Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7561)

Trọng sinh tiểu địa chủ

“Đánh cho ta, đánh cho đến chết.” Liên Thủ Nhân chỉ vào người bán hàng rong nói.


Liên Kế Tổ cùng Nhị Lang tiến lên, đối với người bán hàng rong dùng quyền cước đấm đá. Người bán hàng rong cũng không phản kháng, chỉ ôm đầu bảo vệ chỗ hiểm, một hồi đã bị đánh nằm bẹp trên mặt đất không dậy nổi.


Liên Thủ Nhân lại đi lên trước, đá một cước lên người người bán hàng rong họ Tiền.


“Đừng giả bộ chết, tên tiểu tặc này, lập tức cút khỏi trấn Thanh Dương, không, cút ra khỏi phủ Thanh Châu đi, bằng không đem ngươi đến nha môn, lập tức xử trảm ngươi.” Liên Thủ Nhân đối với người bán hàng rong họ Tiền nói.


“Được, được, ta lập tức đi ngay.” Người bán hàng rong họ Tiền liền liên tiếp đồng ý.


Liên Thủ Nhân vừa rồi còn nói nhất định phải đem người bán hàng rong họ Tiền này đến nha môn, nhưng bây giờ chỉ đánh cho một trận rồi đuổi đi coi như xong việc. Đây là kết quả mà Cổ Thị cùng Liên Thủ Nhân đã thương lượng? Xử trí như vậy nhất định là vì thanh danh Liên Đóa Nhi suy nghĩ rồi. Bởi vì nếu đem người bán hàng rong đưa đi huyện nha, Huyện lệnh hỏi tới, người bán hàng rong cùng Liên Đóa Nhi hai người đã ở chung được vài ngày, như vậy thanh danh của Liên Đóa Nhi sẽ bị hủy.


Nhìn người bán hàng rong họ Tiền gian nan đứng lên đi thu dọn đồ đạc, mấy người Liên Mạn Nhi liền từ cửa nách đi ra. Cổ Thị đã mang Liên Đóa nhi ngồi xe ngựa đi rồi, mấy người bọn họ cũng chỉ còn có thể đi bộ trở về trong thôn.


“Nhị Lang, con đi theo Đại bá của con cùng đại ca trở về đi a.” Hà Thị đi ra không xa liền đứng lại nói.


“Mẹ, mẹ không trở về nhà a?” Nhị Lang lên tiếng hỏi.


“Mẹ còn có…hỗ trợ Mạn Nhi chút việc, con đi trước đi a.” Hà Thị liền vẫy tay nói.


Nàng có việc muốn nhờ Hà Thị hỗ trợ, lời này từ đâu mà nói?


Chương 100: Bất Động Sản


Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura Liên Thủ Nhân, Kế Tổ cùng Nhị Lang đã đi, chỉ còn lại Hà Thị, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất.


“Nhị thẩm…” Liên Mạn Nhi liền cười, nhìn Hà Thị. Nàng đương nhiên không có chuyện gì cần Hà Thị hỗ trợ, bất quá nàng cũng không tại trước mặt mấy người Liên Thủ Nhân vạch trần Hà Thị.


“Mạn Nhi a, các cháu không phải còn muốn lên trên chợ dạo chơi , vậy thì đi dạo đi a.” Hà Thị nói một câu như vậy, rồi cực kì nhanh quay người dời đi, hình như có việc gì khẩn cấp nên vội vã muốn đi làm.


Liên Mạn Nhi nhìn bóng lưng của Hà Thị, âm thầm mà lắc đầu.


“Ca, Tiểu Thất, đi, chúng ta đi mua đồ đi.” Liên Mạn Nhi liền gọi Liên Ngũ Lang cùng Tiểu Thất. Bởi vì chuyện của Liên Đóa Nhi làm chuyển hướng, mà sau khi bọn nàng bán xong lạc, cái gì cũng chưa mua.


“Ca, ca trở về nói tìm được Liên Đóa Nhi rồi, ông nội cùng bà nội có nói cái gì không?” Liên Mạn Nhi vừa đi vừa hỏi Ngũ Lang.


“Lại nói đến chuyện kia. Ca trở về nói tìm được Liên Đóa Nhi ở trên thị trấn rồi, Đại bá cùng Đại thẩm ngay từ đầu còn chưa tin. Nói là đã tìm vài lần rồi, đều không tìm được, như thế nào lại ở trên thị trấn. Còn nói, nếu thật sự là Liên Đóa Nhi, như thế nào lại không nhận ra ca, nói ta nhất định là nhìn nhầm rồi.” Ngũ Lang đem một hòn đá dưới lòng bàn chân đá bay. “Ca nói cả buổi, Đại thẩm mới tin, lại đi tìm xe, lúc này mới đến.”


“Việc này rất là kì quái đấy.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.


Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều gật đầu, bọn hắn nghĩ thế nào cũng không hiểu, tại sao Liên Đóa Nhi lại có hành động như vậy.


Liên Mạn Nhi trước hết tiến vào một cửa hàng hoa quả khô có bán hải sản khô. Phủ Thanh Châu có một vùng ven biển, cách trấn Thanh Dương chưa tới một trăm dặm, cũng có ngư dân đánh cá. Nhưng niên đại này giao thông vẫn chưa phát triển, khối băng giữ tươi khi vận chuyển thành phẩm lại rất cao. Bởi vậy bọn Liên Mạn Nhi bình thường cũng không được ăn hải sản tươi. Cũng may những người ngư dân kia bởi vì nguyên nhân này mà đem cá đánh bắt lên chế biến thành cá ướp muối, từ tiểu thương buôn bán ra ngoài. Trấn Thanh Dương liền có một cửa hàng bán hoa quả khô có bán loại cá ướp muối này.


Tại thời điểm không có ở riêng, Liên gia cơ hồ không có cá ăn, là vì Chu Thị không thích ăn cá. Nhất là cá biển, lại ghét bỏ cá có mùi tanh, chế biến thì phí dầu, phí gia vị. Nhưng Liên Mạn Nhi lại rất thích ăn cá, hiện tại đã đi ra ở riêng, trong tay nàng lại có tiền nên đã nghĩ đến chuyện mua một ít cá để ăn.


Liên Mạn Nhi ở bên trong cửa hàng đánh giá một phen, cuối cùng chọn một miếng thịt cá thu dày, so sánh giá cả thấy tương đối phù hợp. Đầu và nội tạng đều đã được làm sạch sẽ, về đến nhà chỉ cần mang đi rửa qua là có thể cho vào nồi chế biến thành thức ăn. Liên Mạn Nhi liền chọn lấy năm con, mỗi con là một cân cá thu. Sau đó nàng lại mua một cân tôm nhỏ, cùng nửa cân rong biển.


Rong biển là nàng sớm đã định mua, tuy nhiên Tam Thập Lý Doanh tử thời cổ đại không có người bị bệnh, nhưng nàng nghe nói ở địa phương xa hơn một chút đã có. Những người ở đây cho rằng, bệnh bướu cổ là do tính tình nóng nảy, thường xuyên tức giận mà tạo thành. Nhưng Liên Mạn Nhi biết rõ nguyên nhân là do thiếu i-ốt mà thành. Liên gia tuy rằng không có người bị bệnh này, nhưng vẫn muốn phòng ngừa chu đáo, hơn nữa rong biển là thứ rất có dinh dưỡng, lại thơm ngon và dai.


Từ cửa hàng hoa quả khô đi ra, đi không xa lắm là cửa hàng tạp hóa Phú Đạt. Bởi vì chuyện hôn sự của Nhị Lang, Liên Mạn Nhi nhịn không được liền hướng hai mắt nhìn vào bên trong cửa hàng tạp hóa. Nàng đã từng đến cửa hàng này mua đồ, cũng đã từng gặp cha của Triệu Thanh Tú là Triệu Đức Hưng.


“Tỷ, đệ còn muốn mua bánh hoa quế.” Tiểu Thất liền nhắc nhở Liên Mạn Nhi. Bởi vì đi xem chuyện xem mặt của Nhị Lang, về sau lại đuổi theo Liên Đóa Nhi, các nàng muốn mua bánh hoa quế nhưng lại chưa có đi mua.


“Vậy thì ta đi mua a.”


Phố Liễu Nhai ở ngay đằng sau tiệm tạp hóa Phú Đạt này, đi một đoạn đường, rẽ tay phải vào một ngõ nhỏ, cuối ngõ nhỏ chính là phố Liễu Nhai. Nói là phố còn không bằng nói là một con hẻm nhỏ, giống như một cành liễu, tinh tế thật dài. Trên đường đi đến phố Liễu Nhai, Liên Mạn Nhi nhìn thấy Hà Thị cùng bà mối Vương đứng tại cửa tò vò phía sau của tiệm tạp hóa Phú Đạt, hai người đang chụm đầu vào nhau nói chuyện.


Nguyên lai Hà Thị vội vàng li khai là đi tìm bà mối Vương.


“Ta đi nghe xem một chút hai người đang nói cái gì.” Liên Mạn Nhi tâm khẽ động liền nói.


Hà Thị đi tìm bà mối Vương không có chuyện gì hơn là vì chuyện hôn sự của Nhị Lang. Chuyện này đối với mấy đứa trẻ mà nói là phi thường mới mẻ, phi thường hấp dẫn đối với chuyện bát quái. Bởi vậy Ngũ Lang cùng Tiểu Thất cũng không có phản đối. Các nàng ỷ vào chuyện còn nhỏ liền dọc theo chân tường chậm rãi đến gần. Liên Mạn Nhi không dám đến quá gần, sợ Hà Thị cùng bà mối Vương phát hiện, ngay tại cái cổng tò vò các nàng đang đứng, Liên Mạn Nhi nghiêng lỗ tai nghe Hà Thị cùng bà mối Vương nói chuyện.


Hà Thị cùng bà mối Vương đều giảm thấp thanh âm, Liên Mạn Nhi chỉ có thể nghe được một số từ ngữ đứt quãng.


“…Nếu Nhị Lang nhà ta có cái nhà trên thị trấn kia có phải thuận lợi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nàng dâu chỉ được ‘cái vỏ’

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Full

Câu chuyện đáng suy ngẫm với số điện thoại vợ được chồng lưu với tên ‘lạ’

Ai cũng nói mình dại khi lấy anh nhưng 5 năm sau mình khiến mọi người sửng sốt

Giặc bên ngô là bà hoàng trong nhà tôi