Truyện Bị Ép Đi Xem Mặt Gái Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Truyện Bị Ép Đi Xem Mặt Gái Full (xem 1474)

Truyện Bị Ép Đi Xem Mặt Gái Full

sợ. Sau câu nói đó lại là sự im lặng của Phương.


Vừa lên xe, mình hỏi em nó pha chút trêu chọc


“Hết giận chưa cô bé”


Vẫn im lặng, hự muốn đáp cục gạch vào cái mặt đó. Mình chỉnh gương xe nhìn thẳng được vào mắt em nó. Thấy có liếc mình 1 cái rồi mặt bơ đi chỗ khác, nhìn đâu đâu ngoài xa.


Mình hỏi chọc tiếp


“Có chi hay mà nhìn chăm thế” Cũng im lặng, má nó chứ, ức éo chịu được nữa rồi. Chở người mà như chở khúc gỗ ấy.


Cứ thế Phương cứ im lặng, haizzz, nghĩ thôi kệ, cho im. Nhưng đến cái đoạn đường họ đi dây hay ống gì đó mà có cắt lớp nhự đường được nửa, mình lao xe qua cái chỗ đường đã bị cắt, có cái bợp kha khá.


O ta lo nhìn đâu đâu không để ý. Xe vừa qua cái chỗ đó, xóc mạnh làm em nó giật mình, lấy cả 2 tay ôm cái hông của mình. Xong lấy tay đấm mình 1 phát vào vai (con gái đấm thế chứ chả thấy đau gì cả). Đấm xong chửi mình luôn.


“Mắt anh bị gì à. Người đâu mà…” Nhìn cái mặt qua gương dữ giằn lắm. Mình cười sảng khoái. Éo hiểu sao khi đó mình sung sướng lắm. Thấy vui vui. Thấy Phương lúc đó giống hệt cái hình ảnh Hạnh lúc tát mình lắm các thím ợ.


Chặng đường tiếp theo lâu lâu mình cứ hỏi “Đã hết giận chưa?” ban đầu thì em nó không chịu trả lời, mình hỏi mãi thì em nó cũng đáp lại câu “Lo đi đi” rồi mặt lại bơ đi. Chặng đường đến chỗ thẩm định chỉ có thế. Haizz.


Thẩm định xong lại đi về, lại điệp khúc cũ mình hỏi. Hỏi nhiều quá em nó ức quá em nó lại đánh mình 1 phát vào lưng, lần này đánh gần xương sống tí, đau lắm. Còn chửi mình nữa.


“Anh này ở đâu ra mà lỳ thật, lo đi đi..” Mình nghe xong cười rúc rích, em nó lại bơ mặt đi chỗ khác. Cứ thế lâu lâu nghĩ thấy vui vui trong đầu mình lại tủm tỉm cười. Riêng có 1 lần mình vô tình nhìn qua gương thấy em nó ngoảnh đi chỗ khác cười (chắc nghĩ cũng buồn cười lắm, cơ mà không dám cười). Nhìn thấy thế mình lại cười rõ to. Em nó lại chửi luôn.


“Anh điên à” Con này lạ ghê các thím ợ, mình cười mà cũng bảo mình điên.


Từ đó về công ty mình thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Để ý thấy lâu lâu em nó lại ngoảnh đi chõ khác. Má nó, muốn cười thì cười đi, còn giấu.


Giờ về công ty thì mình ngồi update, còn em nó thì đã nói chuyện với các chị.


Mình bây giờ thì “LOẠN” thật rồi. Nếu cả Phương và Lương sẽ là Hạnh ngày xưa các thím ợ. Giờ mình éo biết mình đang muốn gì nữa. Loạn. Các thím cứ gạch mình đi. (cơ mà mình vẫn muốn xác định với em Lương)


***


Trước hết mời mọi người uống cafe nhé


Đi làm về, có tin nhắn của Lương, mình rep lại rồi đi tắm. Tắm xong mình chủ động gọi cho Tuấn hẹn tối gặp nói chuyện rồi mới ăn cơm. Mình hẹn Tuấn tại quán cafe cách quán mình hay uống khoảng 1, 5km. Muốn cho nó trung gian để cả 2 cùng thoải mái. Tuấn đồng ý, thời gian là 8h. Rôi mình ăn cơm.


8h kém 5 phút mình có mặt tại địa điểm đã hẹn. Thấy cái libety của Tuấn đã dựng tại bãi xe nên mình vào quán tìm nó, nhìn quanh 1 tí thì thấy nó ngồi ở chiệc bàn tại góc. Nơi có 2 cái cây đủ tạo sự yên tĩnh. Nó đi một mình, không có ai đi cùng, không có dấu hiệu khả nghi bị úp sọt gì cả.


Không ai chào ai, mình kéo ghế ra ngồi, nó đã gọi 1 ly nâu sài gòn sẵn. Phục vụ lại mình gọi 1 ly đen ít đường.(Thánh Mon uống không đường, mình thì chịu).


Em phục vụ vừa đi thì nó vào luôn vấn đề


Nó: “Không dài dòng, tôi nói nói luôn điều cần nói”


M: “Rồi, nói đi”


Nó: “60 triệu hoặc ông rời xa Lương”


M: “Đang mặc cả đấy à?”


Nó: “Không nói nhiều, trước 50 triệu thì tôi và Lương lấy nhau, 2 gia đình đã thỏa thuận, giờ cho ông chọn”


M: “Tôi mới nghe từ ông, tin nổi không? Lương biết chuyện này?”


Nó: “Ông nghe rõ rồi đấy, 60 triệu hoặc Lương. Không cần biết Lương biết hay không”


M: “Tôi phải biết Và muốn nghe chính ông nói là Lương biết việc này hay không”


Nó: “muốn biết thì hỏi Lương”


M: (Ngồi nhìn ra ngoài suy nghĩ tĩ)


Nó: “Tôi đã nói xong, tôi về, ông trả lời sớm” nó nhổm đít dậy, uống thêm ngụm cafe rồi đi, mình ngồi vẫn chưa hiểu mọi thứ, mọi thứ đang quá phức tạp. 60 triệu mình xoay thì 2 ngày là sẽ có. Nhưng mọi thứ đâu đơn giản chỉ là con số 60 đó. Chưa bao giờ mình bị động trong 1 cuộc nói chuyện như này cả.


Nó đi được lúc thì cafe của mình mới ra. Mình cũng chưa kịp uống, thanh toán tiền rồi về. Dắt xe ra suy nghĩ, lại đau đầu. Chạy xe ra con đường đang làm dở chống xe, nằm ngửa trên yên xe nhìn sao. Chỉ muốn bỏ quách đi mọi thứ, éo nghĩ là 1 ngày mình lại gặp hoàn cảnh này nữa. Giờ thì không những loạn mà quá loạn rồi.


Có tin nhắn của Cẩm, và đặc biệt là của Phương “Đồng nghiệp đáng ghét, làm chi đó?” Mình không trả lời ai cả, không muốn suy nghĩ gì cả. 10h thì sương xuống lạnh nên mình về.


Nằm suy nghĩ cả đêm, mệt, haizzzz. Giờ thì cũng định hình được từng bước để giải quyết, nếu không nữa thì phải nhờ sự can thiệp của ai đó có tiếng nói để mọi sự sáng tỏ. Cần thời gian.


Sáng đến có ly cafe của Phương. Chờ em nó về bàn mình nhấp 1 ngụm nhỏ. Khen 1 câu


“Chà, ngon”


Mấy bà chị chọc


“Cafe Phương pha gì mà không ngon. haha” Cười sảng khoái.


Phương quay sang nói lại mấy bà chị


“Mấy chị này………..” tỏ cái thái độ tức tối nhưng thích thú. Kiểu giả vờ ấy mọi người ợ.


Mình ngồi làm thêm ngụm nữa, cười mỉm cái rồi review. Giờ thì đang quay lưng, không ai nhìn ai.


Sáng đến có cafe uống, xong update sáng cho mọi người. Update xong thì sếp tới, sếp bảo đi cho xong mấy bộ hồ sơ hôm qua (còn 1 bộ). Đang cắp đít dậy chuẩn bị đi thì Phương đòi đi theo (lần đầu tiên đòi đi theo).


P: “CHo đi với”


M: “Đi đâu, ở nhà đó”


Sếp: “Phương nay ở nhà”


P: “Cháu đi cho quen việc”


Sếp: “Tí có việc cần cháu giải quyết đó”


Phương ngoắt đít quay lại bàn làm việc. Mình đi, thấy em nó cứ ngó ngó theo, chắc muốn đi lắm. Nhưng kệ, tâm trạng đang không vui nên mình đi


Xong xuôi mình chưa về cơ quan vội, ngồi quán nước vỉa hẻ (Cổng đại học Vinh) ngắm đường tí. Sinh viên giờ màu mè quá. Thấy Phương nt


“Sắp về chưa?”


M: “Sắp”


Thấy không nt gì nữa. Mình uống xong ly nước trà ăn mấy hạt hướng dương rồi về, lòng khá ngổn ngang.


Thật sự suy nghĩ lại mọi thứ mâu thuẫn quá, rất nhiều suy nghĩ của mọi người giống mình. Tại sau nhà có quen biết, có đk như nhà Lương lại phải khất đi 60 triệu (tuy số này cũng không nhỏ). Rồi tại sao Lương chỉ nói cho mình như thế, tại sao nếu đã hứa hẹn bên kia còn gặp mặt mình, sinh ra trò gì đây, mình đang ở trong trò chơi gì chăng? Chuyện quá nhiều điều không khớp, chẳng lẽ sự sắp đặt lại lộ liễu thế, chẳng lẽ 1 người như Lương lại không biết những điều đ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nếu Không Phải Là Anh

Đêm tân hôn tủi nhục, chưa kịp cởi váy cưới đã ăn tát của chồng chỉ vì trò giỡn quá trớn của đám bạn thân

Truyện 7 Ngày Làm Gia Sư Full Đọc Online

Truyện Anh À! Em Sai Rồi! CheeryChip Full

Vợ choáng váng nghe bồ già vạch mặt chồng Sở Khanh