Liên Mạn Nhi ngồi kế bên Liên Thủ Tín , trong lòng nàng, y theo vị trí, nơi này hẳn là tiền viện . Trầm lão phu nhân mới có thể ở bên trong đi ra ngoài , ở chỗ này gặp các nàng , hẳn là công lao của Thạch thái y . Các nàng là Thạch thái y dùng xe ngựa đưa tới được , Trầm lão phu nhân là xuất thân từ chi bên của Trầm gia, Thạch thái y cùng Trầm gia là quan hệ thông gia gắn bó , bản thân lại là thần y rất nổi danh . Bất kể như thế nào , Trầm lão phu nhân cũng là muốn cho Thạch thái y mặt mũi .
Nhìn ánh mắt Trầm lão phu nhân đánh giá các nàng , nhất định là đang suy đoán mục đích đến của bọn họ , còn có quan hệ trong đó cùng Thạch thái y .
Liên Mạn Nhi đoán không sai , Trầm lão phu nhân hiện tại ,trong lòng có chút mê hoặc .
Vừa rồi nàng đang ở hậu đường nghỉ ngơi , người ở bên ngoài tiến vào bẩm báo , nói là Thạch thái y dùng xe ngựa đưa mấy người Liên gia tới gặp nàng , Liên gia có người tới nàng cũng không giật mình , cưới vợ ở nông thôn , phụ thân của con dâu còn có mấy phòng huynh đệ không ở riêng , nàng có chuẩn bị tâm lý bị làm tiền .
Nàng giật mình chính là, người Liên gia làm sao có thể biết Thạch thái y . Có thể làm cho Thạch thái y phái người dùng xe đưa tới . Thái độ làm người của Thạch thái y nàng có chút hiểu rõ , là không kiên nhẫn xã giao . Chuyện này càng thêm kỳ quái .
Bất quá, nếu Thạch thái y ra mặt , bất kể là ai tới , nàng cũng muốn tự mình gặp một lần , không chỉ muốn gặp ,còn muốn cho đủ mặt mũi .
Đây chính là vì cái gì , nàng phải từ trong viện đi ra, nguyên nhân đến thiên sảnh chờ đón .
“Thân gia Tứ lão gia, năm nay mùa màng tốt chứ ?” Trầm lão phu nhân cười hỏi . Nếu Liên Thủ Tín tới làm tiền , nàng liền nói ra đầu đề câu chuyện trước . Để cho hắn dễ dàng mở miệng .
“Thân gia lão thái thái lo lắng , năm nay mùa màng cũng không tệ lắm .” Liên Thủ Tín thành thật mà nói .
“Lão phu nhân, chúng ta lần này tới đây , là ông bà nội phái chúng cháu tới , cấp Lão phu nhân ngài thỉnh an .” Liên Mạn Nhi cười nói, “ Ông nội còn nói với chúng cháu , người Liên gia chúng ta dựa vào công việc của chính mình kiếm cơm ăn , an an ổn ổn .Cũng không thể nghĩ tới bánh bao thiên hạ làm rớt , không làm mà hưởng .”
Trầm lão phu nhân cười cười ,lại đem ánh mắt rơi vào trên người Liên Mạn Nhi . Tiểu cô nương này rất thông minh, nghe nàng nói chuyện, nhất định không phải đến làm tiền rồi !
Như vậy chỉ là tới cấp nàng thỉnh an sao ? Đương nhiên không phải . Cho dù Trầm lão phu nhân khôn khéo hơn người, nhất thời cũng đoán không ra mục đích đến của bọn họ .
“Cháu gọi là Mạn Nhi . Tên rất hay . Năm nay mấy tuổi rồi .” Trầm lão phu nhân hỏi Liên Mạn Nhi.
“Làm phiền Lão phu nhân thăm hỏi, năm nay cháu mười tuổi rồi .” Liên Mạn Nhi cười đáp lại. “ Chúng ta người dưới quê không hiểu cách nói chuyện , Lão phu nhân ngài cũng đừng chê cười chúng cháu .Lúc chúng cháu đi . ông dặn dò chúng cháu nói một số lời, vì trí nhớ ta tốt nhất .”
Trầm lão phu nhân nga một tiếng , minh bạch đây là Liên Mạn Nhi hướng nàng giải thích . Lời của nàng là thay thế Liên lão gia tử nói . Cái này có chút ý tứ . Người Liên gia, nàng chỉ gặp qua Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ . Khi đó liền nghĩ , Liên gia tuy là người xuất thân từ gia đình nông dân , nuôi hai người đọc sách cũng là tuấn tú lịch sự . Hôm nay nhìn thấy người Tứ phòng của Liên gia, mới phát hiện , Liên gia tướng mạo tốt, đặc biệt cũng không phải là hai người đọc sách kia.
“Tiểu Thiền , đi thỉnh Tam thiếu phu nhân tới đây .” Trầm lão phu nhân phân phó nói .
Đại nha đầu có khuôn mặt trái xoan kia đáp ứng một tiếng liền đi ra ngoài .
Trầm lão phu nhân một mặt nói chuyện cùng Liên Mạn Nhi, một mặt đánh giá mấy đứa trẻ của Tứ phòng Liên gia.
Ba đứa trẻ này , mặc dù cũng chưa có trưởng thành , nhưng chỉ nhìn mặt mày cùng dáng điệu cử chỉ , là có thể đoán được , sau này khẳng định dáng vẻ cũng là không tầm thường , càng làm cho nàng tán thưởng ba đứa trẻ này là ánh mắt đều vô cùng sạch sẽ, hơn nữa lại có thần . Ngồi ở chỗ đó thoải mái, vừa nhìn là biết có gia giáo tốt đẹp .
Nhất là cách nói chuyện , cái tiểu cô nương gọi là Liên Mạn Nhi này . Chỉ có mười tuổi , nhưng mà mi mục như vẽ, nhìn một cách đơn thuần khuôn mặt này , trưởng thành nhất định là một mỹ nhân . Đáng mừng hơn chính là , thanh âm nói chuyện thanh thúy , thái độ không thấp hèn không kiêu ngạo , không có cố ý nghiền ngẫm từng chữ một , nói thổ ngữ nông thôn cũng không thô bỉ, nghe cổ sơ đáng yêu .
Chỉ là vóc người còn không có nhảy vọt. Trầm lão phu nhân lại nhìn trang phục của Liên Mạn Nhi ,Liên Mạn Nhi hôm nay mặc chính là áo nhỏ màu hồng đáy vàng , chính là cùng màu với váy vải bông , dưới chân chính là một đôi hài vải bôngmàu đỏ. Quần áo cùng trên giày thêu đều là mèo mập rình bắt bướm hoặc là lăn cuộn len .
Nhìn đường may cùng kỹ thuật thêu , đứa trẻ này có mẫu thân từ ái có tay nghề thêu thùa tinh xảo.
Chỉ tiếc , là một đôi thiên túc (chân không bó) . Mười tuổi rồi, lại bó chân ,chỉ sợ là đã muộn .
Nhìn kỹ chân Liên Mạn Nhi , trong mắt Trầm lão phu nhân hiện lên một tia thần sắc tiếc hận không dễ nhận thấy .
Chính là đang nói đến thân thể của Liên lão gia tử, chỉ nghe thấy bên ngoài tiểu nha đầu bẩm báo: “Tam thiếu phu nhân đến rồi.”
Liên Mạn Nhi nghiêng đầu sang chỗ khác, chỉ thấy Liên Hoa Nhi vịn bả vai hai cái nha đầu đi tới , không khỏi lắp bắp kinh hãi
Chương 191: Giao Phong
Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura Chẳng qua là hơn thời gian hai tháng, dường như Liên Hoa Nhi thay đổi thành một người khác. Bây giờ ăn mặc toàn thân đều là lụa là, đầu đầy châu ngọc, bộ dáng không giống như trước kia. Dung mạo vẫn không khác trước, nhưng khí chất lại khác,thậm chí tư thế đi đứng cũng không giống với tư thế đi đứng ở trong quá khứ.
Liên Mạn Nhi nghĩ đến một câu: “Người đẹp vì lụa.” Từ thiếu nữ trở thành phu nhân, từ con gái tú tài ở nông thôn trở thành thiếu phu nhân giàu sang, Liên Hoa Nhi càng trở nên được chiều chuộng rồi.
Xem nàng dựa vào hai cái nha đầu bên người, nhẹ nhàng di chuyển bước chân, Liên Hoa Nhi thật đúng như tên của nàng, thật sự phảng phất như hoa, diễm lệ cùng mảnh mai.
Mật một thời gian, Liên Hoa Nhi đã đi tới rồi, quỳ gối hướng Trầm lão phu nhân, vén áo thi lễ.
“Xin thỉnh an mẫu thân.” Thanh âm so với quá khứ cũng uyển chuyển nhu hòa hơn.
Liên Mạn Nhi nhớ tới Tống Hải Long lần kia đi tới Tam Thập lý doanh tử, nàng nghe lén Liên Hoa Nhi cùng Tống Hải Long nói chuyện, lúc đó, thanh âm cùng ngữ điệu của Liên Hoa Nhi chính là như vậy.
Có lẽ Liên Hoa Nhi cũng không có cải biến, tại trước mặt người của Tống gia, cùng với tại trước mặt người của Liên gia trước đây, vốn dĩ là hai mặt khác nhau của nàng.
“Ừ.” Trầm lão phu nhân gật gật đầu, lại để cho Liên Hoa Nhi miễn lễ, lại phân phó hai cái nha đầu vịn Liên Hoa Nhi tới bái kiến Liên Thủ Tín.
Liên Hoa Nhi rất là nhu thuận, đi tới, hướng về phía

