất đi tôi…
– Bà cam chịu quanh năm suốt tháng không ngừng mang đàn ông từ bên ngoài về, có lúc tôi ở nhà, bà còn cố ý không đóng cửa rồi cùng họ thân mật…
– Nhưng chỉ là bà muốn tôi nghe bà, từ bỏ con đường cảnh sát, từ bỏ báo thú…bà cảm thấy, có một người mẹ như bà đã đủ để tôi cảm thấy xấu hổ, không muốn tiếp tục làm cảnh sát nữa…
– Nhưng thật ra bà đã nghĩ sai, bà càng như vậy tôi lại càng cảm nhận được bà yêu tôi…chỉ là tình yêu của bà đã theo cái chết của cha tôi, mà bị nhuốm bóng đen tâm lý…
Chương 207: Dê Vào Miệng Cọp
– Lâm Phi.
Bạch Hân Nghiên hít mũi một cái, cất tiếng hỏi:
– Anh cảm thấy tôi nói đúng không? Có phải mẹ tôi nghĩ như vậy không?
-….
Lâm Phi trầm mặc một hồi, ánh mắt dịu dàng hơn nhiều, thấy người phụ nữ này nhìn hắn bằng đôi mắt chờ mong, có vẻ cô cũng dần điên cuồng theo mẹ mình, bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình.
Nhưng hắn rất tán thành gật đầu:
– Thật ra rất rõ ràng, nếu bà ấy thật sự hận cô, muốn cô thân bại danh liệt, trực tiếp đến Cục cảnh sát nói cô là con gái của bà ấy, sau này e là cô sẽ phải chịu đựng đủ loại cười nhạo.
– Bà ấy vẫn luôn giấu mối quan hệ giữa mình và cô, điều đó chứng tỏ bà ấy chỉ muốn cô bỏ nghề cảnh sát chứ không hề muốn hủy danh dự của cô, đương nhiêu là bà ấy vẫn yêu cô.
Bạch Hân Nghiên có vẻ thở phào nhẹ nhõm, ôm ngực, mỉm cười nói:
– Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng mỗi lần thấy bà ấy ở bên ngoài buông thả mình, tôi luôn cảm thấy tôi là đứa con gái bất hiếu nhất thế giới này…
– Tôi không hy vọng bà ấy tiếp tục sống như vậy, nhưng tôi lại không thể vứt bỏ mối thù của cha mình, tôi phải từng bước đi lên, đến khi nào có cơ hội tìm ra chân tướng của năm đó mới thôi…
Nói đến đây, Bạch Hân Nghiên bỗng nhìn Lâm Phi:
– Anh có thể tra ra thông tin của nhân viên Bộ Công an nước chúng ta, có phải cũng có thể tra ra năm đó là ai giết tra tôi, hoặc là là ai đứng giật dây đằng sau không…
Lâm Phi nhếch miệng cười nói:
– Tôi có thể tra được một ít, không nói là lập tức tra được, nếu tôi tình nguyện, có thể không cần đến nhiều thời gian. Sao, cô muốn tôi nói cho cô biết?
Bạch Hân Nghiên có chút kích động:
– Anh….anh có thể giúp tôi không?
Hai hàng lông mày của Lâm Phi lộ vẻ đăm chiêu:
– Cảnh sát Bạch, trước đó tôi còn buồn bực, không hiểu tại sao thái độ của cô đối với tôi lại thay đổi nhiều đến vậy, tự dưng lại dùng vẻ mặt ôn hòa để nói chuyện với tôi, cũng không thấy nói muốn bắt tôi…
– Xem ra, cô đang nghĩ cách muốn tôi giúp cô tra ra chân tướng năm đó, giúp cô báo thù.
– Đúng vậy.
Bạch Hân Nghiên không phủ nhận:
– Tôi nhìn thấy trận chiến của anh và Ẩn Long, tôi biết cả đời này không thể xử trí anh theo pháp luật được. Năng lực tình báo của anh khiến quốc gia còn động lòng, tôi là cái gì? Chẳng qua chỉ là một Cục trưởng Cục cảnh sát nho nhỏ mà thôi.
– Mặc dù tôi thích giải quyết việc công ra công, có lúc đầu óc ương ngạnh, nhưng chí ít tôi có thể thấy rõ hiện thực…hiện thực chính là….trở thành bạn của anh hữu dụng hơn nhiều so với trở thành tình địch của anh.
Lâm Phi cười ha hả một tiếng:
– Nói như vậy thì chúng ta thành bằng hữu rồi?
– Cùng tản bộ, cùng ăn cơm, cùng uống rượu, còn chia sẻ với anh chuyện riêng tư chưa từng nói với anh, còn chưa được gọi là bằng hữu sao?
Bạch Hân Nghiên hỏi.
Lâm Phi híp mắt, nhìn dáng người đầy đặn của Bạch Hân Nghiên nói:
– Tôi không biết người đàn ông khác nghĩ thế nào, trong mắt Lâm Phi tôi, tiếp xúc với phụ nữ, không có cách nói bằng hữu…hoặc là làm người phụ nữ của tôi, hoặc là làm người phụ nữ của người khác, trừ phi, tôi không coi người phụ nữ đó là phụ nữ.
Khuôn mặt Bạch Hân Nghiên bỗng ửng đỏ, mắt nhìn chằm chằm Lâm Phi.
– Đêm nay tâm tình anh không tốt, muốn cùng mẹ tôi đến khách sạn phát tiết, đúng không?
Lâm Phi gật đầu, thẳng thắn:
– Sao cô biết tôi tâm tình không tốt?
– Chuyện của anh và Tô Ánh Tuyết, tôi có nghe qua.
Bạch Hân Nghiên nói:
– Thật ra tôi sớm thấy hai người không hợp nhau rồi. Người đàn ông như anh cơ bản không phải là loại người thích hợp để lấy làm chồng, để sống cả đời, sớm muộn tình yêu của hai người cũng sẽ sụp đổ.
Thần sắc Lâm Phi bỗng trầm xuống:
– Chuyện này không cần cô nhiều lời.
Bạch Hân Nghiên cười khẽ:
– Không đề cập tới là được chứ gì…tôi chỉ muốn hỏi anh, đêm nay đối tượng cùng anh tới khách sạn đổi lại là tôi thì thế nào?
– Áh?
Lâm Phi sững sờ, không ngờ cô gái này lại to gan như vậy, hắn cười tà nói:
– Cảnh sát Bạch, đây không phải là chuyện đùa.
Bạch Hân Nghiên giống như đã hạ quyết tâm:
– Không phải lần trước anh nói tôi xinh đẹp sao, chí ít cũng không kém mẹ tôi. Anh yên tâm, tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm, càng không quấn lấy anh…Anh có thể coi tôi như người phụ nữ dùng tiền để mua, tôi không cần tiền của anh, chỉ cần anh giúp tôi một chuyện.
– Cô muốn tôi giúp cô báo thù?
Bạch Hân Nghiên vẻ mặt thành thật nói:
– Không nhất định phải giúp tôi báo thù, chỉ cần giúp tôi tra ra được chân tướng, biết là ai giết cha tôi, tốt nhất là có thể giúp tôi tra ra tên đứng đằng sau, báo thù…tự tôi giải quyết.
– Nếu đó không phải là kẻ thù mà cô có thể địch nổi thì sao, cô cũng sẽ báo thù cho cha cô?
Lâm Phi tò mò hỏi.
Bạch Hân Nghiên cắn răng, gật đầu:
– Từ khi tôi đi con đường này, tôi đã không hy vọng được chết yên lành.
Lần này, quả thực Bạch Hân Nghiên đã khiế

