Nhưng mà Triệu Tú Nga lại có cảm giác bị xem nhẹ, bị chậm trễ. Triệu Tú Nga không phải người chỉ ngồi oán trách, nàng lập tức còn có hành động. Tứ lang, lục lang bị nàng sai khiến đi ra ngoài, rất nhanh, nhị lang, Liên Thủ Nghĩa, Hà thị đều bị tìm trở về, Liên lão gia tử ở cỗng thôn cũng nghe đến tin tức về nhà.
Trên người cùng trên tay Nhị lang, còn dính bụi đá, đã vui mừng đến choáng váng, bị Triệu Tú Nga sai khiến xoay vòng vòng.
“Ha ha, ta cũng sẽ làm ông nội, được ôm cháu.” Liên Thủ Nghĩa cũng thật cao hứng, tính hôm nay sẽ không về trên núi đi làm.
Liên lão gia tử vui sướng, tựa hồ không thua nhị lang cùng Liên Thủ Nghĩa. Liên gia đời thứ tư, hiện tại chỉ có Nữu Nữu, hắn ngóng trông nhiều chắt trai được mau mau sinh ra.
Nhị lang bị Triệu Tú Nga phái đi trấn trên, để cha mẹ cùng chị dâu Triệu Tú Nga đều chạy đến. Đến thời điểm chạng vạng, ba người này cũng không có về, bị Liên lão gia tử giữ lại ăn cơm.
Triệu Tú Nga nói thân mình không thoải mái, không có đến bàn ăn cơm, nương của Triệu Tú Nga là Ngô thị, hướng Chu thị muốn gạo muốn mì, để mở bếp lò nhỏ ở Đông sương phòng nấu cho một mình Triệu Tú Nga ăn, hai mẹ con kề lỗ tai nói nửa ngày, sau đó chị dâu của Triệu Tú Nga cũng gia nhập đi vào, ba mẹ con nói thẳng đến mặt trời lặn xuống núi.
Trước khi đi, mẹ Triệu Tú Nga còn dặn Chu thị cùng Hà thị.
“Thai này của Tú Nga, theo thời điểm ta sinh ca của nàng giống nhau như đúc. Ta thấy, khẳng định là tiểu tử. Thân gia a, đây chính là chắt trai thứ nhất của Liên gia các ngươi, ta đều cao hứng thay các ngươi. Các ngươi trăm ngàn lần phải chiếu khán hai mẹ con nàng nhé.”
Ngày hôm sau, nương của Triệu Tú Nga lại tới nữa, còn mang đến một bà tử lạ mặt. Bà tử này có phê bát tự lại sờ chân sờ bụng, rồi đưa ra kết luận, trong bụng Triệu Tú Nga, xác định vững chắc là con trai.
Cho dù là Chu thị, cũng không thể không coi trọng bụng Triệu Tú Nga vài phần.
… …
Trong Tây sương phòng, Hà thị tố khổ với Trương thị cùng Triệu thị.
“Ta đây lúc đó nào có thế, ta sinh bốn tiểu tử, cũng không được chiều chuộng giống nàng như vậy. Người ta đều là con dâu hầu hạ mẹ chồng, ta thì trái ngược, ta là mẹ chồng phải hầu hạ lại nàng. Bảo ta nói cùng bà nội nàng là muốn có trứng gà ăn, nói gì muốn một ngày ăn hai trứng gà, ta vừa nói cùng bà nội nàng, thì bị bà nội nàng mắng. Ta đây là chiêu ai chọc ai …”
Triệu Tú Nga mang thai, mỗi ngày muốn được chăm sóc đặc biệt, Chu thị tự nhiên sẽ không đồng ý, bởi vậy thường thường ầm ĩ không vui.
Trương thị cùng Triệu thị hai mặt nhìn nhau, khó mà nói Triệu Tú Nga không tốt, cũng khó mà nói Chu thị không tốt.
“Suốt ngày sai khiến ta, người không biết, còn tưởng rằng trong bụng nàng, là trứng vàng.” Hà thị thở phì phì nói, “Không chỉ là ta, Nha nhi của ta đều thành nha đầu sai sử của nàng.”
“Vợ lão Nhị,” từ trong viện, truyền tiếng kêu đến khí thế mười phần của Chu thị, “Không biết mấy giờ rồi sao, lại đi tán gẫu à, còn không mau nấu cơm.”
Hôm nay là đến phiên Hà thị nấu cơm, Triệu Tú Nga mang thai, động một chút đã nói thắt lưng đau, bụng đau, không chịu làm việc. Cho nên thời điểm đến phiên chi thứ hai làm việc nhà, cũng chỉ có dựa vào Hà thị. Hà thị trong lòng đương nhiên không thoải mái, nhưng cũng không dám không nghe Chu thị gọi, đành phải chầm chập đi ra ngoài.
“Ta đây là mẹ chồng sao, toàn bị khinh bỉ.” Hà thị khe khẽ than thở đi ra ngoài.
” Vợ Nhị lang, … Còn có làm con dâu như vậy, ta cũng coi như mở mắt.” Triệu thị liền đối Trương thị nói.
“Ta lần đầu sinh Chi Nhi, cũng thân mình không thoải mái, còn không phải nên làm gì thì làm đấy sao. Khi đó thèm ăn, cũng chỉ có thể chịu đựng, sợ bà nội mắng ta thèm ăn, tham ăn, cũng chưa nghĩ tới còn có thể hướng nàng muốn ăn …”
Bị áp bách, hai chị em dâu đã quen nghe lời, nhìn nhau thở dài, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Cơm chiều Trương thị dùng nước hầm xương làm một nồi bánh canh lớn, biết Liên lão gia tử thích ăn cái này, nên bảo Liên Mạn Nhi đưa một chén đi qua.
Liên Mạn Nhi bưng bát đến thượng phòng, trong thượng phòng cũng đã bày ra cái bàn, mọi người đều ngồi ở trên kháng, đang muốn ăn cơm.
“Đại tẩu, ta phiền toái tẩu.” Một bàn đặt ở trên kháng, Triệu Tú Nga đang với nói chuyện Tưởng thị, “Lấy cho ta chút nước tương cùng gừng tỏi, nếu không ta không có khẩu vị, cơm cũng ăn không vô.”
“Đều đã ăn cơm, đừng làm phiền đại tẩu ngươi.” Chu thị nói, trong lòng nàng vẫn che chở Tưởng thị.
“Bà nội, nếu không có, ta lại ăn cơm không vô, chắt trai nội đói bụng một ngày, nội thật có thể nhẫn tâm?” Triệu Tú Nga không thuận theo liền nói.
“Diệp nhi, cháu đi làm chút gừng tỏi đến Tú Nga tẩu đi.” Chu thị nói.
Chương 233: Phân Chuồng
Edit: Ntsubasa04 Liên Mạn Nhi âm thầm nhíu mày, Chu thị che chở Tưởng thị, nhưng lại sai sử Diệp nhi, thật là bất công.
“Diệp nhi là một đứa bé, thì làm được cái gì? Đại tẩu tay chân khéo léo, cháu thích ăn đồ đại tẩu làm.” Không đợi Liên Diệp Nhi có phản ứng gì, Triệu Tú Nga liền cười nói, “Đại tẩu, tẩu không muốn đi sao? Không nể mặt ta cùng Nhị lang, cũng nể mặt đứa cháu chưa sinh ra của tẩu chứ, làm phiền tẩu.”
Lời này, giọng điệu này, cũng không phải sai sử Tưởng thị, ngược lại có chút giống làm nũng cùng Tưởng thị.
“Tú Nga vừa có thai, miệng càng thêm lợi hại.” Tưởng thị liền cười nói, “Những thứ muốn ăn, cả một xe ngựa cũng chỡ không hết. Đứa nhỏ trong bụng này, về sau sinh hạ cũng là người khéo miệng.”
Tưởng thị nói như vậy, nhưng vẫn đi xuống kháng, đến gian ngoài giã gừng giã tỏi, pha nước tương cho Triệu Tú Nga,.
Triệu Tú Nga đã có chút không vui. Nàng cho rằng Tưởng thị thoại lý hữu thoại (câu nói có hàm ý khác), không có lòng tốt.
Liên Mạn Nhi đem chén bánh canh lớn cho Liên lão gia tử, Liên lão gia tử cũng không lập tức ăn.
“Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều đi học, các con tiêu dùng nhiều. Để chút tiền cho mẹ con làm chút đồ ăn ngon cho Ngũ Lang cùng Tiểu Thất, đừng cứ đưa cho ta. Ta cái gì cũng không thiếu.”
Trong lúc nói chuyện, Tưởng thị đã bưng một chén nước tương trở về. Tưởng thị ngồi xuống trên kháng, Triệu Tú Nga ăn một miếng cơm, gắp miếng khoai tây chấm nước tương ăn.
Liên Mạn Nhi xoay người tính rời đi, thì đột nhiên nghe thấy oa một tiếng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Triệu Tú Nga lắc lắc đầu, một ngụm phun ở trên người Tưởng thị, Tưởng thị đưa hai tay đưa ra, sắc mặt rất là khó coi.
Một phòng mọi người dừng đũa, nhìn qua Triệu Tú Nga cùng Tưởng thị.
Triệu Tú Nga phun xong rồi, dùng khăn xoa xoa miệng, cười áy náy với Tưởng thị.
“Xem này, hôm nay nước tương này cũng không biết có mùi gì lạ. Ta ăn một miến, bụng đã chịu không nổi .”
Tưởng thị cùng Triệu Tú Nga nhìn nhau liếc mắt một cái. Triệu Tú Nga lại cười cười. Tươi cười này, hoàn toàn không có chút xin lỗi ở bên trong, ngược lại là trắng trợn đắc ý, khiêu khích. Tưởng thị biết, Triệu Tú Nga cố ý phun ở trên người nàn


