Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7681)

Trọng sinh tiểu địa chủ

i. Tứ thẩm chính là thật tâm tốt quá.” Liên Diệp Nhi sâu kín nói.


Thời điểm gần nửa đêm, trong viện vang lên hỗn độn tiếng bước chân.


“ Nhị bá, Nhị thẩm mới trở về?” Liên Diệp Nhi nói.


Liên Thủ Nghĩa đi theo Hà lão lục, cơm tối cũng không có trở lại ăn. Ăn xong bữa cơm chiều, Hà thị cũng mang mấy đứa con đi Tây thôn, trong nhà chỉ để lại Lục lang và Liên Nha Nhi. Mới vừa rồi ầm ĩ, Lục lang và Liên Nha Nhi cũng tới nhìn, xong rồi lại trở về ngủ tiếp.


Sau nửa đêm. Lúc Liên Mạn Nhi nửa ngủ nửa tỉnh, Ngũ lang về trước sau đó là Liên Thủ Tín, Trương thị, Liên Thủ Lễ và Triệu thị.


“ Cha, mẹ, hai người mới trở về?” Liên Mạn Nhi dụi dụi con mắt nói.


Liên Chi Nhi và Tiểu Thất đã tỉnh, đều ngồi dậy.


“ Muốn phụng bồi ông nội con.” Liên Thủ Tín liền nói “ Mẹ con và Tam thẩm bận rộn nấu nước, còn phải chăm sóc bà nội và đại bá con nữa.”


Thì ra là, Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ sợ Liên lão gia tử là người lớn tuổi, nửa đêm xảy ra chuyện gì cho nên không dám rời đi. Cho đến mới vừa rồi, cảm giác Liên lão gia tử tỉnh ngủ mới để bọn họ trở lại. Còn có tây phòng ở chính phòng, Chu thị đem Liên Thủ Nhân lau thân thể sạch sẽ, bởi vì trên người bị đánh nên đau ngủ không yên, Chu thị nước mắt không ngừng mà chăm sóc. Thỉnh thoảng muốn nước muốn trà. Hai người Liên lão gia tử và Liên Thủ Nhân đều đánh chết không gọi đại phu, bà lại sợ Liên Thủ Nhân bị thương có xảy ra biến cố gì cho nên vẫn để ý thật kỹ Liên Thủ Nhân.


“ Đại bá rốt cuộc là bị thương như thế nào?” Liên Mạn Nhi hỏi.


“… … Cũng là bị thương ngoài da thôi.” Liên Thủ Tín nói “ Lão gia tử tức giận thì tức giận cũng đâu thể đem Đại ca đánh chết, đều chọn chỗ mà đánh.”


“ Vì sao lão gia tử lại như vậy?” Trương thị không hiểu nói “ Cũng bởi vì đại ca về trễ sao, này không đến nỗi như vậy nha.”


Liên Thủ Tín trầm ngâm một lát “ Dù sao cũng phải vì chuyện gì đó. Phụ thân không nói chúng ta cũng đừng suy nghĩ nhiều.”


Trương thị và Liên Thủ tín cùng liếc nhau một cái, vợ chồng ăn ý không có tiếp tục nói vấn đề này nữa.


Liên Mạn Nhi bên cạnh thấy bộ dáng hai người, trong lòng không khỏi phỏng đoán, nhiều năm như vậy, bọn họ cũng nên hiểu rõ tính tình của Liên Thủ Nhân, bọn họ không phải là không đoán được cái gì,chỉ là cảm thấy mất mặt nên mới tránh.


“ Cha, chúng con đi rồi, bà nội có lại bắt nạt mẹ không?” Liên Mạn Nhi hỏi Liên Thủ Tín.


Trương thị liền liếc mắt một cái về Liên Thủ Tín. Liên Thủ Tín lại hắc hắc cười hai tiếng.


“ Tính tình của mẫu thân như vậy, mẹ bọn trẻ thông cảm chút.” Liên Thủ Tín hướng về phía Trương thị chắp tay cười nói.


“ Ở trước mặt bọn nhỏ,ngươi làm cái bộ dạng gì đây?” Trương thị sẵng giọng “ Nếu ta muốn so đo, thì lúc ấy trở về phòng luôn rồi chứ không có bận rộn tới bây giờ.”


“ Mẹ, chính là bà nội nhận biết cái tính tình này của mẹ.” Liên Mạn Nhi nói.


“ Trẻ con, chớ nói lung tung.” Trương thị nói, nhưng trong giọng nói không có ý trách cứ, ánh mắt cũng liếc về phía Liên Thủ Tín. Nàng là sợ Liên Thủ Tín nghe thấy lời của Liên Mạn Nhi tức giận “ Ta đây cũng không phải là nhìn cha ngươi a. Bà nội con nói cái gì cứ để cho bà nói, ta chỉ làm như không nghe thấy. Chúng ta đang làm gì, ông trời đều nhìn thấy…”


“ Mẹ, người lại kiếm cớ rồi, mẹ cứ nói trực tiếp là người mềm lòng đi.”


……..


Ngày thứ hai, Liên lão gia tử vừa chống đỡ vừa nói chuyện với Chu thị và Liên Thủ Nhân hồi lâu. Liên gia an tĩnh vài ngày, Liên Thủ Nhân tính toán vốn là ở hai ngày rồi về lại huyện thành nhưng bởi vì dưỡng thương vẫn trì hoãn lại cho huyện thành phong thư chỉ nói ở nhà tĩnh tâm đi học.


Ngày này, mấy đứa trẻ đi theo Liên lão gia tử tại chính phòng học tam tự kinh. Nghe thấy trên đường truyền đến tiếng vang leng keng của đồng la, sau khi tiếng đồng la vang lên là tiếng người cao giọng đọc.


Liên lão gia tử thay đổi sắc mặt, để sách xuống đi ra ngoài.


“ Đây là có chuyện gì xảy ra.”


Liên Mạn Nhi đi theo phía sau Liên lão gia tử, ra tới đường thì thấy rất nhiều người cũng đi ra.


“ Chuyện gì vậy?”


“ Trong hoàng cung, hoàng hậu nương nương mới qua đời …!”


Chương 156: Mầm Đậu Phong Ba


Edit: Sakurahương Beta: Sakura Tiếng gõ la được người mang đi khắp mỗi con đường trong thôn, sau khi được quản gia của Vương cử nhân mời đi uống trà. Đang lúc đó có hai người rất có danh vọng của Vương thị tộc nhân đi cùng với Vương cử nhân. Mọi người đứng ở cửa, cũng không có trở về phòng, bọn họ đang đợi.


Liên Mạn Nhi nghe mọi người nghị luận mới biết được, mới vừa kia gọi là gõ la, là do huyện nha phái xuống đến các thôn trấn báo tin, Hoàng hậu nương nương đã chết. Người ở nông thôn, trừ một ngày ba bữa, củi gạo dầu muối, rất ít quan tâm chuyện quốc gia đại sự, dĩ nhiên bọn họ cũng không có con đường náo để biết về quốc gia đại sự. chỉ khi có chuyện trọng đại phát sinh, thời điểm cần mỗi người dân đều biết, trên huyện sẽ sai người xuống lấy phương thức này báo cho mọi người.


Mà lý do chọn phương pháp này,là do quan huyện muốn biểu đạt đối với chuyện này là được coi trọng. Dân chúng bình thường cũng không có quá nhiều kiến thức, bọn họ đang nghe, đang thấy còn có thân sỹ nhà giàu làm gương.


Liên Mạn Nhi cẩn thận suy nghĩ một chút, hoàng hậu đã chết,hẳn là có lễ chế quy củ nghiêm khắc, tỷ như để tang bao nhiêu ngày, cấm yến vui mừng bao nhiêu lâu. Bất quá hẳn là chỉ nhắm vào loại người đang làm quan làm thịt người,còn có dân chúng kinh thành. Bọn họ nơi này núi cao hoàng đế xa, bọn họ lại là dân chúng tóc húi cua, đừng nói là hoàng hậu, chính là hoàng đế chết, ảnh hưởng đến bọn họ cũng không lớn.


Qua ước chừng hai chén trà, thì thấy người gõ la từ trong nhà Vương cử nhân đi ra ngoài, ngoài mặt bị mọi người vây quanh.


“…. Đặc biệt màu sắc xiêm y phải tối màu, tháng này gả con gái, cưới vợ đều dời lại hết…” hắn ở trước cửa mà đề cao giọng nói.


“ Trước kia thật giống như không có yêu vầu nghiêm như vậy a, gả con gái, cưới vợ đều không cho?” Một lão giả lớn tuổi nói.


“ Không phải là không cho, mà là kêu ngươi đem rời về một tháng.” Người gõ la nói đến đó liền giảm thấp tiếng “ Vị hoàng hậu nương nương này họ Trầm, là bà cô của phủ thành Trầm phủ chúng ta.”


Liên Mạn Nhi trong lòng vừa động, vị hoàng hậu vừa qua đời kia là người Trầm gia, không biết Trầm lục và Trầm tiểu béo gọi nàng là gì. Đã thấy nhiều màn cung đấu, Liên Mạn Nhi không khỏi lo lắng. Vị hoàng hậu nương nương này chết đi, sẽ không có nội tình gì chứ, có thể hay không có ảnh hưởng gì đến Trầm lục và trầm tiểu béo?


“ Mạn Nhi, không được đứng ở đầu gió, chúng ta trở về phòng.” Trương thị lên tiếng nói.


Liên Mạn Nhi ngẩng đầu nhìn lên, trên đường mặc dù cũng không có thiếu người, nhưng đại đa số mọi người đã vào nhà. Liên Mạn Nhi âm thầm lắc đầu. Thầm nghĩ, Liên Mạn Nhi ngươi a, có tính có phải hay không là ăn củ cải mà lại đi quan tâm, kinh thành, triều chính, hoàng hậu, Trầm gia, Trầm Lục, Trầm tiểu béo, những thứ này thật là k

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đừng Khóc Ngốc Nhé

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Sau 3 năm chăm sóc chồng sống thực vật, mẹ chồng vờ rủ tôi uống rượu rồi mở cửa cho người đàn ông ấy vào

Người gây ra chuyện rồi bỏ chạy là anh, bảo em phải làm sao đây?

Truyện Buổi Chiều Windows Full