Trương thị dặn dò Triệu thị. Nhưng Liên Mạn Nhi vẫn như trước đem cửa buồng đóng lại rồi, ba mẹ con các nàng lại mang theo Liên Diệp nhi liền hướng miếu đầu mà đi.
Đến miếu đầu, xa xa đã có thể trông thấy nền tảng của cửa hàng mới, dựng nên mấy cây cột buộc vòng quanh cửa hàng đại khái đã hình thành hình dạng. Liên Thủ Tín mang theo mười mấy người đang bận rộn mà làm.
“Mẹ, con đi trước xem cha thế nào.” Liên Mạn Nhi nói.
“Đi thôi.” Trương thị gật đầu.
Cứ như vậy, Trương thị mang theo Liên Chi Nhi nhi cùng Liên Diệp nhi đi vào bên trong cửa hàng nấu cơm, Liên Mạn Nhi thì trực tiếp hướng cửa hàng mới còn đang làm đi lên.
“Nhị tỷ ” tiểu Thất theo sau lưng Liên Thủ Tín chạy sang, đến trước mặt Liên Mạn Nhi, nhìn xem Liên Mạn Nhi cười.
“Tan học trở về rồi, thế nào không đi làm bài?” Liên Mạn Nhi sờ sờ đầu nhỏ của tiểu Thất mãnh liệt phát hiện, tiểu Thất giống như lại cao thêm rồi.
“Bài học làm xong rồi.” Tiểu Thất lập tức lên đường, “Ca theo xe đi kéo gạch. Đệ đến giúp cha .”
“Cái này không có hai đứa thì cũng có thể làm rồi, trở lại bên trong cửa hàng đi nhìn xem có thể giúp mẹ con làm cái gì không.” Liên Thủ Tín đối với Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất nói.
Hai cái hài tử không có đi, mà là vòng quanh công trường qua lại nhìn một vòng.
Cái này là cửa hàng mới dựa theo người một nhà thương định ra, là năm gian, kết cấu cao thấp hai tầng, vì để cho khách nhân tiến vào cửa hàng, cũng cảm giác rộng thoáng, tầng trên xếp đặt thiết kế so với phòng ở bình thường còn muốn cao hơn một xích(0,33m).
Lầu một tham khảo bố cục của cửa hàng cũ, đem sắp đặt nhà ăn, phòng bếp, gian thao tác kiêm phòng chứa đồ, phòng nghỉ, lầu hai tương lai ý định ngăn ra, làm phòng thượng hạng.
Dựa vào lưu lượng khách hiện tại bên trong cửa hàng, cửa hàng mới nên có diện tích lớn hơn một chút. Nhưng mà Liên Mạn Nhi muốn nghĩ càng nghĩ xa hơn, cửa hàng của các nàng, về sau chẳng lẽ chỉ kinh doanh có một chút này, không thể đem cái cửa hàng kia, một đổi thành hai, thậm chí ba cái để nó trở thành đại tửu lâu nổi tiếng xa gần sao?
“Cho dù không làm thành tửu lưu, nhưng phía trước cửa hàng là đường lớn, dù mở ra mua bán gì, cũng có thể kiếm tiền.” Tóm lại cái phòng này xây xong rồi, sẽ có chỗ hữu dụng, có thể mang đến tiền lời cho nhà các nàng.
Liên Mạn Nhi lúc ấy nói thuyết phục Liên Thủ Tín cùng Trương thị như vậy.
Chờ Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất từ nhà sau chuyển đi ra, liền nghe thấy tiếng xe ngựa chạy trên đường lớn càng ngày càng gần, là xe kéo gạch đã trở lại rồi. Xe ngựa ở nhà trước dừng lại, Ngũ Lang nhảy xuống trước tiên, cả đám tiến lên trước một lượt, từ trên xe chuyển hàng xuống. Liên Mạn Nhi cũng vội vàng đi theo, ý định giúp đỡ chuyển gạch.
“Gạch này nặng, Mạn Nhi muội một lần tối đa chuyển hai khối, đừng chuyển nhiều hơn.” Ngũ Lang dặn dò, “Tiểu Thất muốn chuyển, một lần thì chuyển một khối.”
Liên Mạn Nhi nghe xong lời nói của Ngũ Lang quả nhiên chỉ chuyển hai khối gạch, lúc bắt đầu, cánh tay Liên Mạn Nhi không khỏi chìm xuống dưới trong thoáng chốc.
Cái gạch xanh này so với gạch hồng xây nhà vệ sinh to gấp đôi, cũng dày gấp đôi, mật độ rất lớn, so với cục gạch hồng rắn chắc hơn, một viên gạch, dựa theo Liên Mạn Nhi đoán chừng, chắc nặng khoản ba bốn cân.
Bất luận là màu sắc, thể tích hay sức nặng, đều cho người ta một loại cảm giác trầm trọng. Một viên gạch như vậy, vẻn vẹn có hai văn tiền, hơn nữa còn là gạch xanh, trong thị trấn Cẩm Dương này, chỉ có hai nhà có lò gạch có thể đốt ra. Giá tiền đắt nhưng là đáng giá.
Liên Mạn Nhi quyết định, về sau để xây nhà ở mới của các nàng, đều phải dùng loại gạch xanh này!
Nàng nắm trong tay bàn tính cùng hộp tiền, vì cuộc sống tốt đẹp, Liên Mạn Nhi muốn kiếm càng nhiều lợi nhuận, càng nhiều tiền hơn.
Chương 243: Ghen Ghét
Edit: Huyền Phạm Beta: Tiểu Tuyền Những thợ thủ công được mời đến cùng làm giúp đã đầy đủ, nên không cần đứa trẻ như Liên Mạn Nhi giúp đỡ làm việc. Liên Mạn Nhi dừng lại bên công trường đang thi công một hồi, liền hướng cửa hàng đến sớm một chút.
Ngũ Lang cùng tiểu Thất còn ở lại công trường, bọn hắn tuy không làm được công việc gì, nhưng mà có thể nghe nhiều, xem nhiều, đối với tương lai của bọn hắn rất có lợi. Có nhà, mấy đời đều ở tại trong một phòng duy nhất, chưa từng tham dự cũng chưa từng nghe nói xây cất nhà mới, nên cơ hội chứng kiến những chuyện lớn như thế này ít càng thêm ít. Ngũ Lang cùng tiểu Thất là nam đinh, như cách nói của những hộ nông dân, bọn hắn về sau sẽ làm chủ mọi công việc ở bên ngoài. Bọn hắn hiện tại có lẽ vẫn không thể học được nhiều, nhưng mà hiện tại bọn hắn có thể chứng kiến, có chỗ nghe được, đối với cuộc sống sau này của bọn hắn, có thể sẽ giúp đỡ được rất nhiều đấy.
Liên Mạn Nhi đối với việc này, tuy vừa lúc mới bắt đầu có chút bất mãn nho nhỏ, nhưng hiện tại nàng đã hoàn toàn thích ứng. Bởi vì sự thật là cái xã hội này, nàng không cải biến được. Một nữ hài tử cho dù thông minh, tài giỏi có thể làm được nhiều việc, thì nàng chỉ có thể ôm đồm mọi chuyện cần thiết, nhưng là những chuyện được ra trước sân khấu này, đều muốn nam nhân ra mặt, nếu không, mọi người ở trước mặt có lẽ sẽ biểu hiện ra khen ngợ nữ nhân này, nhưng là lời nói sau lưng cũng không dễ nghe như vậy, thậm chí ở trước mặt cũng sẽ có lời khó nghe đi ra.
Ngũ Lang cùng tiểu Thất hiện tại tuổi nhỏ, còn bị xem là hài tử. Ở rất nhiều nhà nông dân, bọn hắn chỉ có thể làm chút ít việc vặt, hoàn toàn không thể tham dự đến chuyện đại sự ở trong nhà. Về chuyện này rất nhiều hộ nông dân, bọn hắn chỉ dạy cho bọn nhỏ nên làm việc như thế nào, mà không có bồi dưỡng ở mức độ cao hơn, cho bọn nhỏ cơ hội rèn luyện ý thức.
Liên Mạn Nhi có cái ý thức này, nên cũng cố gắng hướng Trương thị cùng Liên Thủ Tín có thể hiểu được. Nàng một mực cổ vũ hơn nữa còn sáng tạo cơ hội, đề cao địa vị của Ngũ Lang cùng tiểu Thất ở trong nhà, lại để cho bọn hắn có càng nhiều cơ hội tiếp xúc, học tập những cái kỹ năng ở tầng cao hơn kia. Nàng không muốn làm cho hai huynh đệ cái chỉ biết làm công việc khuân vác của nông phu, hoặc là con mọt sách. Nàng muốn cho bọn hắn càng có thể làm những việc tài giỏi, càng thích ứng xã hội, có sinh hoạt tốt hơn.
Đó cũng không phải nói Liên Mạn Nhi có tư tưởng đạt đến cảnh giới cao thượng đến cỡ nào, nàng vẫn là người, cũng vì mình. Bất kể là xuất phát từ nhân tố tình cảm, hay là nhân tố lý trí, nàng đều phải làm như vậy.
Dù ở thời đại nào, một nữ hài tử có tài giỏi đến đâu thì cũng không thể thay thế nam nhi. Như vậy có thể khẳng định, cả đời này nàng sẽ phải tạm biệt rất nhiều thứ. Điểm này, ở thời đại mà nàng hiện tại đang sống, càng là lời lẽ chí lý.
Bên trong cửa hàng, Trương thị mang theo Liên Chi Nhi, Liên Diệp nhi đang làm đến khí thế ngất trời, thấy Liên Mạn Nhi đến rồi, liền bề bộn phân công việc cho nàng.
“Mạn Nhi, mau cầm chén, đánh mấy cái trứng gà.” Trương thị

