Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6576)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

h qua ngày.


– Chẳng qua thì tôi là đứa con không cha không mẹ, một vệ sĩ cỏn con, không dám nhận mình là thiếu gia…hơn nữa, cứu cô ta? Dựa vào cái gì? Lẽ nào tôi là kẻ ngu ngốc sao, đi cứu con gái của kẻ thù?


Ngô Vĩnh run người, đau khổ nói:


– Phi thiếu gia, tuy tiểu thư không có quan hệ máu mủ với cậu nhưng cô ấy tâm địa lương thiện, hơn nữa cơ bản không biết chuyện xảy ra năm đó, cô ấy cũng là người vô tội.


– Vô tội?


Lâm Phi nhếch miệng cười ha hả, tựa như nghe được một chuyện rất buồn cười, điên cuồng gào thét:


– Các người còn có mặt mũi nói cái gì “vô tội”?


– Chẳng lẽ năm đó tôi và cha tôi đáng phải chết sao? Lẽ nào đôi cẩu nam nữ kia ung dung tự tại, còn hại chết cha tôi, cha tôi trêu ai ghẹo ai?


– Ông ấy không cần gì cả…chỉ muốn sống yên ổn qua ngày? Ông ấy chỉ muốn hai cha con nương tựa lẫn nhau, nhìn tôi trưởng thành từng ngày! Đến yêu cầu nhỏ như vậy mà cũng quá đáng sao! Mẹ nhà nó vô tội! Tiện nhân kia hôm nay chết đi chính là oan nghiệt mà cha mẹ cô ta gây nên!


Lâm Phi thở phì phò, lửa giận nhen nhóm trong lồng ngực, có thể nổ tung bất cứ lúc nào, con mắt dần chuyển vàng.


Ngô Vĩnh sắc mặt trắng bệch, bị bộ dạng của Lâm Phi làm khiếp sợ, thấy màu vàng tỏa ra trong mắt Lâm Phi, lão càng đổ mồ hôi lạnh, cảm giác mình đang hoa mắt.


Lão kinh ngạc lẩm bẩm:


– Phi thiếu gia…tại sao cậu lại nói vậy…lão gia và phu nhân đã bao giờ muốn hại cậu và Lâm tiên sinh?


Lâm Phi cười lạnh:


– Ông không biết sao? Ha ha….chắc chắn là ông không biết, tôi nghĩ toàn Vương gia các người không biết…đúng, không sai, sao các người có thể thừa nhận….đây cũng không phải là chuyện hay ho gì…


– Tùy các người, các người coi tôi nhớ loạn cũng được, coi những điều tôi nhìn thấy là ảo giác cũng được, là tôi vu oan cho các người, người của Vương gia các người đều là Bồ tát sống, quý tộc khai quốc cao thượng, ha ha…


Nói xong, Lâm Phi quay người rời khỏi.


Ngô Vĩnh không biết phải làm thế nào, chỉ có thể hét lớn:


– Phi thiếu gia! Mau đi cứu tiểu thư! Mau đi cứu tiểu thư…


Lão biết, trong số những người của Vương gia, thực lực của lão là mạnh nhất, nhưng thủ đoạn vừa rồi của Lâm Phi còn cao hơn lão. Mặc dù không biết vì sao Lâm Phi lại bực đến mức này, nhưng lão cũng chỉ còn cách cần xin Lâm Phi.


Nhưng Lâm Phi cơ bản không có ý dừng lại mà quay người đi thẳng.


Ngô Vĩnh khuôn mặt đau khổ đầy nước mắt.


Lúc này, nhóm vệ sĩ của Vương gia đã tới, thấy hiện trường hỗn loạn, sắc mặt trắng bệch.


Lại thấy Ngô Vĩnh bị thương, tất cả đều khiếp sợ, vội vàng gọi người tới cứu chữa.


Ngô Vĩnh biết mình có chân khí, có thể tạm thời cầm máu, trong thời gian ngắn không có gì đáng ngại, chỉ là lão không ngừng hô to để người mau liên lạc với Cục cảnh sát điều tra trong ngoài hồ để tìm được Vương Tử Tình.


Chương 136: Cuồng Dã Truy Tìm


Lão nhân biết, những cảnh sát kia cơ bản không phải là đối thủ của quái vật đó, nhưng xem ra Lâm Phi sẽ không ra tay, lão cũng chỉ có thể làm vậy.


Lúc này, nhân viên quản lý khách sạn đã phát hiện ra nguồn điện xảy ra vấn đề, sau khi sửa chữa xong, khách sạn lại khôi phục như thường.


Các tân khách dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, cũng không dám ở lại, vội vàng đến bãi đỗ xe rồi rời khỏi.


Lâm Phi mặc đồ Tây đen nên che đi không ít vết máu, không khiến nhiều người chú ý.


Đến vị trí đỗ xe, Tô Ánh Tuyết và tài xế đã ngồi trong xe, đang đợi Lâm Phi.


Thấy Lâm Phi bình an trở về, Tô Ánh Tuyết vội vàng xuống xe, vừa định hỏi “không việc gì chứ” thì ngửi thấy mùi máu tanh trên người hắn.


Tô Ánh Tuyết lo lắng:


– Lâm Phi, anh bị thương rồi?


Lâm Phi đã khống chế được cảm xúc của mình, cũng không muốn Tô Ánh Tuyết lo lắng, mỉm cười lắc đầu, nhưng không tiện đưa tay ra an ủi cô.


– Đánh nhau với người khác, đây là máu của người khác.


– Anh đánh nhau rồi? Xảy ra chuyện gì vậy?


– Sau này nói với em, tạm thời không tiện lắm. Tiểu Tuyết, em cho anh mượn điện thoại một lát.


Lâm Phi thở dài.


– Ồ.


Tô Ánh Tuyết cũng không do dự, lấy điện thoại trong túi ra đưa cho Lâm Phi:


– Anh muốn gọi điện thoại à?


Lâm Phi nhìn điện thoại màn hình lớn, cười khổ:


– Trước đây anh thấy không cần thiết phải dùng điện thoại nhiều tính năng làm gì, dù sao cũng chỉ để nhắn tin, gọi điện thôi. Nhưng hiện giờ xem ra vẫn cần một cái. Cái điện thoại này cho anh đi, dù sao em đổi một cái cũng nhanh.


Nói rồi, Lâm Phi trực tiếp đổi thẻ sim, lấy thẻ sim của Tô Ánh Tuyết ra.


Tô Ánh Tuyết ngẩn người, không biết Lâm Phi muốn làm gì.


– Em về trước đi, về sớm chút, đừng ra ngoài, tối nay e là Lâm An sẽ không được yên ổn, anh phải đi xử lý chút chuyện…em không cần lo lắng, anh sẽ không có việc gì đâu.


Lâm Phi nói xong, cũng không để ý vẻ mặt mờ mịt của Tô Ánh Tuyết, nhanh chóng chạy về hướng bên ngoài khách sạn.


Tô Ánh Tuyết vẻ mặt u oán, người đàn ông này cơ bản không nghe lời cô, nói rõ là là làm vệ sĩ cho cô mà cả ngày chơi trò chơi, tối nay vừa làm bạn trai của cô xong, cũng không nói được vài câu săn sóc đã bỏ mặc cô một mình, cũng không biết là đi đâu làm gì, còn khiến cô lo lắng.


Nhưng cô không còn cách nào khác, có lẽ cô thích người đàn ông nhìn có vẻ bình thường, nhưng kỳ thực cao ngạo, thậm chí có phần bá đạo này.


Nếu hắn rất nghe lời cô, có lẽ cô sẽ sẽ không để ý đến hắn.


Hôm nay, trái tim sớm đã buộc chặt vào người đàn ông kia, cũng chỉ có thể cầu nguyện hắn đừng bị thương.


Lâm Phi sắc mặt âm trầm đi vào lề đường bên ngoài khách sạn.


Hắn đã quẳng bộ đồ Tây nhuốm bẩn cho kẻ lang thang bên đường, nới lỏng cà vạt, cởi bỏ mấy cúc áo, một tay cầm điện thoại, bấm điện cho Eva.


– Chủ nhân!


Rất nhanh, giọng nói mang theo vài phần vui sướng của Eva đã được truyền đến, cô luôn mở điện thoại hai mươi tư trên hai mươi tư tiếng để chờ Lâm Phi liên lạc.


– Eva, tôi muốn tìm một chiếc ca nô, số hiệu là La7897s6, nếu tôi không nhìn nhầm thì là định vị vệ tinh gps. Sau khi cô tìm được trực tiếp gửi tuyến đường ca nô chạy vào điện thoại cho tôi.


– Vâng thưa chủ nhân!


Eva không hỏi nguyên nhân, bắt đầu bắt tay vào công việc.


Lâm Phi muốn tìm chiếc ca nô này, nhưng không phải vì cứu Vương Tử Tình, hoặc nói cách khác, Vương Tử Tình có chết hay không, hắn không quan tâm.


Hắn bắt buộc phải làm rõ xem ai là người giở trò quỷ sau lưng. Nếu hai tên áo đen hợp tác bắt cóc Vương Tử Tình kia thực sự có lai lịch như hắn nghĩ, vậy thì, một số người nào đó sẽ phải làm tốt công tác chuẩn bị hứng chịu lửa giận đang bùng phát của hắn!


Chưa đến một phút sau, Eva đã gửi đến địa đồ vệ tinh, sau khi mở bằng phần mềm bản đồ trên điện thoại, hiển thị một điểm đỏ là phụ cận khách sạn Taylor bên hồ đến ngọn núi Bắc Đầu.


Đó là vài ngọn nú

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Nó chết 2 ngày nay chưa có quan tài chôn, mày còn định đánh nó ư?”

Truyện Bị Ép Đi Xem Mặt Gái Full

Xem tử vi ngày 14/03/2017 Thứ Ba ngày của 12 cung hoàng đạo

“Bố cứ đi công tác là mẹ rên ư ử cả đêm”

“Tao kiểm tra rồi, giờ mày ăn lại của thừa của bao thằng” chàng trai bình thản đáp: “Nhưng tao thấy cô ấy…