Truyện Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Truyện Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại? (xem 3878)

Truyện Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?

hớ mãi:


- Tuyến xe số 7, quen người nhỏ hơn 7 tuổi, ngày hôm nay là ngày 7, cũng sắp 7 giờ rồi, thôi thì làm tròn lên 7. Ông là người thứ 7 lên xe. Ngồi đúng hàng ghế số 7. Chả biết là điềm lành hay xấu. Nhưng dù có lành hay xấu. Cũng phải coi như tui và ông thật có duyên. Nhỉ?- Chẳng nhìn hắn. Chị cứ nói như cho một mình chị nghe. Nhưng hắn nghe tất cả.


Và lời chị cũng thật ứng nghiệm. Cuộc đời hắn…luôn gắn với con số 7.


- Bà lảm nhảm cái gì đấy?- Hắn chọc chọc vào sau lưng chị.
- Đồ vô duyên, đồ lợi dụng…
- Ớ…@@!
- Ớ cái gì, nhằm lúc người ta không để ý dở trò sàm sỡ à? Hứ.
- Ớ, ai thèm. Nhìn mặt bà là nuốt cơm hết nổi rồi mà bảo tui thèm “dê” bà á? Mơ đi cưng.
- @@!- Lại bị chê xấu. Mặt chị đỏ gay. Tức tối đi thẳng lên trên chỗ bác tài xế ngồi mà không thèm ngoái lại hắn.
Biết mình quá đáng. Hắn định nói lời xin lỗi chị mà ngại chẳng dám đi lên. Tại trên xe cũng có mấy em sinh viên đang đi cùng tuyến xe với hắn. Hắn cũng đành chịu mà ngồi bó gối chờ… thời cơ.


Lát sau lại có khách lên ngồi sau hàng ghế hắn. Tất nhiên chị lại phải đi ngang qua hắn mà bán vé cho người ta. Hắn lợi dụng ngay thời cơ chị đang bán vé mà nài nỉ:


- Còn giận à? Xin lỗi mà. Nãy tui chọc tý thui mà. Con gái mà hay giận là mau già lắm đấy. hi hi.
- Ai thèm giận, tại cái mặt ông thấy ghét quá. Nhìn chả ưa được.
- Ớ. @@!
Thấy mặt hắn ngu ra trông thấy. Chị phì cười ngồi xuống bên cạnh hắn rồi vô tư bẹo má hắn.


- Cái mặt thấy ghét thiệt á. Nhìn mà chỉ muốn bẹo cho rớt cái má ra á.
- Á á, đau, chơi ác. Sệ má người ta rồi nè.- Hắn đẩy tay chị ra mà xuýt xoa má mình.
- Hi hi. Cho chừa. Lần sau mà nói chị xấu nữa là coi chừng chị à.- Chị lại giơ nắm đấm về phía hắn.
- Con gái gì mà bạo lực quá.- Hắn làu bàu.
- Tui chỉ bạo lực với mỗi ông thôi.
- Ớ, sao kì thế?!?
- Tại tui… thích thế. Làm gì tui.
Hắn đến chịu thua với chị. 26 tuổi đầu rồi mà như con nít. Tính khí thất thường,vui buồn lẫn lộn. Nhưng điều hắn thích nhất ở chị đó là chị chẳng bao giờ giận lâu khi bị hắn chọc. Hắn là người hay nói móc. Chị cũng nhiều lần bị hắn cho cứng cả họng chả nói được gì. Xong giận dỗi lại bỏ đi. Được một lát lại chạy xuống cười toe với hắn. Làm hắn mắc cười muốn chết. Ai mà yêu phải chị chắc sướng lắm. Cưới nhau về là cãi nhau suốt ngày xong lại làm hòa. Hòa rồi lại cãi xong lại cười xòa. Chỉ nghĩ đến thôi. Hắn lại cảm thấy buồn cười. Rồi…hắn nhớ tới em. Nãy giờ giỡn với chị, hắn quên cả em. Nhưng khi ngồi một mình. Hắn lại nghĩ đến em. Hắn chả biết hắn bị sao. Chả phải yêu, mà cũng chả phải thương hại.


Chỉ là nhớ…Vậy thôi!



Trời trong xanh, nắng lên cao
Lòng người thanh thản lao xao nhớ về.
Hình bóng thân thuộc gái quê
Vậy mà lột xác anh mê mất rồi.
Tâm hồn thoáng chốc bồi hồi
Nhớ về kỉ niệm…xa rồi…phải không?


Hắn xuống xe ở Ngã tư 3-2 và Thành Thái, trước khi xuống xe hắn còn nói nhỏ với chị khi chị đứng ở cửa mở cửa cho hắn.


- Tôi sẽ còn gặp lại bà.- Hắn nháy mắt cười với chị.
Chị chẳng nói gì, chỉ giơ ngón cái ra với hắn, nhìn y như bàn tay trong kí hiệu “LIKE” của facebook. Nhìn đến buồn cười, cũng may chị không chỉ ngược xuống.^^!. Hắn nhìn theo biển số xe chị rồi cũng cuốc bộ đến thẳng…bệnh viện 115. @@!


Lò dò mãi mới thấy cái bệnh viện 115, hắn chỉ chú tâm tìm cái bệnh viện đó xong…đi ngược lại tìm học viện quân y. @@!. Bước vào học viện mà giờ nghiễm nhiên trở thành trường hắn. Hắn nhìn là thấy thích nơi này liền. Chỉ có hai dãy lớp học cao 2 tầng. Còn lại thì rất mát mẻ. Được cái có một khoảng sân rộng trồng nhiều cây xanh nên giờ ra chơi hắn và tụi bạn hắn đều xuống đây mua nước ngọt uống mà tám chuyện hay học bài.


Nhìn bảng thông báo để tìm lớp học của mình, lại phải học trên lầu 2. Thôi thì leo lầu cho khỏe vậy. Hắn tặc lưỡi rồi cũng leo cầu thang lên lớp. Cơ mà hôm nay quái. Sao nhiều con gaí thế chứ. Hắn cũng không nghĩ là hai lớp kế toán và quản trị kinh doanh laị có lắm em xinh thế này:


- Kiểu này thơm rồi.- Hắn cười thầm trong bụng.


Bước vào lớp. Hắn cũng chọn bàn gần cuối dãy trong cùng làm căn cứ địa cuả mình. Hắn chả bao giờ ngồi bàn cuối. Lý do vì sao thì hắn cũng chả biết. Chỉ là không thích. Thế thôi. Còn việc hắn chọn ngồi dãy trong là bởi vì ngay của sổ. Nơi mà hắn có thể nhìn ra cái sân trường mát rượi kia.


Đấy là khoảng lặng của hắn, hắn luôn thích tạo cho mình một khoảng lặng thật nhẹ nhàng. Bởi hắn là con của xứ lạnh. Cho nên hắn thích sự ấm áp. Cũng như ngày còn ở trên Lâm Đồng. Buồi sáng hắn thường dậy sớm đón bình minh lên sau mấy ngọn đồi trong những làn sương trắng. Hắn thích cái nắng sớm quê hắn, ấm ở ngoài da nhưng lạnh ở trong tim. Hắn cũng thích phóng tầm mắt ra xa nhìn ngọn núi Di Linh cách đó cả trăm cây số. Đơn giản vì hắn thích sương mù. Sáng sớm sương mù thường bao quanh ngọn núi, hắn nhìn thấy mình trong đó. Hắn cảm giác như hắn là ngọn núi. Được bao quanh bởi những điều mới mẻ mà hắn chả thể hình dung được khi bước chân vào đời.


Ngày còn nhỏ hắn đã được sống ngoài xã hội. Được đối mặt với nhiều thử thách. Được tiếp xúc với rất nhiều loại người. Tốt có xấu có. Nhưng tựu trung lại cũng chỉ là cái nhìn của một đứa trẻ. Để khi bước chân vào xã hội trong con mắt một thằng thanh niên đầy khao khát. Hắn thấy mình quá bé nhỏ.


Nhìn ra ngoài ngắm trời ngắm đất, ngắm mấy anh chàng trong bộ quân ngũ tập thể dục buổi sáng nhìn cũng thú, hắn cứ thế ngắm. Chả để tâm xem lớp hắn đã vô bao nhiêu mạng. Được một lát thì thằng Thanh cũng xách cặp đi vào. Chả chào hỏi hắn nó lia ngay cái miệng:


- Đi ăn sáng mày ơi! Đạp xe từ Suối Tiên xuống đây mệt vật ra rồi đây nè.- Vứt cặp xuống bàn nó thở dốc nói.
- Ai bảo khoái đi xe đạp. Kêu ca đếch gì. Đi.- Hắn đáp gọn lỏn rồi đẩy thằng Thanh xuống cổng trường.


Hai thằng ra trước cổng trường ăn sáng. Được cái ngay cổng trường hắn có hai xe bán hàng lưu động. Một xe bán bánh mì thịt nướng còn một xe chuyên bán nước uống. Thành phố đợt này đang có đợt truy quét làm sạch vỉa hè cho nên hai chị bán hàng cứ vừa bán vừa ngóng ra ngoài đường. Chỉ thấy bóng của chiếc xe đô thị là hai chị liền đẩy sang bên kia đường. Nhìn hài hài mà cũng tội tội. Hắn thắc mắc hỏi chị đang làm cho hắn và thằng Thanh hai ly sữa đậu nành.


- Sao chị đẩy sang bên kia lại không bị bắt thế chị?
- Em không biết à? Bên này là phường khác, bên kia là phường khác cho nên công an của phường này không động chạm đến phường kia. Đó là luật lệ của mấy ổng rồi.
- À, ra thế. Cũng bực thật chị nhỉ.
- Mất nước ngọt thì chị chả tiếc chứ mất mất cái xe là tiếc lắm. Một lần mua lại là mất cả ba bốn triệu bạc đấy. Chị với bà kia cũng bị mất hai cái rồi.
- Thế mà chị cũng bán nữa?- Hắn tròn mắt hỏi.
- Chứ biết làm gì bây giờ? Đành chấp nhận vậy thôi- Chị thở dài nói.
Hắn cũng hiểu hoàn cảnh của những người bán hàng rong như chị. Thu nhập một ngày đúng là có thể khá hơn nhiều so với người làm bình thường nhưng cũng phải dầm mưa dãi nắng và chạy trốn công an này nọ. Kiếm đồng tiền đúng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!!!

Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi Voz Full

Nỗi đau xé lòng của cô dâu tự lái xe tới nhà chú rể

Hạ Vũ Ngã Rồi Thì Đứng Dậy

Đá bạn gái 11 năm để cưới con gái sếp