Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6575)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

i kề sát nhau, không có bến tàu, thực sự là một điểm tránh né tốt.


Nếu là người bình thường, e là rất khó để đưa một cô gái từ dốc núi kia lên bờ, nhưng hai tên kia tuyệt đối có thể lên bờ dễ dàng.


-Eva, cô cứ ở đó chờ lệnh, có lẽ tôi vẫn cần cô trợ giúp.


– Vâng thư chủ nhân.


Mặc dù Eva không rõ chuyện gì xảy ra nhưng từ giọng điệu của Lâm Phi có thể nghe ra, chủ nhân của mình thực sự đã tức giận.


Kinh nghiệp sinh tồn tàn nhẫn trong quá khứ nói cho cô biết rằng, một khi người đàn ông này thực sự tức giận, tuyệt đối đừng hỏi nhiều vì sao.


Lâm Phi đi thẳng tới đường cái, chiếc Camry đi phía trước đang lái tới, thấy có người đột nhiên cản đường, điên cuồng ấn còi.


Nhưng Lâm Phi căn bản bất động.


– C-k-i-t…t…t


Bán xe kéo lê trên mặt đất.


Một người đàn ông mặc đồ Tây đeo kính nhìn qua cửa sổ xe, mắng to:


– Muốn chết à! Có bệnh à!


Lâm Phi lách mình một cái thật nhanh tới bên cạnh người đàn ông kia, một tay mở cửa một tay tóm người đàn ông như tóm gà ra khỏi xe.


Người đàn ông kia không biết chuyện gì xảy ra, thì người đã bị quẳng sang bên đường, Lâm Phi thuận thế ngồi vào trong xe, vừa đóng cửa xe, vừa nhấn ga!


Người đàn ông choáng váng. Đây là đóng phim hay đang làm gì? Sao lại có người cướp xe ngay giữa đường như vậy?


– Ah!! Ăn cướp! Cướp xe rồi!!


Gã điên cuồng hô to, nhưng đêm hôm khuya khoắt căn bản không có ai quan tâm. Mấy chiếc xe đi ngang qua thì nghĩ thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện nên đều giả vờ không nhìn thấy.


Lúc này, Lâm Phi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem lát có cảnh sát nào đến tìm mình không. Lúc này ai dám cản hắn, giết chết không luận tội!


Một đường chạy như bay, không biết vượt qua bao đèn đỏ, gây giao thông một trận hỗn loạn, cuối cùng Lâm Phi đã lên đường cao tốc với tốc độ nhanh nhất, đi về phía ngọn núi Bắc Đầu.


Khi điểm đỏ trên bản đồ gps dừng ở bên cạnh hồ, xe của Lâm Phi cũng đúng lúc lái đến sườn núi bên dưới.


Vùng phụ cận núi Bắc Đầu trong đêm, ngoài trừ bóng cây lắc lư, tiếng gió thổi xào xạc ra thì cơ bản không nghe thấy bất cứ âm thanh nào của con người.


Lâm Phi đỗ xe ven đường, đang định đi đến vị trí gần nhất mà chiếc ca nô kia đỗ thì bỗng nhìn thấy mảnh đất trống không xa phía trước có ba chiếc Suv màu đen.


Tại sao lúc này lại có thể có đoàn xe thuần một màu đến vùng đất hoang dã ngoại ngắm cảnh?


Lâm Phi liền phán đoán, hẳn là nhóm người đến tiếp ứng!


Quả nhiên, không đợi hắn qua tìm đám người kia thì đã có sáu bảy tên đại hán mặc áo ngắn tay, sắc mặt khó coi từ bên kia xông tới.


Nhiệm vụ lần này của bọn chúng đã được sắp đặt tỉ mỉ, vào thời gian này, tìm một chỗ tuyệt đối không có người đến để đến tiếp ứng.


Nhưng chúng lại phát hiện ra một chiếc xe không rõ lai lịch tới đây, chúng đương nhiên là phải đến đuổi, tránh chút nữa xảy ra vấn đề.


– Ai! Xéo nhanh mẹ nó đi!


Một tên đại hán đầu đinh cầm đầu hung dữ rống to, mắt lộ hung quang. Nếu Lâm Phi dám có bất kỳ cử động nào khác thường, gã sẽ trực tiếp làm thịt, sau đó đào hố chôn.


Khóe miệng Lâm Phi nổi lên nụ cười, cất bước tới chỗ tên đại hán kia.


Tên đại hán kia nhướn mày, trông tên này có vẻ bình thường sao lại không có chút gì sợ hãi, ngược lại dám đi về phía gã?


Nhờ ánh trăng, gã phát hiện ra vị trí cổ áo của Lâm Phi có lấm tấm nhiều vết đỏ sậm


Là máu!!!


– Mẹ mày! Mày là ai! Anh em đâu, giết hắn!


Gã cảm nhận được uy hiếp từ phía Lâm Phi, lớn tiếng kêu gọi người tiến lên tiêu diệt Lâm Phi.


Lâm Phi đang lo không có chỗ nào phát tiết lửa giận của mình, khi tên đại hán đầu tiên vung quyền đến, một tay của hắn đã chộp lấy quả đấm kia.


Tựa như chỉ như bẻ một củ cải trắng, tay trái của Lâm Phi phát lực, trong nháy mắt một cánh tay trực tiếp kéo cánh tay người đàn ông kia xuống.


– Ah!!


Tên đại hán không dám tin vào điều mình đang nhìn thấy, cánh tay của gã không biết làm sao đã bị đứt gãy.


Máu tươi vẩy ra, Lâm Phi biến cánh tay đứt đó thành gậy gộc, vỗ vào mặt tên đại hán tiếp theo đang xông lên!


Cánh tay của tên đại hán trên tay Lâm Phi như một cây gậy kim loại.


Khuôn mặt tên đại hán lõm xuống, xương mũi, sọ vỡ vụn, kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã xuống đất.


Trong nháy mắt, Lâm Phi đã giết chết hai người.


Chương 137: Trồng Cây


Mấy tên đại hán còn lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đồng bọn của mình đã mất đi hai người, bọn họ biết mình đã gặp phải nhân vật không thể trêu trọc!


Trong nháy mắt, hình tượng của Lâm Phi đã trở thành tử thần trong bóng đêm, khiến mấy tên đại hán còn lại muốn chạy trốn!


Nhưng thân ảnh của Lâm Phi như quỷ mị đuổi theo, rất nhanh đã đuổi tới hai tên đại hán, hai tay hắn túm vào sọ hai tên đại hán.


Theo phương hướng mấy tên đang chạy, Lâm Phi đơn giản dùng lực, Lâm Phi dúi đầu hai tên đại hán về phía trước.


Hai tên đại hán chỉ cảm thấy đầu mình như đang chịu lực hấp dẫn vô hạn của trọng lực trái đất, không có cách nào khống chế liền ngã xuống đất.


Bành bạch!


Hai đầu bị ấn xuống mặt đất đầy bùn đất và đá vụn, bắn bọt máu tung tóe.


Hai thi thể nằm trên mặt đất, sau vài trận co rút đã tắt thở.


Tên đại hán cuối cùng sợ ngã xuống đất, muốn chạy trốn nhưng không còn chút sức lực nào!


Lâm Phi đi đến trước mặt tên kia, một tay xách lấy gã, cười tà hỏi:


– Nói, chúng mày là ai?


– Chúng…chúng tôi là người của Thanh Phong đường…


Tên đại hán nuốt nước miếng, đồng tử co rút lại, sợ đến mức chất lỏng nóng chảy xuống hai chân.


Gã cơ bản không dám nhìn cảnh tượng trước mắt mình, vài phút trước từng đồng bọn của gã còn sống sờ sờ, vậy mà đã như “ cây thịt người” được “trồng” xuống đất.


Người thanh niên nhìn có vẻ bình thường, nhưng đối với tính mạng con người lại tàn nhẫn đến cực hạn!


– Thanh Phong đường?


Mắt Lâm Phi lóe lên tia dị sắc, bản thân còn chưa đi tìm nhóm người kia, mà đám người này cho rằng có thể vô tư rồi, không ngờ càng chơi càng lớn!


– Đại gia tha mạng…


Tên đại hán khóc lóc cầu xin.


Lâm Phi không thèm để ý tới, hỏi tiếp:


– Chúng mày đang đợi người, bắt cóc một cô gái?


Tên đại hán dùng sức gật đầu:


– Vâng…đúng vậy..chúng tôi chỉ là người tiếp ứng, những chuyện khác chúng tôi không biết gì cả…


Lâm Phi hỏi tiếp:


– Người phụ trách bắt cóc cũng là người của Thanh Phong đường chúng mày?


Tên đại hán lắc đầu:


– Tôi…thực sự tôi không biết…hai tên cao thủ kia hôm qua mới xuất hiện…có thể là bên trên phái xuống…đại gia, chúng tôi chỉ nghe mệnh lệnh của đường chủ làm việc, đường chủ nói chúng tôi phải phối hợp với hai tên cao thủ bắt cóc một cô gái, sau đó mang cô gái về trông coi, những thứ khác không cần hỏi…


Lâm Phi cũng cảm thấy không thể là người của Thanh Phong đường, nếu không Ngô

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được

Lão hàng xóm đáng ghét

Lớp Học Đặc Biệt

Đọc Truyện Em Là Để Yêu Thương

Thằng Lớp Trưởng Cùi Bắp