Về thì có ngay một cốc chanh đường trên bàn mát lạnh. Mình ngồi xuống chưa kịp làm gì thì Phương nt.
“uống đi”
đọc xong tin nhắn mình nói bâng quơ
“Ừm”
Má nó, gần thế còn bày đặt nhắn tin.
Tu xong 1 phát hết cốc chanh đường thì Phương lại nt
“Mệt không”
Mình không nt, mà nói luôn, vẫn điệu bộ cũ, ngồi cứ dán vào màn hình, miệng nói
“Mệt”
Em nó lại nt
“Nhắn tin đi”
Mình nói mà không nhắn tin
“Gần, nhắn tin làm chi” Giống như mình đang đọc thoại, Cũng không để ý thái độ của mấy bà chị sao
Em nó hình như tức rồi, quay sang nói mình luôn
“Nhắn tin đi” cái giọng gì mà đanh đá.
Mấy chị cùng sếp ngồi nhìn cười.
“2 đứa bây như con nít a hề” (đúng tiếng nghệ luôn nhé)
“Suốt ngày cắm chắc. Hahaha” – > suốt ngày cắn nhau. Mấy bà chị cười chọc
Em nó xấu hổ quay về bàn, ngồi yên. Mình buồn cười nhưng cũng chả dám cười. Sợ nó la lên nữa thì nguy. Haizzz. Giờ thì update cho mọi người đây
***
Chả có gì hay đâu nhé mọi người.
Trưa thì có tin nhắn của Lương (nhắn gì thì chắc mọi người cũng quen rồi). Nhắn tin lúc thì mình hẹn Lương tối đi chơi, tính nói chuyện luôn. Tối 8h đi chơi.
Sau đó lên công ty ngồi type phần tiếp theo cho thớt kia (mình thường type trên word trước).
Vừa xong thì đến giờ làm.
Mấy bà chị cũng lò mò tới, con bé Phương vẫn muộn nhất (lười mà). Đến nhìn mình rồi lè lưỡi một cái, mình kệ, em nó về chỗ làm.
Đến cười đùa gió máy với mọi người tí rồi sếp giao cho mình với Phương 1 đống hồ sơ cũ mới có, rồi ngồi lật lại vừa hướng dẫn nó làm hồ sơ mới, rồi chỉ những hồ sơ cũ.
Về chuyên môn thì em nó khá tốt, hơi nhậm nhưng logic cũng tốt. Cơ mà đôi lúc vẫn muốn mắng, nhưng thôi. Bày vẽ dần dần thôi, ngày xưa mình cũng có giỏi liền được đâu.
Thấy em nó ngoan, cứ lắc lắc gật gật, miệng thì cứ ngậm cái bút ngoe nguẩy. nhìn hơi buồn cười.
Có nhiều câu hỏi ngớ ngẩn, mình cũng không biết trả lời sao, mà sếp cũng không biết. Haizzz.
Giữa lúc căng thẳng thì em nó đi pha cho 2 người 2 ly trà lipton uống. Kể ra cũng sướng. Mình cũng nhắc khéo là sau không cần làm thế, nhưng em nó lơ đi, đáp lại câu
“Lo uống đi, lo uống đi” Cái giọng vẻ muốn bơ chuyện. Thôi kệ, đang khát có trà uống, ngon.
4h thì mình tiếp nhận hồ sơ vay mới nên tạm dừng việc hướng dẫn cho em nó. Tuy nhiên, chừng đó thời gian cũng đủ chỉ cho em hoàn thành được các bước của 1 hồ sơ không phức tạp.
Mình vừa làm vừa hóng voz. Em nó đang cặm cụi tự nghiên cứu. Lại đùa với mấy chị như những ngày trước. Thỉnh thoảng cũng sang hỏi mình.
Mới có cuộc điện thoại cho em nó. KHông biết trai hay gái, “cứ dạ dạ, vâng vâng, tối em không đi được, bla bla” nói chung là từ chối một buổi đi ăn chơi. Mình không quan tâm lắm, nghe thì note tí lại thế thôi.
Xong em nó quay sang hỏi mình
“Tối có người mời em đi ăn. Có đi không anh?”
M:
ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹456›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
” Nên đi”
Nó: “Nhưng người này em không thích. Với lại em từ chối rồi..”
M: “Ừm, thế thôi”
Thấy mình cụt cụt vậy nó cũng không hỏi nữa, lại ngồi mương 14 (bệnh con này mọi hôm giờ chưa kể)
***
Update tối thứ 3 – 16/10
Sau giờ làm mình về thẳng nhà bố nuôi, ăn cơm với bố mẹ tính xin ý kiến bố nuôi luôn.
Sau bữa ăn, lúc mẹ đang rửa bát ở bếp thì mình thưa chuyện với bố tại phòng khách.
Mình nói rõ sự tình cho bố và ko quên dặn bố khoan đã can thiệp vào chuyện này.
Bố mình cũng đưa ra các bước giải quyết khá giống ý mình. Bố cũng không tin là gia đình Lương như thế, bố cũng nói ra suy nghĩ cuả bố.ý bố là chắc trong chuyện này đang có sử hiểu nhầm, hoặc cố tình hiểu nhầm, vì bố hiểu rõ gia đình Lương, đặc biệt là bố Lương. Bố cũng bảo làm thằng đàn ông thì việc gì cũng phải rõ rang rồi mới quyết định, và đừng bỏ cuộc giữa chừng, nghe khá giống mình.
Kế hoạch thế nào thì xin phép mình không nói đây nhé (phòng bệnh hơn chữa bệnh, tranh nằm vùng) tuy nhiên mình vẫn sẽ review sau mỗi biến, giả sử có nằm vùng thì coi như mình chơi trò đuổi bắt vơí Tuấn.
Trước mắt, buổi tối sẽ gặp Lương nói rõ ràng những gì Tuấn nói với Mình.
Đúng 8h mình có mặt tại nhà Lương, xin phép bố mẹ Lương cho mình đưa Lương đi chơi. Mình đưa Lương vào trường, đúng chỗ mọi hôm 2 đứa ngồi.
M: em này, em biết anh lâu chưa, cái ngày em thấy anh âý?
L: hì, cũng lâu rồi, lúc mới tốt nghiệp về rồi xuống nhà Vân chơi. – Lương vừa nói vừa ngập ngừng, chắc hơi ngại
M: ừm, mà sao em lại biết anh là người đi xem mặt mà đồng ý thế? Hay là cố tình xúi bố sang xúi bố nuôi anh kìa.
L: eo ôi, ai mà kiêu…điêu nữa. – lần đầu thấy Lương có vẻ khác.
M: đâu, dám kiêu đâu, chỉ tại như em mà chấp nhận đi xem mặt. Nhiều khi chả dám tin.
L: vì đó là anh, chứ ban đầu em cũng phản đối mà.
M: sao lại phản đối nhỉ? Hay đang chơi với Tuấn cũng nên. – mình cười tỏ vẻ đang chọc.
L: đâu, tại…trước đó e thích anh rồi chứ. Hì – nói xong thấy tay Lương cứ để không yên, mặt cứ nhìn xa xa, ngại thì phải.
M: haha, mình phải kiêu mới được.
L: ờ, kiêu đi, sau coi chừng.
M: coi chừng chi? Mà anh thấy Tuấn cũng tốt mà, nhà đk, cũng đẹp trai. Lại trẻ hơn anh.
L: hì..e không biết, em ko yêu được Tuấn, chắc đã có ai đó trong em – lại làm hành động như lúc nãy.
M: hì, ai mà may mắn nhỉ? Nghe xog chỉ thấy Lương cười mỉm.
M: Lương, e tin anh không?
L: dạ, để sau đi anh
M: e cứ nói giờ đi, quan trọng với anh đó
L: dạ, có, hì
M: ừm, thế giờ anh có hỏi gì hay nói gì thì em cũng phải nói thật nha.
Lương gật đâù mà ko nói gì
M: e có nói dối gì anh không?
Nghe xong thâý Lương im lặng, hơi cuí mặt rồi hỏi mình
L: sao anh hỏi vâỵ? Không tin em à?
M: e cứ trả lời đi, anh nói rồi, nêú tin thì em trả lời thật, nó quan trọng vơí anh
Lương lại im lặng 1 chút rồi nói
L: dạ, câu trả lời sẽ làm anh thất vọng, có, e dối anh 1 lần, 1 lần thôi
M: ừm..(thở dài)…em có thể nói là lúc nào đc không?
L: là việc em biết mẹ Tuấn nhượng suất cho em. Em biết ngay sau khi mẹ em nói 1 ngày, chứ ko phải 1 tuần, e thật sự xl.
M: ừm, cảm ơn em đa nói thật, mà sao e làm vậy?
L: vì e sợ a hiểu sai e, sợ a nghĩ e lợi

