Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Insane

Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full (xem 3109)

Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full

230;
Sau 15 phút vừa đạp vừa thở, cuối cùng Quỳnh Băng cũng đến trường. Nhưng…OH…NOOOOOO!!!!!!!!! Cánh cổng trường đã đóng kín rồi. Oh my god!!! Huhuhu!!! Nó phải làm thế nào đây?! Đi trễ và vi phạm quá nhiều, nó sẽ nghiễm nhiên có tên trong sổ đen của giám thị và điều đó cũng đồng nghĩa với việc cuối học kỳ, hạnh kiểm của nó sẽ không thoát khỏi hạng trung bình.
- Bác ơi!- Quỳnh Băng rụt rè lên tiếng khi nhìn thấy Mr Hói yêu dấu (“yêu dấu” đúng nghĩa luôn đóa.)
- Lại đi trễ!- Mr Hói mở cổng cho nó.
Thấy Mr Hói mở cổng, Quỳnh Băng mừng đến phát khóc. Nhưng sự đời nào đâu như no nghĩ.
- Lên phòng giám thị ngồi!- “Lâu lâu cũng phải dạy cho nó một bài học mới được.”
- Dạ?!- Quỳnh Băng tá hỏa.- Bác ơi! Cho con xin mà! Huhuhu!!!! Con mà lên phòng giám thị ngồi chắc con không được ăn cái Tết này quá. Con xin bác tha cho con lần này mà. Lần sau con sẽ không đi trễ nữa đâu. Huhuhu!!!! Con xin bác! Bác tha cho con!- Nó bắn chữ lia lịa.
- Tha cho cô! Tôi tha cho cô biết bao nhiêu lần rồi hả? Thế mà cô có chịu đi đúng giờ cho tôi nhờ đâu. Không nói nhiều! Một là lên phòng giám thị ngồi, hai là vắng học không có lí do.
- Vậy thì…con chọn…phương án hai.- Quỳnh Băng lí nhí. (Vắng học không lí do bị trừ điểm hạnh kiểm nhẹ hơn nhiều so với đi trễ.)
Thở một hơi dài thường thược, Quỳnh Băng quay đầu xe. Nhưng đã có một bàn tay giữ cánh tay của nó lại.
- Đi đâu thế?
Chất giọng nam trầm không thể quen hơn được nữa. Quỳnh Băng chậm rãi quay về phía sau và nhìn thấy Gia Huy.
- Đi học trễ! Mr Hói không cho vào. Cậu cũng thế à?
- Không!- Gia Huy buông cánh tay của Quỳnh Băng ra.- Tôi đi photo tài liệu cho lớp.
Quỳnh Băng ngạc nhiên nhìn Gia Huy. Thái độ của cậu cứ thay đổi xoành xoạch khiến cho nó chóng cả mặt.
- Bộ mặt tôi dính lọ à?- Gia Huy hỏi khi thấy Quỳnh Bằng cứ trừng trừng nhìn mình.
- Khắc chữ!
Gia Huy nhăn trán khó hiểu.
- “Kiêu căng”! Nó được khắc rất rõ trên gương mặt của cậu.
- Thế à?!
Khẽ thở dài, Quỳnh Băng quay đi. Gia Huy cứ như thế khiến cho nó không thể nào hiểu được. Mà đã không hiểu thì nó khó có thể giúp Gia Huy thực hiện điều mà cậu mong muốn được.
- Bác An!- Gia Huy cất tiếng, âm lượng vừa đủ nghe.
Mr Hói bước ra mở cửa cho Gia Huy và ông ta ngạc nhiên khi thấy Quỳnh Băng vẫn còn đứng đó.
- Vẫn chưa đi à? Hay là muốn lên phòng giám thị ngồi?
Một cách nặng nề, Quỳnh Băng dắt xe đạp đi. Nhưng Gia Huy đã nhanh chóng giữ cổ xe của nó lại.
- Bác tha cho bạn ấy lần này đi!
- Cô nhóc này tôi tha nhiều lần rồi.
- Thì bác cứ tha cho bạn ấy đi ạ! Cháu đảm bảo đây sẽ là lần cuối cùng bạn ấy đi trễ. Bác nhìn bạn ấy xem!- Gia Huy quay về phía Quỳnh Băng.- Mặt tái như tàu lá chuối thế kia, cháu nghĩ bạn ấy sẽ không dám tái phạm nữa đâu. Phải không Quỳnh Băng?
Bộ não của Quỳnh Băng đang cố tiếp thu rằng Gia Huy đang xin Mr Hói giúp nó nên khi cậu hỏi nó bất ngờ, nó chỉ biết gật đầu mà không hiểu Gia Huy vừa nói cái gì.
- Cháu hứa sẽ không đi trễ nữa đâu ạ!
- Thôi được rồi!- Mr Hói thở dài.- Vào đi!
Mr Hói mở rộng cửa hơn cho nó và Gia Huy vào. Khi đi ngang qua, Mr Hói còn nhắn nhủ với nó:
- Lần chót! Không có lần sau nữa đâu.
…Cả hai chậm rãi tiến vào sân trường. Cái im lặng bao trùm lên Quỳnh Băng và Gia Huy. Trời nắng nên vì vậy cái im lặng ấy của hai người càng khiến cho bầu không khí trở nên nặng nề hơn.
- Cảm ơn cậu!
Im lặng mãi Quỳnh Băng mới lên tiếng.
- Không có gì! Chỉ cần cậu không biến tôi thành kẻ thất hứa là được rồi.
Sân trường không rộng lắm, nhưng lúc này đây Quỳnh Băng có cảm giác như nó rộng vô cùng. Không phải là nó hoa mắt hay chóng mặt gì đâu, mà là vì cái lạnh lùng và dửng dưng của Gia Huy khiến cho nó cảm thấy nặng nề. Và khi tâm trạng bất ổn, nó thường thấy mọi vật xung quanh trở nên to rộng hơn mức bình thường. Gia Huy đã nói với nó về một người có hai cuộc đời. Nó cũng gần giống như một người có hai mặt. Và giờ nó thật sự không biết đâu mới là gương mặt thật của Gia Huy. Vì ngay cả khi cậu vui vẻ, hòa đồng, cậu cũng không nói nhiều về bản thân mình. Dường như, buổi nói chuyện ngoài bờ sông là chưa đủ với nó…
- Cậu không thể mở lòng được sao?
Buộc miệng nó một câu, Quỳnh Băng dắt xe đạp vào khu nhà xe vì nó biết câu hỏi của mình sẽ không có câu trả lời.
Đứng đơ người như một bức tượng ngay lối hành lang, Gia Huy thật sự cảm thấy khổ sở và mệt mỏi với cuộc sống này. Và mọi sự đau buồn, mệt mỏi, kể cả bất mãn đều hiện lên rất rõ trong đôi mắt vốn dĩ rất tinh anh của cậu.
- Nếu có thể…anh sẽ không ngần ngại mở lòng mình ra với em đâu Quỳnh Băng à!- “Khi mọi sự qua đi, lúc anh có thể mở lòng mình, liệu em có chấp nhận anh không? Vì bây giờ…dường như em đang…rất ghét anh.”
Mệt mỏi, Gia Huy quay đầu bước đi, đầu cậu hơi cúi xuống. Thoáng nhìn qua, ai cũng có thể nhận ra nỗi cô đơn, sự cô độc trong từng bước chân của cậu…


Chương 9: Ngày thứ 2.


Ngủ nguyên một ngày chủ nhật nên tình hình đi học của Quỳnh Băng có phần cải thiện hơn. Vừa nhìn thấy nó, Mr Hói đã tươi cười:
- Hôm nay đến sớm nhỉ.
Nở một nụ cười thật tươi với Mr Hói, Quỳnh Băng dắt xe đạp vào trong sân trường.
- Ồ ố ô!- Vừa thấy nó, Thanh đã thốt lên.- Hiện tượng lạ nha! Mèo Lười hôm nay đi học sớm. Con Giang chắc sẽ phải nhập viện cho xem.
- Bà cứ làm như ngày nào tôi cũng đi trễ vậy?!
- Bà không đi trễ!- Giọng Thanh cao vút lên.- Chỉ là một tuần sáu buổi, bà đi muộn sáu buổi thôi.- Vừa nói, Thanh vừa ôm bụng cười.
- Muốn tôi nắn gân không?- Vừa nói, Quỳnh Băng vừa dựng chân chống xe đạp xuống.
- Chưa biết ai nắn gân ai đâu nhé.- Thanh cười đầy nham hiểm.
Biết không đấu võ lẫn đấu khẩu lại Thanh, Quỳnh Băng hậm hực dắt xe đạp đi thẳng.
…Chật vật mãi, cuối cùng Quỳnh Băng cũng thoát ra khỏi cái nhà xe đông nghịt người và chật chội không thể được. Nó căng người hít lấy hít để bầu không khí trong lành cứ như người thiếu oxi vậy.
“Tùng…tùng…tùng…”, trống trường vang lên báo hiệu giờ vào lớp, lúc này Quỳnh Băng mới hoảng.
- Oh my chúa! Tiết Sinh!
Thế là cô nàng ba chân bốn cẳng chạy lên lớp. Nhưng không biết mắt mũi nó để đâu mà khi vừa lên đến lầu một, nó va ngay phải một tấm lưng rắn chắc. Tiếp theo là một cú lộn vòng ngoạn mục xuống dưới chiếu nghỉ…nếu không có người giữ và kéo tay nó lên. Khi nó vừa đâm vào tấm lưng đó, tên con trai kia đã quay lại và kịp giữ tay nó ngay lúc cậu ta nhìn thấy nói chới với ở bậc cầu thang. Còn nó, lúc này nó đang nhắm chặt mắt lại để sẵn sàng cho cú ngã nhào.
- Quỳnh Băng! Bạn có sao không?
Nó vội mở mắt ra và nhìn thấy tên con trai lạ hoắc lạ hơ rất điểm trai, dễ thương và hết sức baby trong cặp kính cận.
- Ơ! Tớ không sao! Nhưng sao bạn biết tên tớ?- Quỳnh Băng ngây thơ hỏi.
- Bảng tên!- Cậu bạn mỉm cười.- Quỳnh Băng A15!
- À…ừ! Cảm ơn bạn… – Quỳnh Băng liếc nhìn xuống bảng tên của cậu bạn.- Việt Hoàng!
- Không có gì!
- A1!- Nó khẽ thốt lên.
- Uhm!- Việt Hoàng gật đầu.
- Bạn học chung lớp với Gia Huy?- Quỳnh Băng ngạc nhiên.
- Uhm! Có chuyện gì à?
- À…không…! Mình vào lớp đây!
Thế là nó bay vào lớp để lại một cậu chàng đẹp manly đứng ngẩn n

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Nếu Không Phải Là Anh Full

Hạnh phúc thật sự mong manh

Bé lại anh nói nè! Anh yêu em!

Hôn Lên Đôi Môi Em

Đêm nào con cũng quấy chồng chửi vợ là: ”Mẹ không biết chăm con!” nhưng rồi bật khóc khi vợ kéo áo để lộ thứ này