Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 6312)

Trọng sinh tiểu địa chủ

/p'>

“… Ta vừa nói với cha xong, lão gia tử rất cao hứng. Mấy người lão gia tử ăn trưa xong là ra đồng luôn. Chúng ta cũng nhanh chóng chuẩn bị đi, trực tiếp ra đồng luôn là được.” Vẻ mặt Liên Thủ Tín đầy vui mừng, hiển nhiên là vừa nãy nói chuyện với Liên lão gia tử rất vui vẻ.


“Thu dọn xong ngay lập tức.” Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện, vừa đi vào phòng bếp bưng ra cho Liên Thủ Tín một chén cơm, cùng một chén thức ăn. “Vừa rồi cha chỉ ăn có một chén cơm, mẹ sợ cha ăn chưa no, nên để dành lại cho cha…Cha ăn đi. Ra đồng làm việc chậm chút cũng không sao, buổi tối không biết đến lúc nào mới được ăn cơm, nếu lúc ấy cha đói bụng thì sẽ không có sức để làm việc.”


“Được, ta ăn.” Liên Thủ Tín nghe Liên Mạn Nhi nói vậy, liền bưng chén cơm lên, ăn một miếng cơm, thì gắp một đũa thức ăn, chỉ trong chốc lát đã ăn sạch cơm và thức ăn.


“Ta đi mắc xe (mắc xe vào nghé con), mọi người nhanh lên.” Liên Thủ Tín để chén xuống, liền đi ra ngoài.


Nếu nói đi giúp đỡ người khác thì cũng phải có bộ dáng của người đi giúp đỡ, mấy mẹ con thu dọn xong, liền khóa cửa đi ra ngoài. Vẫn như cũ là Ngũ lang đánh xe, Tiểu Thất và Liên Mạn Nhi ngồi trên xe, Liên Thủ Tín, Trương thị và Liên Chi Nhi đi bộ theo sau.


Bọn họ đến đầu bờ ruộng trước hơn so với Liên lão gia tử một bước.


“Ông nội.” Mấy đứa trẻ chào Liên lão gia tử.


“Ừ.” Liên lão gia tử cười đáp lời, quay đầu nhìn Liên Thủ Tín một cái. Liên Thủ Tín đang dỡ hàng, lắp cày vào nghé con.


Liên lão gia tử ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, thở phào một cái. Liên Thủ Tín mang theo một nhà lớn nhỏ đến để giúp đỡ trồng trọt, trong lòng ông rất cao hứng, người một nhà không phải nên như vậy sao? Nhìn hàng xóm đang làm việc bên cạnh nhìn ông với ánh mắt hâm mộ, trong lòng Liên lão gia tử cảm thấy đặc biệt sung sướng.


“Không biết thời tiết ngày mai như thế nào, nửa ngày này mọi người phải ra sức làm việc, cố gắng gieo trồng xong trước khi trời tối cho ta. Ta đã nói với bà nội các ngươi, tối nay ăn bánh nướng áp chảo, thịt hầm cách thủy. Bảo đảm các ngươi sẽ được ăn ngon.” Liên lão gia tử vung tay lên, lớn tiếng nói.


Những mẫu đất dư còn lại dùng để trồng cây cao lương, cả đại gia đình, dựa theo sự an bài của Liên lão gia tử, chia làm mấy tổ.


Tổ một có Tiểu Thất điều khiển trâu, Liên Thủ Tín kéo cày, Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Liên Diệp Nhi gieo giống, bồi đất. Liên lão gia tử vốn định tham gia đào rãnh, nhưng bị Liên Thủ Tín ngăn lại, bảo ông đi gieo hạt.


Đào rãnh là công việc mệt nhọc nhất, Liên Thủ Tín mang theo cả nhà đến giúp đỡ là vì muốn Liên lão gia tử có thể thoải mái chút ít, dĩ nhiên sẽ không để ông phải làm công việc vất vả này rồi.


Đây là tổ một.


Tổ hai, Nhị lang phụ trách đào rãnh, Liên Thủ Nhân gieo giống, Hà thị bồi đất. Còn tổ ba, theo thứ tự là Liên Thủ Nghĩa và Liên Thủ Lễ đào rãnh, Trệu thị và Liên Kế Tổ gieo giống, Tam Lang, Tứ lang và Lục lang chịu trách nhiệm bồi đất.


Cổ thị, Tưởng thị và Liên Diệp Nhi không phải ra đồng làm việc, theo ý của Liên lão gia tử, trưa nay phải làm việc gấp, các nàng ra đồng chỉ vướng tay vướng chân, tốt nhất là ở nhà, chịu trách nhiệm nấu bữa tối.


Liên Mạn Nhi vừa làm việc, vừa nhìn Liên lão gia tử phân tổ và an bài công việc, không khỏi âm thầm gật đầu. Cách phân công này, phân việc theo đúng sức người, là cách an bài công việc có hiệu quả nhất.


Có nhiều người giúp đỡ, nên hôm nay tinh thần của Liên lão gia tử vô cùng hăng hái, nhanh chân đuổi sát theo phía sau cái cày để gieo hạt, nhàn rỗi được chốc lát, lại chay qua đốc thúc con cháu làm việc.


Liên lão gia tử là người tham công tiếc việc, trước đây Liên Mạn Nhi cũng biết chuyện này. Lần này, có lẽ vì mấy hôm trước, hiệu suất làm việc thấp, trong lòng ông cảm thấy sốt ruột. Lúc nhà Liên Mạn Nhi làm việc, nghé con chỉ đi khoảng nửa hoặc một rãnh cày sẽ được nghỉ ngơi chút ít. Lần này Tiểu Thất cũng định như vậy, nhưng Liên lão gia tử không đồng ý.


“Đi chậm một chút, tốt hơn nhiều so với việc đứng im một chỗ nghỉ ngơi. Chỉ còn mấy rãnh nữa là xong.” Liên lão gia tử nói.


Tiểu Thất không còn cách nào, chỉ đành tiếp tục dắt nghé con đi. Tiểu Thất cũng có chút tâm tư. Lúc chưa ra đồng, Tiểu Thất đã nói với Liên Thủ Tín muốn được dắt nghé con, không phải là hắn lười, muốn chọn công việc nhẹ nhàng, mà vì hắn thương tiểu Hoàng, không muốn giao nó cho bọn Tứ lang điều khiển. Nếu hắn dắt nghé con, thì có thể cho nghé con đi chậm một chút, nó sẽ không quá mệt mỏi.


Thật ra Tiểu Thất điều khiển trâu cũng không hề chậm, nhưng Liên lão gia tử rất nóng lòng, lại không thể nói rõ ràng, nên đành phải theo sát phía sau Liên Thủ Tín, vừa gieo hạt, vừa than thở.


Liên Thủ Tín đành phải liên tục vung roi, giục nghé con đi nhanh thêm một chút. Nhưng cho dù nghé con có đi nhanh hơn nữa, thì Liên lão gia tử vẫn có thể đuổi kịp. Liên lão gia tử gieo hạt một hồi, thấy mình đã cách cái cày một khoảng khá xa, liền quay lại phía sau gọi Trương thị tới gieo hạt, còn ông nhanh chóng theo sát nghé con, tiếp tục thúc giục.


Trên người nghé con đổ đầy mồ hôi, Tiểu Thất đau lòng, khóe miệng cũng rũ xuống.


Liên lão gia tử không chỉ đuổi theo cái cày, ông còn quay sang thúc giục mấy người Liên Thủ Nghĩa, Nhị lang,… Dĩ nhiên, ông cũng không chịu nhàn rỗi, người vất vả đầy mồ hôi, làm việc một lúc lâu, cũng chỉ mới hút có một túi thuốc lá rời.


Có Liên lão gia tử thúc giục, hiệu quả rất rõ rệt, lúc mặt trời sắp xuống núi, ruộng đất còn dư lại không nhiều lắm. Mọi người xung quanh bắt đầu rối rít kết thúc công việc, còn Liên lão gia tử không có một chút ý định kết thúc công việc.


“Cố gắng thêm chút nữa, trước khi trời tối phải gieo trồng xong. Tránh cho ngày mai lại xảy ra chuyện.” Liên lão gia tử lần nữa khuyến khích mọi người.


Trong lòng mọi người đều rõ ràng, nếu hôm nay không gieo trồng xong số đất này, Liên lão gia tử chắc chắn sẽ không để cho bọn họ về nhà. Vì vậy, mặc dù đã kiệt sức, nhưng mọi người vẫn cố hoàn thành.


“Còn mệt hơn so với lúc nhà chúng ta gieo trồng.” Liên Mạn Nhi nhỏ tiếng nói với Trương thị.


“Đừng nói chuyện, chờ khi trở về, chúng ta nghỉ hai ngày, chuyện gì cũng không cần làm.” Trương thị nhỏ giọng trả lời.


“Hôm nay vốn đến lượt nhà ta nấu cơm.” Hà thị đi qua bên người Trương thị. “Nói cái gì cần người đến giúp đỡ, là ngại ta nấu cơm không ngon đi? Trước kia, ta cũng nấu không ít lần, còn chưa có ai chết vì ăn cơm ta nấu đâu.”


Sắc mặt Trương thị khẽ biến, hơi nhấp miệng, lại không nói gì.


Rốt cuộc, đến khi trời tối hẳn, cũng đã gieo xong tất cả.


“Đi, về nhà ăn cơm thôi.” Liên lão gia tử đứng thẳng lưng, trong giọng nói tràn đầy sự vừa lòng.


Đồng đã gieo xong, đại gia đình thở phào nhẹ nhõm, vây quanh Liên lão gia tử trở về nhà.


Tiểu Thất dắt nghé con đi chầm chậm phía sau, vừa đi vừa nhẹ vuốt ve. Liên Thủ Tín vác cày đi đằng sau, cũng đi chầm chậm, hắn biết tiểu nhi tử đau lòng nghé con, nhưng lại không biết p

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chuyện Tình Của Mình Với Gấu Người Đài Loan Full

Giả Làm Người Tình Xã Hội Đen

Tôi Là Nấm Lùn Đó ! Càng Xinh

Làm dâu

Chiếc áo lót dưới gầm giường và lời thừa nhận của vợ sau 7 năm chung sống