- Dạ em là sinh viên năm nhất anh.
- Thế giống tao rồi. Tao năm 3. Từ Thanh Hóa vào đây học rồi xin vô đây làm. Ráng đi nha cu. Anh đi ngủ trước đây. Làm gì làm đi rồi mà ngủ sớm.
- Vâng em biết rồi.
Cầm điếu thuốc đi ra ngoài cho anh kia dễ ngủ. Hắn tiếp tục mơ màng cùng làn khói trắng. Suy nghĩ mông lung thật nhiều. Hắn thấy mình mỗi ngày sống ở thành phố là một ngày được mở mang thêm nhiều kiến thức. Cũng phải luôn đấu tranh tư tưởng với mỗi quyết định. Hắn thấy tự nhiên mình giống thằng khùng thật. Chả biết sau này sẽ ra làm sao nữa.
Hút xong điếu thuốc, hắn cũng chả muốn nghĩ ngợi gì thêm. Lẳng lặng dập thuốc rồi đi vào ngủ. Mong là ngày mai sẽ tốt hơn.
Sáng hắn dậy thật sớm. Chưa tới 6 giờ đã dậy để chuẩn bị đi học. Mò vào toilet làm vệ sinh. Hắn đến giở khóc dở cười với toilet ở đây. Bên nữ thì hắn chưa qua nhưng bên nam thì nhà tắm của nhân viên nằm trong toilet của khách luôn. Thôi cũng đành chịu. hắn tặc lưỡi đi vào nhà tắm. Làn nước mắt lạnh của buổi sáng làm hắn cảm thấy sảng khoái rất nhiều. Tắm mình trong nước chán hắn mới chịu mò ra thay đồ rồi ra đường đón xe bus. Vừa tới cổng thì hắn choáng khi thấy cái cổng của quán hắn rất lớn mà cũng rất cao. Điều đặc biệt hơn là…đang khóa mất rồi. Đành bấm bụng đi vào gặp cái anh tối qua đang ngủ, hắn gọi anh dậy mở cổng giùm. Anh cũng chẳng có chìa khóa nốt. Phải gọi anh chuyên giữ xe để mở cửa cho hắn. Hắn cũng thấy ngại ngại. Người ta đã thức khuya còn bắt dậy sớm mở cửa cho mình.
Cảm ơn anh giữ xe, hắn đi bộ ra khỏi con hẻm của Quận ủy, hắn lại phải đi bộ xuống ngã tư Nguyễn Văn Trỗi và Trần Huy Liệu bắt xe số 7 xuống Q10 học. Bắt được xe. Cũng may sáng sớm nên cũng ít người đi. Hắn chọn đúng ghế hắn và em ngồi hôm trước ngồi vào. Thấy lòng có một chút gì đó xao xuyến. Một chút gì đó nhớ em. Hắn nhớ khuôn mặt ấy, nhớ nụ cười ấy. Nhớ đôi môi ấy đã khiến hắn luôn mang tâm tưởng xấu xa khi nhìn vào. Hắn nhớ lúc em ngủ trên chuyến xe bus cũng số 7 này.
Hắn phải thừa nhận. Tâm trạng buổi sáng lúc này của hắn hoàn toàn không được tốt. Hắn buồn thật rồi. Hắn trước nay chả vì một người đàn bà mà buồn quá một ngày. Vậy mà chả biết vì sao hôm nay hắn lại đa sầu đa cảm như vậy.
Đang nhắm mắt suy nghĩ và hồi tưởng về em. Hắn thấy mặt mình nóng nóng như có hơi thở của ai đó đang áp sát vào mặt mình. Hắn từ từ mở mắt ra thì thấy một khuôn mặt con gái hiện ra từ từ. Cái đầu đang xoay trái xoay phải…sát mặt hắn. Hắn tý nữa phải hét lên vì khoảng cách giữa hắn và người ấy quá gần. Hắn dù sao cho tới lúc ấy cũng chưa hôn bất kì một người con gái nào. Cho nên hắn sợ bị đánh cướp nụ hôn đầu đời lắm.
- Bà…bà…làm gì…thế?- Hắn lắp bắp hỏi.
Cô nàng nhìn hắn rồi lắc lắc cái đầu ra chiều thương hại:
- Nhìn cái mặt là biết thất tình rồi, mới sáng sớm mà cái mặt đã thế kia à? Làm tui mất cả hứng. Hứ.
- Chuyện của tôi liên quan gì tới bà mà bà ý kiến với chả ý cò.
Giờ hắn mới nhìn kĩ hóa ra người ấy là chị tiếp viên xe bus hồi nãy mà hắn đưa tiền vé xe. Chị chỉ cao bằng Oanh, tóc cắt hình chiếc lá xõa ra. Khuôn mặt khá là xinh gái với chiếc mũi khá cao. Mỗi tội đôi mắt là hơi buồn buồn. Hắn chả biết đôi mắt ấy buồn bẩm sinh hay là do…buồn ngủ nữa nhưng nói thật. Nhìn chị cứ tếu tếu sao đó. Hắn cũng chả biết chị nhiêu tuổi nhưng nhìn qua nhìn lại hắn đoán chị cũng chỉ tầm 21 22 tuổi.
- Tui thích thế á. Không muốn tui xen vào chuyện của mấy người thì làm ơn bỏ cái bộ mặt đưa đám ấy đi. Nhìn lên trời kìa. Có thấy trời trong xanh, nắng long lanh và đời tươi xanh hay không mà đưa cái bộ mặt ấy lên xe của tui.- Chị vừa nói vừa chỉ lên trời theo cửa kiếng xe bus.
Hắn phải bật cười với cách nói chuyện khôi hài và đầy thú vị của chị. Thấy thoải mái sao sao khi nói chuyện với chị. Hắn cũng tự nhiên hơn mà quên đi nỗi buồn đang bám theo dai dẳng mà chính hắn cũng chả ngờ hắn bị chị cuốn theo lúc nào chả biết.
- Bà cũng rảnh giữ hen. Không lo bán vé đi mà lo chuyện bao đồng cho người khác không à.
- Nhìn coi, sáng sớm có ma nào đi xe bus đâu. Chị đây chỉ bận bắt đầu từ tuyến sau thui, he he.
- Ừa thế bà nhiêu tuổi rồi? Sao nghe cái giọng như em bé thế?
Hắn phải thừa nhận giọng nói của chị rất dễ thương. Con gái miền Nam ít người nói được giọng như chị, nhiều lúc âm vực cao ngút, nhưng có lúc xuống thấp cực kì nhẹ nhàng. Mà cũng cực kỳ dễ nghe.
- Tui đố ông đoán được tuổi tui đấy.- Chị mỉm cười ranh mãnh.
- Ummm. Để xem… cái mặt này cũng phải…30 chứ chẳng ít.- Hắn nói xong rồi phì cười.
- A a a. Tui giết ông. Nhìn mặt tui thế này mà dám nói 30 hả?- Chị tức giận dí dí nắm đấm vào mặt hắn.
Đúng là con gái. Sợ gì chả sợ, sợ nhất người khác chê mình già hay xấu. Hắn cứ tủm tỉm cười nhìn chị tức giận thích thú.
- Đợi đấy, tui đi bán vé cho khách xong quay lại. Ông mà không đoán cho đàng hoàng nữa thì đừng trách tui.- Chị nói xong thì đi lên trước xé vé cho mấy hành khách mới lên. Hắn cứ giữ nụ cười mỉm ấy. Vì hôm nay âu cũng là một điều kì lạ. Bình thường các chị tiếp viên xe bus rất ít khi trò chuyện cùng hành khách. Thậm chí là còn cáu gắt với khách. Chỉ có chị là ngoại lệ, hắn hôm nay gặp được chị, chắc cũng là duyên số.
- Vẫn còn giữ cái nụ cười giả tạo ấy à? Đã đoán ra tuổi của chị chưa?- Hắn bị chị làm cho giật mình.
- Umm, nãy giỡn thui, chứ nhìn mặt bà 22 là hết giá. Không trả giá thêm nhé.
- Ha ha ha. Ai cũng nói vậy hết á. Công nhận tui giữ sắc tốt thật á.- Chị cười rất tự nhiên.
- Ớ. Thế hóa ra bà 30 thật à?- Hắn ngớ người.
- 30 cái đầu ông á, tui đây mới có 26 tuổi. Nhìn mặt này sao nói 30? Đúng là có mắt không tròng. Nhìn người đẹp mà không thấy Thái Sơn. Hứ.
- @@!.
“Nhìn người đẹp mà không thấy Thái Sơn”. Câu này hắn mới nghe. Chắc là độc quyền của chị làm hắn cứng hết cả đầu lưỡi chả biết nói gì.
- Thế còn ông nhiêu tuổi?- Chị chuyển sang chất vấn hắn.
- Theo bà thì tui bao nhiêu?- Hắn dùng lại y chiêu cũ của chị.
- Ông ấy à? Nhìn cái mặt non choẹt. Không
ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹567›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
nhờ cái ánh mắt kia thì chắc tui chỉ nghĩ ông 16 thui.
- @@!
Thêm một lần nữa hắn được chị làm cho cứng họng. Chị chơi chiêu này độc quá. Ý nói hắn chỉ xứng đáng làm… cháu chị.
- Tào lao. Nghĩ sao tui 16? Người ta đã bước sang tuổi 19 đàng hoàng rùi nhé. Lêu.- Hắn lè lưỡi trêu chị.
- Ý, vậy ra ông ít hơn tui 7 tuổi nhé? Thế sao không gọi chị đi?
- Đây không thích. Nhìn cái mặt bà thế kia làm người yêu tui thì được chứ làm chị tui người ta cười cho thối mũi.
- Hứ, không gọi đây cũng hông thèm. Nhá…á…á- Chị kéo dài từ “nhá” làm hắn phì cười thêm lần nữa. Đúng là ở bên chị hắn chả còn thấy buồn, cứ phải cười rách mang tai mới chịu được. Chị trông thế mà hài hước còn hơn cả hắn.
Chợt chị nhìn ra ngoài cửa, lại nhìn lên bầu trời đang trong xanh kia mà thì thầm một câu làm hắn n


