Ăn cơm xong, mấy mẹ con Trương Thị lại một bên vội vàng chuẩn bị trà, trái cây mang lên cho mấy người tỉnh rượu. Mấy người lại ngồi nói chuyện một hồi, Vương Ấu Hằng đứng lên trước cáo tử, Vũ chưởng quỹ cùng Ngô Ngọc Quý cũng đứng lên theo.
Liên Mạn Nhi đi theo Trương Thị cùng Liên Thủ Tín tiễn ba người ra cửa, Vũ chưởng quỹ cùng Ngô Ngọc Quý ngồi chung một chiếc xe ngựa, Vương Ấu Hằng đã ngồi lên xe ngựa nhà hắn.
Vương Ấu Hằng ngồi trên xe ngựa, hướng Liên Mạn Nhi vẫy tay.
Liên Mạn Nhi nghĩ đến sự săn sóc của hắn liền đi qua, muốn nói vài lời cảm tạ.
“Đừng tiễn nữa, mau trở lại ăn cơm đi.” Vương Ấu Hằng nhẹ nhàng nói một câu, còn mở trừng hai mắt nhìn Liên Mạn Nhi.
“Ah.” Liên Mạn Nhi liền có chút hiểu được.
Vương Ấu Hằng cười, lại để cho xa phu đánh xe ngựa rời đi.
Trở lại trong phòng,mấy người bọn Liên Mạn Nhi lại thu thập một lúc, Trương Thị lại đem đồ ăn hâm nóng lên, mẹ con các nàng lúc này mới sắp xếp bàn, bắt đầu ăn cơm.
Liên Thủ Tín liền ngồi bên cạnh, vừa nhìn vừa mỉm cười, hắn cùng Liên lão gia uống không ít rượu, hai bên gò má hồng hồng lên trông thấy.
“Phụ thân vừa rồi khen nàng, nói bữa cơm hôm nay làm rất có thể diện.” Liên Thủ Tín một bên nhìn Trương Thị cùng mấy hài tử ăn cơm, một bên ha hả cười lớn mà nói.
“Ta có hai cô con gái tài giỏi giúp sức đấy.” Trương Thị một bên mặt mày hớn hở nói, một bên gắp một miếng thịt giò lớn, hướng bát Liên Mạn Nhi đưa. “Mạn Nhi, ăn nhiều thịt một chút.”
“Mẹ, con tự mình gắp, mẹ ăn nhiều một chút.” Liên Mạn Nhi nói.
Trương Thị cố ý chọn một miếng thịt nạc cho nàng, Liên Mạn Nhi chỉ nhìn nhìn nhưng không có ăn.
“Mẹ, miếng này cho tỷ tỷ. Tỷ tỷ thích ăn thịt nạc. Con ăn miếng mỡ cơ.” Liên Mạn Nhi nói chuyện, rồi chính mình gắp một miếng nhiều da.
“Mẹ, cho con đi.” Liên Chi Nhi đem miếng thịt nạc kia nhận lấy. “Miệng Mạn Nhi càng ngày càng kén ăn rồi.”
Liên Mạn Nhi cười cười, “Giò da càng ngon miệng.”
Người một nhà đang nói giỡn, thì thấy ngoài cửa vang lên một tiếng. Liên Mạn Nhi ngẩng đầu lên, thì đã thấy Hà Thị vén màn cửa từ bên ngoài tiến vào, trong tay còn lôi kéo Lục Lang.
“Tứ thẩm, ta tới đây mượn muội cây kim.” Hà Thị cố ý lớn giọng nói, vừa vào cửa, cố ý tỏ ra ngây người, “Ai ôi, các ngươi đang ăn cơm à?”
Hà Thị nói như vậy, đã lôi kéo Lục Lang tới bên cạnh bàn cơm.
Mấy hài tử cũng không nói thêm gì nữa, cúi đầu bới cơm và đồ ăn, vụng trộm trao đổi ánh mắt với nhau. Gần đây Hà Thị dưỡng thành một thói quen là đến chỗ Trương Thị mượn đồ. Một cây kim, một cuộn chỉ, thậm chí có lần còn nói trong phòng không tìm ra cái chổi, muốn mượn cây chổi của nhà các nàng sử dụng.
Hà Thị mỗi lần mượn đồ đạc, đều chọn thời điểm các nàng ăn cơm mà đến. Liên tục mấy lần, Liên Mạn Nhi đã hiểu rõ, Hà Thị mượn đồ là cái cớ, muốn đến tìm hiểu xem các nàng ăn gì để mượn cơ hội chấm mút thì mới là thật.
“Ai nha, còn có giò, thịt kho tàu…” Hà Thị đưa đầu qua, tròng mắt cơ hồ dính chặt đến đồ ăn ở trên bàn, “Các ngươi sinh hoạt thật tốt quá, bọn ta không biết bao nhiêu ngày rồi không được ăn thịt.”
Hà Thị nói xong, vụng trộm bấu véo một bên cánh tay của Lục Lang.
Lục Lang vóc dáng thấp, không nhìn thấy trên bàn có đồ ăn gì. Nhưng là hắn cũng ngửi thấy mùi thịt.
“Nương, ta đói.” Lục Lang chảy nước miếng nói.
“Ngươi đói, nói với ta có tác dụng gì, nói với Tứ thẩm ngươi đấy.” Hà Thị nói chuyện, liền đem Lục Lang ôm đến bên giường gạch, hướng bên cạnh bàn đặt xuống, “Khoan hãy nói, ta cũng đói bụng.”
Hà Thị chờ Trương Thị nói một câu, muốn mang Lục Lang đến bên bàn ăn cơm. Hoặc là chỉ cần Trương thị không phản đối ra, Hà Thị sẽ mặt dày mày dạn cho rằng đó là ngầm đồng ý rồi.
Liên Mạn Nhi đến lúc này đã cảm thấy, thịt cá ăn vào trong miệng không còn mùi vị gì hết. Dùng theo cách nói nông thôn mà nói, da mặt Hà Thị quá dày, quá không có thân phận, nhưng Liên Thủ Tín cùng Trương Thị lại là người sĩ diện. Nàng biết rõ, dùng tính cách của Liên Thủ Tín cùng Trương Thị, đuổi Hà Thị mà nói là chuyện tuyệt đối không nói lên lời, hơn nữa tâm địa mềm nhũn, lời nói ra chính là để Hà Thị cùng Lục Lang đến bên bàn ăn đấy.
Liên Mạn Nhi chính là không muốn đáp ứng.
Hôm nay đồ ăn chính là phong phú hơn một chút, nhưng để có được điều này chính là người một nhà các nàng đã phải làm việc rất vất. Hơn nữa các nàng như vậy làm sao gọi là người giàu, những thức ăn như vậy, các nàng cũng không thường được ăn. Hà Thị với tư cách là một người trưởng thành, hết ăn lại nằm, quan hệ cùng với các nàng cũng không được tốt lắm. Nay lại đến nhà nàng ăn nhờ ở đậu, đây gọi là cái thứ đạo lý gì.
Thế nhưng mà có Lục Lang, Lục Lang vẫn còn là trẻ con. Hà Thị liền nhìn ra, Liên Thủ Tín cùng Trương Thị có thể đối với nàng không khách khí nhưng đối với Lục Lang là mất hết mặt mũi đấy.
Thế nhưng mà Tiểu Thất cũng là trẻ con đấy, nhưng lại so với Lục Lang còn bé hơn. Nhưng tại thời điểm Tiểu Thất mồ hôi nhễ nhại ở dưới bếp nhóm lửa nấu cải trắng đến bỏng, Lục Lang đang làm gì? Thời điểm Tiểu Thất ở trên chợ thét to bán đồ ăn thì lúc đó Lục Lang lại đang làm gì?
Trên bàn ăn, Tiểu Thất đang vụng trộm mà trừng Lục Lang.
“Mẹ, con muốn ăn thịt.” Lục Lang nhìn thấy trên bàn có thịt kho tàu liền reo lên. Mặc dù có Hà Thị bên cạnh, nhưng Lục Lang vẫn còn e ngại nhìn Liên Mạn Nhi, chính vì thế mới không trực tiếp thò tay bốc thịt ăn.
“Ai ôi, cái này phải hỏi tứ thẩm con có cho ăn không?” Hà Thị nhìn đồ ăn trên bàn, nuốt nước miếng xuống, sau đó cố ưỡn ra gương mặt tươi cười nhìn Trương Thị, “Tứ thẩm, muội xem Chi Nhi cùng Mạn Nhi ăn thơm như vậy, khiến cho Lục Lang thèm này,..”
Vốn ra là Hà thị nên xấu hổ, nhưng trên thực tế sắc mặt Hà Thị vẫn như thường, mặt Trương Thị đã đỏ lên rồi.
“Cái kia, cái kia..” Trương Thị do dự không biết phải nói gì cho phải.
Liên Mạn Nhi nhìn thoáng qua Trương Thị, biết rõ tâm địa nàng vừa mềm, da mặt lại mỏng, nên không chống đỡ được Hà Thị rồi.
“Mẹ, ta không phải chuẩn bị đồ ăn cho Nhị thẩm cùng Lục Lang xong rồi sao?” Liên Mạn Nhi vội hỏi.
“Ah, đúng rồi a.” Trương Thị thấy Liên Mạn Nhi hướng về phía nàng gật đầu nên vội phụ họa theo.
Tại trước khi các nàng ăn cơm, Trương Thị liền chọn mỗi loại thức ăn đều lựa ra một ít, cho vào một cái chén, chuẩn bị đưa qua phòng trên, cũng không phải chỉ cho Hà Thị cùng Lục Lang.
“Mẹ, vậy thì nhanh lấy ra đi.” Liên Mạn Nhi cười nói, “Nhị thẩm, đồ ăn còn lại trên bàn đều không tốt, những đồ tốt đều lựa ra, giữ lại cho thẩm kia.”
Trương Thị nhanh chóng đi xuống đất, mở nồi nhiệt, lấy một chén lớn thịt đi ra, Liên Mạn Nhi cũng từ trên bàn ăn theo xuống, một tay kéo theo Lục Lang.
“Lục Lang, đi, đi ăn thịt thôi.” Liên Mạn Nhi vừa nói, vừa ra hiệu cho Trương Thị đi lên phòng trên.
Trương Thị bưng chén đồ ăn đi phía trước, Liên Mạn Nhi kéo Lục Lang đi sát phía


