Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7418)

Trọng sinh tiểu địa chủ

ế hoãn binh. Nhưng mà, Liên Mạn Nhi nghĩ, Liên Thủ Lễ có thể đưa ra yêu cầu ở riêng, đã có ý thức thức tỉnh, là tiến bộ rất lớn. Tiền cảnh của Tam phòng rốt cục có một tia rạng đông.


“Cha, để con thử nói chuyện với Tam ca.” Liên Thủ Tín chỉ phải đáp ứng nói, “Nhưng mà, Tam ca là người thành thật, tính tình cũng bướng bỉnh. Hắn đã mở miệng, thì phải là…”


“Ta biết, việc này con chậm rãi nói với nó, ta cũng còn phải khuyên nó nữa.” Liên lão gia tử nói.


Liên Thủ Tín âm thầm thở dài, ánh mắt chuyển động, dừng ở trên chuồng gà. Trương thị hôm nay lại nói với hắn chuyện nuôi gà cùng chuồng gà.


“Cha, mẹ bọn nhỏ nói, chúng con muốn bắt một ít gà về để nuôi…”


“Là nên nuôi mấy con.” Liên lão gia tử gật đầu, “Ta nói với mẹ con, bảo nàng chia chuồng gà cho các con.”


“Ai.” Liên Thủ Tín nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi.


Liên Thủ Lễ nằm ở trên kháng hai ngày, liền đứng lên, tiếp tục lên núi đi làm việc.


Trương thị nghe Liên Thủ Tín nói, thượng phòng đáp ứng chia chuồng gà ra, liền thu xếp mua gà con. Nhà Xuân Trụ có gà mái đang ấp, có thể mua trứng gà về ấp. Nhưng cần ít nhất hai mươi mốt ngày, Trương thị liền tính mua gà con đã nở, thời điểm tháng sáu tháng bảy, là có thể ăn trứng gà.


Cũng may hiện tại thời tiết này, họp chợ ở trấn Thanh Dương còn có bán gà con vừa mới nở. Gà con được bày bán lại chia làm hai loại, một loại là người bán phân ra trống mái, bán ra không cùng giá. Một loại là trống mái cùng một chỗ, giá giống nhau, mặc cho người mua chọn lựa.


Trương thị chọn là loại sau, nàng chọn ba mươi con gà con.


Hai mẹ con vô cùng cao hứng dùng rổ mang gà con về nhà, nhìn đến tình hình chuồng gà, thì tươi cười trên mặt Trương thị biến mất.


Đường hẻm phía đông vẫn bày tạp vật như trước, trong chuồng gà, còn lại gà mái năm trước cùng hai mươi con gà con Chu thị mới bắt về.


“Bà nội con chưa chia chuồng gà cho ta! Không phải đều nói tốt lắm sao?”


“Mẹ, bà không chia cho ta, ta tự ra tay.” Liên Mạn Nhi hướng lên thượng phòng, kiên quyết nói. Có bài học của Liên Thủ Lễ, làm cho nàng hiểu được, đôi khi, phải cường ngạnh.


Chương 241: Nghệ Thuật Đấu Tranh


Edit: Huyền Phạm Beta: Tiểu Tuyền Nói là muốn chính mình động thủ, nhưng Liên Mạn Nhi cũng không phải là người làm ẩu, nàng muốn tiên lễ hậu binh, rồi mới có nên lên sân khấu hay không.


“Mẹ, mẹ về phòng trước, rồi bảo tỷ đến đây đi. Con sẽ đi nói chuyện với ông bà nội, để họ phân cho ta chuồng gà.” Liên Mạn Nhi đối với Trương Thị nói, “Đợi lúc nào con gọi mẹ, thì mẹ hãy đi ra hỗ trợ nhé.”


Chu Thị gần đây đối với Trương Thị địch ý quá nặng rồi, nếu như Trương Thị bảo bà ta cho chuồng gà, với tính tình của Chu Thị khẳng định sẽ cảm thấy bị con dâu bức bách, không biết sẽ khóc lóc om sòm như thế nào nữa. Không phải Liên Mạn Nhi sợ Chu Thị khóc lóc om sòm, nhưng có thể tránh thì nàng sẽ tận lực tránh.


“Đi đi, có việc gì thì con kêu mẹ.”


Trương Thị cũng hiểu rõ đạo lý này liền đáp ứng, một tay cầm cái rổ ở trước cửa Tây sương phòng, liền đi vào gọi Liên Chi Nhi.


Liên Mạn Nhi thì hướng phòng trên đi đến.


Xốc lên màn cửa đông phòng, Liên Mạn Nhi nhìn thấy chỉ có Chu Thị và Liên Tú Nhi ngồi trên giường gạch, đang khâu giày, Liên lão gia tử không có ở trong phòng, Liên Mạn Nhi cũng không có đi vào phòng.


“Làm gì đến rồi?” Chu Thị cùng Liên Tú Nhi thấy động tĩnh ở cửa ra vào, cùng nhau nhìn sang. Chu Thị nhìn thấy Liên Mạn Nhi, mí mắt đảo một vòng, liền quay lại khâu giày tiếp, ngược lại Liên Tú Nhi hỏi một câu như vậy.


“Nội, lão cô, con tìm ông nội.” Liên Mạn Nhi mỉm cười, nói. “Ông nội đi đâu rồi ạ?”


“Tìm nội có việc gì?” Liên Tú Nhi nghe thấy Liên Mạn Nhi muốn tìm Liên lão gia tử, liền cảnh giác hỏi thăm, cũng không có trực tiếp nói Liên lão gia tử đi đâu.


“Để con đi tìm.”


Liên Mạn Nhi cười hì hì, giả bộ không nghe thấy câu hỏi của Liên Tú Nhi, rồi buông rèm cửa, lui ra ngoài.


Liên lão gia tử không có ở đây, Liên Mạn Nhi cũng không có ý định nói chuyện gà vòng với Chu Thị cùng Liên Tú Nhi. Bởi vì chuyện liên tiếp xảy ra, Chu Thị như là trái pháo, nổi giận trong bụng không có chỗ phát tiết, Liên Mạn Nhi không muốn đúng lúc này tiến lên làm bia đở đạn. Tựa như Liên lão gia tử trị gia, luôn vô tình hay hữu ý tránh nặng tìm nhẹ, Liên Mạn Nhi cũng có ý định tránh đi thùng thuốc súng là Chu Thị, mà đi tìm đối tượng thông tình đạt lý là Liên lão gia tử.


Tìm được Liên lão gia tử, lại để cho Liên lão gia tử trực tiếp nói chuyện chuồng gà với Chu Thị. Dù cho Chu Thị tức giận, cũng không thể phát tiết đối với Liên lão gia tử. Liên Mạn Nhi liền cười hắc hắc hai tiếng.


Cái canh giờ này, hẳn là Liên lão gia tử có ở nhà, vừa rồi các nàng một mạch đi vào cửa, đều không có nhìn thấy Liên lão gia tử, chắc Liên lão gia tử đi hậu viện.


Liên Mạn Nhi liền đẩy cửa sau, đi vào hậu viện tìm Liên lão gia tử.


Thời tiết dần ấm lên, vỏ cây dương liễu dần dần chuyển sang xanh, cành bên trên nhú ra một chồi nho nhỏ. Liên lão gia tử đang nôn nóng, cầm cái cuốc, trở lại hậu viện, trồng vườn rau xanh.


“Nội, nghỉ một chút đi.” Liên Mạn Nhi tủm tỉm mỉm cười, đi về phía trước, đối với Liên lão gia tử nói, “Như thế nào lại xới đất sớm như vậy.”


“Sớm muộn gì cũng phải xới lên, nội đang nhàn rỗi mà.” Liên lão gia tử dừng cái cuốc, ngẩng đầu lên, “Đợi hậu viện xới xong, nội liền trở về tiền viện. Cha con bận rộn việc trong cửa hàng, không có kịp trở tay, đến lúc đấy, nội cũng giúp các con xới đất ở tiền viện.”


Liên lão gia tử khác với Chu Thị, ông sẽ nói những lời khiến người ta ấm lòng. Hơn nữa Liên Mạn Nhi tin tưởng, Liên lão gia tử nói những lời này cũng không phải là nói để đấy đâu.


“Nội, mẹ con vừa bắt ba mươi con gà con.” Liên Mạn Nhi cười hì hì mà nói. “Nội, người đi qua xem hộ chúng chút một chút a.”


“Bắt ba mươi con a.” Liên lão gia tử ha ha cười lớn, ‘Đi, chúng ta đi nhìn xem một chút xem sao.”


Liên lão gia tử để cái cuốc sang một bên, cùng Liên Mạn Nhi đi đến tiền viện.


“Chuồng gà của nội con đã dọn ra chưa vậy?” Vừa đi Liên lão gia tử vừa nói.


“Không có.” Liên Mạn Nhi cố ý nhỏ giọng một chút đáp. “Nội, cha con còn ở cửa hàng thu dọn, chưa có trở lại. Con và mẹ lại không dám nói chuyện chuồng gà với bà nội.”


Nói như vậy, Liên Mạn Nhi ngại ngùng cười cười. Tiểu tâm tư này của nàng, tin tưởng Liên lão gia tử nhìn rõ.


“Nội của con, nàng là người không có ác ý, chỉ là cá tính của nàng, ngoài miệng thì lợi hại như vậy.” Liên lão gia tử lên tiếng.


Cá tính ở đây chính là thổ ngữ của bọn họ, đại khái chính là tính tình cổ quái, không giống như người bình thường.


“Vậy để nội đi dọn chuồng gà của bà nội con ra.” Đi đến gian ngoài, Liên lão gia tử liền quẹo vào đông phòng.


“Bà cùng Tú Nhi đều đem kim chỉ trong tay bỏ xuống, dọn chuồng gà để cho nhà lão Tứ chuyển đến.” Liên lão gia tử vừa vào nhà liền nói, “Nói mấy ngày rồi, sao bà vẫn còn không có động tĩnh. Bọn nhỏ đều đã đe

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mối Tình 7 Năm Kết Thúc Chóng Vánh Sau Vụ Tai Nạn Giao Thông

Bạn Trai Tôi Là Đại Ca Giang Hồ

Trong Mắt Con Trai, Con Gái Đẹp Nhất Khi Nào?

Hợp đồng… sinh… baby

Khi thiên thần mất đi đôi cánh