Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4397)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

cân hạt giống. Còn nói bởi vì chúng ta là thân thích, nói cho cha biết trước, để cha cũng kiếm được thêm tiền. Nếu là người khác, hắn cũng không báo trước.”


“Chúng ta thu được tổng cộng bao nhiêu lúa mì chứ? Những ngày qua bán ra, chúng ta chỉ còn lại một chút. Dù là còn dư lại cũng không dư ra bao nhiêu. Hắn không yên lòng, để chúng ta nâng giá, đến lúc đó hắn cũng bán giá cao, người khác không thể nói được gì.” Liên Mạn Nhi liền nói.


“Cha còn chưa nghĩ đến điểm này.” Liên Thủ Tín liền nói, “Cha chỉ nghĩ, giá tiền đã định ra, tự nhiên chúng ta nâng giá, cha không thể làm chuyện như vậy, nếu làm sẽ thành loại người gì chứ.”


“Đúng, chúng ta không nâng giá.” Trương thị nói.


“Nhà hắn bán tạp hóa, chúng ta còn có thể mua một vài thứ. Nhà hắn muốn bán hạt giống, nếu là con, con sẽ không dám đi mua.” Liên Mạn Nhi cười nói.


Triệu Văn Tài bởi vì Thái Thương bên kia phát triển lên, mấy ngày nay luôn tỏ vẻ cao cao tại thượng, rất có bộ dáng chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Béo bở là không thiếu, nhưng danh tiếng của nhà hắn cũng thối tha không ít.


“Cha thấy bộ dạng đó của hắn, chắc là định dùng việc mua bán này, nhanh chóng kiếm một khoản lớn.” Liên Thủ Tín khinh thường nói.


“Phát tài? Sợ là không dễ như vậy.” Liên Mạn Nhi nói, “Hắn thấy chúng ta bán hạt giống lúa mì, người khác cũng không phải không thấy. Hắn có thể nghĩ ra dùng việc này để kiếm tiền, người khác sẽ không nghĩ ra ư?”


Có cạnh tranh, với danh tiếng của Triệu gia sẽ không chiếm được ưu thế. Muốn phát tài, trừ khi giá nhập hàng của hắn từ Thái Thương thấp hơn người khác. Nhưng Triệu gia đối với các hiệu buôn ở bên kia không thể quen thuộc như các khách thương.


Nghĩ tới đây, trong nháy mắt có gì đó lóe lên trong suy nghĩ của Liên Mạn Nhi.


Sau ngày đại thử là tiết lập thu. Nói là lập thu nhưng khí trời vẫn oi bức như trước. Ngũ Lang ôn bài cũng đang đến thời điểm mấu chốt, dù một ngày ba bữa cơm đa dạng chuẩn bị cho hắn, còn có cả bữa khuya. Ngũ Lang ăn không ít, nhưng người vẫn gầy một vòng.


Trương thị đau lòng vô cùng.


Tiểu Thất đi theo hưởng chăm sóc đặc biệt, béo lên một vòng, nhưng mọi người cũng coi như không thấy điểm này.


Ở trấn trên, Vương Ấu Hằng đóng cửa học bài, cách một hai ngày sẽ tới một chuyến, thỉnh giáo Lỗ tiên sinh, cùng Ngũ Lang nghe Lỗ tiên sinh giảng bài. Hai người bọn họ ở nhà ôn bài, Liên Thủ Tín và Trương thị nhờ đám người Ngô Ngọc Quý giúp đỡ tìm các loại tài liệu thi viện.


Thi viện tháng tám mới diễn ra, nhưng cuối tháng bảy, Ngũ Lang và Vương Ấu Hằng liền xuất phát đi phủ thành. Phủ thành dù sao cũng là nơi tin tức tụ hội, sớm đi phủ thành có thể có được càng nhiều tin tức về thi viện.


Lỗ tiên sinh cũng cùng Ngũ Lang lên đường. Thi viện không giống thi huyện hay thi phủ Lỗ tiên sinh tự đi, có thể căn cứ vào tin tức nhận được, có thể chuẩn bị một ít bài kiểm tra trước khi thi. Mà Lỗ tiên sinh có thể rời núi, tất nhiên là nhờ Liên Thủ Tín xin nghỉ thông qua lão Hoàng.


Dĩ nhiên, đây là chỉ là mặt ngoài. Liên Thủ Tín dám đi làm chuyện này, người trên núi dám để Lỗ tiên sinh rời đi, bởi vì trong hai lần Ngũ Lang đi Trầm gia, đã có được một chút ám hiệu.


Chắc lần này thời gian Ngũ Lang rời đi sẽ khá dài nên người một nhà tất nhiên lưu luyến không rời. Trương thị chuẩn bị cho Ngũ Lang hai bao quần áo lớn.


“Có thể trở về trước Trung thu không?” Trương thị hỏi Ngũ Lang.


“Có thể. Mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ nhanh chóng trở về.” Ngũ Lang gật đầu nói, “Mẹ, mẹ không cần chuẩn bị nhiều quần áo tới vậy đâu, mặc cũng không hết.”


“Ở đó sáng sớm và đêm sẽ lạnh. Không thể không chuẩn bị nhiều quần áo. Lúc mẹ không ở bên, con nhớ mặc thêm quần áo nhé.” Trương thị dặn dò.


Ngũ Lang nhẹ nhàng gật đầu bảo vâng.


Liên Mạn Nhi cũng chuẩn bị cho Ngũ Lang không ít ngân lượng, cả bạc nén lẫn bạc vụn, cả chuỗi đồng tiền cũng có.


“Ca, lần này ca đi phủ thành, đừng tiết kiệm tiêu xài. Cái gì nên tiêu thì cứ tiêu. Chúng ta làm ra tiền là để cả nhà sống tốt hơn, chỉ có bạc cũng chẳng để làm gì. Bạc kiếm ra là để tiêu. Chỉ cần tiêu đúng chỗ sẽ không thấy đau lòng.” Lúc Liên Mạn Nhi đưa tiền cho Ngũ Lang cũng dặn thêm mấy câu.


“Ca hiểu.” Ngũ Lang gật đầu, cẩn thận cất túi bạc đi.


Lỗ tiên sinh, Ngũ Lang và Vương Ấu Hắng đi phủ thành, Liên Thủ Tín thuê tổng cộng hai chiếc xe, một xe cho người ngồi, một xe chở hành lý, còn chuẩn bị không ít sản vật của điền trang, chủ yếu là hạt sen, củ ấu và hạt khiếm thảo.


Mùa này đúng là lúc thu hoạch ba thứ này, đều chọn phần tốt nhất, gói riêng từng cân một để Ngũ Lang đem đi phủ thành làm lễ tặng. Đây cũng là phương pháp tuyên truyền tốt cho hồ sen nhà nàng.


“Ca, mọi thứ đều dựa vào ca đó.” Lúc tiễn Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi cười dặn dò.


“Ừ.” Ngũ Lang nghiêm túc gật đầu.


……


Tiễn đoàn người Ngũ Lang đi vài ngày, Trương thị đang dẫn theo Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi thái và phơi khô đồ ăn thì Ngô Vương thị dẫn Ngô Gia Ngọc tới. Ba mẹ con tạm thời dừng tay, cùng Ngô Vương thị và Ngô Gia Ngọc vào phòng ngồi nói chuyện.


“Chi Nhi, Mạn Nhi, các con đưa Gia Ngọc sang Tây phòng chơi đi.” Ngô Vương thị trao đổi ánh mắt với Trương thị, Trương thị liền nói.


Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi và Ngô Gia Ngọc đều ra khỏi Đông phòng, lúc ra ngoài, Liên Mạn Nhi còn xoay người đóng cửa, liền nghe thấy Ngô Vương thị gấp rút mở miệng.


“Đám người Chu bộ khoái đã trở lại.”


Chương 510: Đầu Thu


Liên Mạn Nhi nghe thấy câu này, liền dừng lại. Lượng tin tức bao hàm trong những lời này quá lớn. Ngoài đám người Chu bộ khoái trở về, còn có ai đi cùng? Bọn họ trở về làm gì? Là tạm thời có việc phải trở lại hay về rồi sẽ không quay lại Thái Thương nữa?


Liên Mạn Nhi rất muốn nghe tiếp nhưng có Ngô Gia Ngọc ở bên canh, nàng cũng chỉ có thể đóng cửa Đông phòng rồi đi cùng Ngô Gia Ngọc tới Tây phòng. Liên Chi Nhi đang ngồi trên đệm nhỏ trải trên giường gạch, Liên Mạn Nhi bê một ít điểm tâm và trái cây, rót trà cho Ngô Gia Ngọc, ba cô nương ngồi trên giường gạch, Ngô Gia Ngọc cầm làn tre bên cạnh, xem mấy thứ Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi đang thêu dở.


“Gia Ngọc, ăn gì đi.” Liên Chi Nhi mời Ngô Gia Ngọc.


“Vâng.” Ngô Gia Ngọc dịu dàng lên tiếng, ánh mắt lại không rời khỏi đồ thêu của Liên Chi Nhi.


Liên Mạn Nhi quan sát Ngô Gia Ngọc một lúc, chuyện Chu bộ đầu trở lại không giống với chuyện của Triệu Tú Nga, Ngô Gia Ngọc chắc cũng biết chút ít. Ngô Vương thị và Trương thị đuổi các nàng ra ngoài nhất định vì nếu nói đến chuyện Chu bộ đầu trở lại, sẽ phải nhắc đến chuyện của Triệu Tú Nga, sợ có các tiểu cô nương là các nàng ngồi cạnh sẽ không tiện.


Như vậy mọi người coi như không biết chuyện của Triệu Tú Nga, chỉ hỏi Ngô Gia Ngọc chuyện Chu bộ đầu trở lại, chắc sẽ không có vấn đề gì.


Nghĩ vậy, Liên Mạn Nhi liền cười nói chuyện với Ngô Gia Ngọc, cũng rất nhanh dẫn dắt câu chuyện vào đề tài chính.


“Thím lần này tới, có phải vì nghe thấy tin tức gì

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bầy Chim Trắng Trong Sân Trường

Truyện Trại Hoa Vàng Full

Đọc Truyện Chuyện Tình Kem Kiwi Full

“Khờ quá, càng đau càng thích chứ? Anh cứ làm đi…”

Người Vợ Bị Ung Thư Vú