Truyện Biệt Thự Hoàng Tử - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Insane

Truyện Biệt Thự Hoàng Tử (xem 2227)

Truyện Biệt Thự Hoàng Tử

ngay lúc đó Hoàng bước lại và đưa cho nó 1 cái phao bơi hình… con rùa. Hừ, hắn cũng “ranh” quá nhưng rồi nó cũng nhanh chóng gạt phắt đi sự chọc ghẹo của Hoàng vì ít nhất, “phao rùa” đó cũng giúp ích được cho nó vào lúc này.


Khư khư lấy cái phao, nó thả mình nhẹ nhàng xuống nước phó mặc cho dòng nước xô đẩy, thế này thì tha hồ mà quẫy cựa, thỏa thích.


Một lát sau, nó buông phao bắt đầu tập bơi. Quẫy quẫy đôi bàn chân, tay khua dưới nước. Nó ra vẻ đang bơi nhưng người thì cứ chìm dần chìm dần, choạng vạng.


Hoàng lắc đầu, tiến về phía nó rồi nhẹ nhàng đỡ nó. Nó cười gượng rồi cố gắng thử lần nữa.


Lần này thì hình như đã khác rồi, nó dường như đang nổi trên mặt nước đây này. Thành công rồi!!! Nó reo lên vui vẻ:


- Minh Hoàng!!Minh Hoàng!!Tui bơi được rồi đây này…!!!


Như để chứng minh cho điều đó, nó “bơi” qua “bơi” lại mấy vòng.


Hoàng há hốc miệng sau đó thì quay lưng đi chỗ khác mà bật cười… trời đất ơi!!Con bé vẫn đang dùng phao cơ mà…??? Thật là ngốc hết chỗ nói… [ phải nói là ngây thơ chứ nhỉ?'>


Vào lúc đó lại trường học.


Vũ có việc cần gặp Hoàng nên đi qua lớp hắn.


- Cô Cẩm Thoa!!Có Minh Hoàng ở trong lớp không ạ??


Cô Thoa gỡ mắt kính ra, bước lại phía Vũ:


- Không em ạ! – Nói rồi cô ghé sát tai





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹161718›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




hắn mà thỏ thẻ: – Mà… Sao em đẹp trai thế???


Vũ rợn cả người… ôi!!Bà cô già rồi mà còn “hám trai” dễ sợ…


-… à… à…vậy thôi ạ…!!!


Nói rồi hắn rùng mình bỏ đi một mạch. Còn cô Cẩm Thoa vẫn cứ đứng dõi theo bóng hắn khuất dần một cách đầy mến mộ !



“ Nhưng rốt cuộc Minh Hoàng đi đâu nhỉ?? Vậy thì phải qua tìm Thoại My xem…” Nghĩ rồi Vũ đi sang lớp của nó.


Và kết quả cũng giống như vậy. Không có nó ở đó.


Hắn bắt đầu cảm thấy hoảng loạn… có khi nào… Black Rose lại ra tay lần nữa? Vũ run run đôi bàn tay, cố gắng lấy điện thoại ra gọi cho Bảo.


- Alo! Nhất Bảo đấy à…!!! Thoại My và Minh Hoàng đều không có ở lớp… có khi nào Black Rose đã…


- Sao cơ…?? Black Rose – cô ta lại giở trò à??? – Bảo như hét lên trong điện thoại, cả lớp học nhìn chằm chằm vào hắn, hắn cười duyên ấm áp rồi sau đó chạy vù ra khỏi lớp để tiếp tục cuộc thoại.


- Có lẽ thế… cả 2 không có ở đây… giờ ra hoa viên chúng ta sẽ chia nhau đi tìm khắp trường… – Vũ lắp bắp nói, hắn đang hơi mất bình tĩnh.Hắn lo sợ Black Rose sẽ càng ngày càng mạnh tay hơn.


- Ok!!


Sau khi chơi vui vẻ ở biển. Hoàng chở nó đi tới một shop quần áo để mua một bộ đồ. Đơn giản là vì bộ đồng phục đã ướt trong khi nó thì chẳng mang theo gì để mặc cả.


Sau đó thì đi tới khu trượt cỏ để tiếp tục cuộc vui chơi. Nó thì chưa bao giờ chơi trò này nhưng nghe hắn bảo là rất thú vị nên nó cũng háo hức lắm.


Nhìn thấy đồng cỏ xanh mướt đẹp bao la, nó không dấu nỗi cảm xúc, reo lên:


- woa…!!Đẹp quá…!!


- Ừ, mà trượt cỏ còn thú vị hơn cơ!!! – Hoàng nheo mắt nói rồi cùng nó bước vào trong.



- Điều quan trọng của trượt cỏ là phải là thật bình tĩnh để giữ thăng bằng, kế đến mới dùng lực của hai cánh tay đẩy gậy về phía sau tạo đà cho bánh xích lướt đi. Người thì phải luôn hướng về phía trước thì thăng bằng mới tốt được!!– Hoàng chỉ giảng tỉ mỉ cho nó.


Nó nghệt mặt ra, cười gượng nhìn hắn nói:


- Hic…!!Anh giảng nhanh quá… tui…tui chẳng hiểu gì cả…!!


- Ngốc ạ!!– Hắn khẽ mắng yêu rồi sau đó giảng từng bước cho nó. Nó gật gù ợm ờ, đối với nó thì lí thuyết cũng chẳng quan trọng lắm. Thực hành mới thật sự là điều thú vị.


Gió hơi mạnh, lất phất. Độ dốc cũng không quá cao nhưng cũng đủ để làm cho nó hơi thiếu một chút tự tin.Hít một hơi sâu, nó đẩy gậy và trượt… vi vu… vi vu…


Khung cảnh thơ mộng còn nó thì ngã nhoài xuống đất. Nó không cảm thấy đau lắm vì đã được trang bị vật dụng bảo hiểm cả rồi. Chỉ có điều là nó cảm thấy hơi quê thôi.


Như đọc được ý nghĩ của nó, Minh Hoàng chạy lại đỡ nó và mỉm cười ấm áp:


- Cô có sao không??? Người lần đầu tiên trượt lúc nào cũng vậy hết đó…


- Hì hì!!– Nó cười nhẹ rồi tiếp tục cố gắng tập.


Nó nhìn Hoàng mà đầy ngưỡng mộ, hắn trượt giỏi mà đẹp quá. Từng đường lách của hắn cứ nhẹ như không, uyển chuyển và điệu nghệ. Hắn hoàn hảo mà.


Thấy nó ngừng trượt trong giây lát, Hoàng trượt lại hỏi:


- Cô không chơi nữa hả??


- Mỏi chân quá à!!!


- Vậy đi trượt xe nhé!!


Dứt câu, Hoàng dẫn nó tới sân trượt gần đó, được thiết kế theo hình làn sóng và có độ dốc tương đối lớn.


Thấy vậy nên nó hơi dè dặt:


- Tui sợ lắm…


- Đã có tôi mà… – Hoàng đáp – câu nói này của hắn làm nó nhớ lại chuyện ngày hôm qua ở WL – lúc đó Thiên Vũ cũng nói câu đó với nó…nhẹ mỉm cười…


Cả hai cùng ngồi lên một xe trượt. Hoàng điều khiển, còn nó chỉ việc ngồi ở đằng sau “tận hưởng”.


Làn gió rít qua, xô đẩy mái tóc bay bay. Mát rượi… cảm giác thật thích thú… Tuy thế nhưng nó vẫn sợ lắm vì tốc độ trượt khá là nhanh.


9h30 tại trường.


- Không thấy…!!!


- Tôi cũng không!!!


Vũ và Bảo thở dài sau một tiếng đồng hồ lục tung cả trường lên để tìm nó và Minh Hoàng.


- Gọi điện cho Minh Hoàng thử xem?? – Bảo chợt nói.


Vũ lại thở dài đầy ủ dột, giọng chán nản:


- Hừm… tôi cũng đã gọi rồi… không liên lạc được…!!


- Chết tiệt…!!Thoại My cũng chẳng có di động nữa chứ… – Bảo gằn lên bực bội, hắn cũng lo chẳng kém gì Vũ.


- Black Rose thật hiểm độc…


Sau đó Vũ và Bảo rời khỏi trường học. Về tới Biệt thự với hi vọng Black Rose sẽ để chút tín hiệu gì đó.


1h chiều.


Cả hai đều thấm mệt và đói. Họ kéo nhau tới một quán ăn ven đường. Lạ thật, đi xế xịn mà ăn ở vỉa hè. Điều này khiến nhiều người cũng chú ý nhưng đó cũng là sở thích của nó và Hoàng.


Ăn ở đấy thì có sao đâu nhỉ? Ngon và thú vị đấy chứ?? Bằng chứng là mỗi người đã ăn đến 2 suất cơm hộp, luôn miệng kêu ngon và cười vui hớn hở cả buổi.


Minh Hoàng đã thay đổi.


Một buổi vui chơi chán chê kết thúc ở đó. Cả hai quyết định về Biệt thự và không đi chơi thêm ở đâu nữa cả.


Trên đường đi về, nó chỉ ngủ. Còn Hoàng thì lái xe, lâu lâu lại ngắm nhìn nó và mỉm cười, lòng ấm đến lạ thường.


Cả hai đâu biết rằng, trong lúc này đây. Từng giây, từng phút trôi qua đối với Vũ và Bảo thật nặng nề, ai cũng đều mang trong mình một tâm trạng đầy âu lo và mệt mỏi.


“ Kíng koong… kíng koong…”


Chuông cửa Biệt Thự reo lên. Vũ, Bảo không ai hẹn ai mà cùng chạy thẳng ra cổng.


- Thoại

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chưa sinh con mà chị dâu mình đã “làm vua làm chúa” trong nhà

I Miss You – Chuyện tình trên Facebook

Đọc Vị Tâm Lý Chàng Qua Quà Tặng 20/10

Xem tử vi ngày 25/03/2017 Thứ Bảy của 12 cung hoàng đạo

Tử vi hàng ngày 12 cung hoàng đạo Thứ Năm ngày 09/03/2017