“Được rồi.” Trương thị để Liên Mạn Nhi hỗ trợ, ở đầu giường đặt xa lò sưởi đặt một miếng sạp, đem gà ẩn nấp ở sau miếng sạp, ngăn cách cùng không gian bên ngoài, thế này mới vỗ vỗ tay nói.
Trong lúc gà mái ấp trứng, không chỉ phải có độ ấm thích hợp, hơn nữa tốt nhất cần không gian im lặng, ẩn nấp, tránh cho gà mái đã bị quấy nhiễu. Như vậy có thể cam đoan nở ra gà con.
“Mẹ, trứng này, lúc nào có thể ap xong?” Liên Mạn Nhi lại hỏi Trương thị.
“Bình thường tính cũng phải hai mươi mốt ngày, cũng có sớm hai ngày trễ hai ngày.” Trương thị nói.
“Hai mươi mốt ngày, khi đó ta ca cũng vừa thi xong.” Liên Mạn Nhi tính, nói.
“Gần thế.” Trương thị gật đầu.
Buổi trưa, Ngũ Lang cùng với Tiểu Thất từ trường trở về, Ngũ Lang liền lấy một phong thư từ trong túi sách.
“Thư của ông nội.
Chương 471: Xem Thư Như Gặp Người
Edit: Gà gù Ngũ Lang vừa nói chuyện vừa đem phong thư đặt ở trên giường gạch.
Liên Mạn Nhi liếc nhìn qua, thấy phong thư khá dày, tính toán ngày tháng thì chắc hẳn là từ sau lúc Chu thị trở lại Thái Thương, đến nơi thì viết thư thì nhờ người chuyển qua đây. Lúc trước Ngũ Lang đã gửi hai phong thư mà bên Thái Thương vẫn không thấy hồi âm, không biết bên trong này viết những gì.
“ Ngũ Lang, Tiểu Thất, mau đi rửa tay”. Liên Thủ Tín cũng không nóng lòng muốn xem thư, hắn bây giờ chỉ quan tâm hai đứa con trai có đói bụng hay không. “Rửa tay xong thì vào ăn cơm. Thư của ông nội các con, ta ăn cơm tối xong rồi xem”.
“Vâng”. Ngũ Lang và Tiểu Thất nghe lời đứng dậy đi rửa tay.
Đồ ăn được bưng lên, cả một nhà cùng ngồi dùng bữa với nhau, Liên Thủ Tín với Trương Thị chỉ đơn giản hướng Ngũ Lang cùng Tiểu Thất hỏi thăm một chút chuyện học tập, không hề nhắc đến phong thư của Liên lão gia tử.
Ăn xong rồi thu thập ổn thỏa mọi thứ, Ngũ Lang lại cầm phong thư lên.
“Cha, người tự xem được không?”. Ngũ Lang đem phong thư đưa qua cho Liên Thủ Tín.
Liên Thủ Tín cũng có theo Tiểu Thất học một ít chữ, nhưng nói đến việc đọc thư thì quả thực có chút khó khăn.
Tuy là thế, nghe Ngũ Lang nói vậy, Liên Thủ Tín vẫn là cầm lấy thư, xé mở bao thư, giở lá thư ra xem, cau mày nhìn một hồi, liền đưa lại cho Ngũ Lang.
“Cha xem qua là hiểu, bà nội con thông báo chuyện đã đến Thái Thương. Ngũ Lang, vẫn là con đọc đi, cha và mẹ con nghe là được rồi”. Liên Thủ Tín nói.
Ngũ Lang nhận lấy lá thư, bắt đầu đọc.
Đầu thư, Liên lão gia tử hướng Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ báo tin Chu Thị đã thuận lợi trở lại Thái Thương, hết thảy đều bình an, mong bọn họ hai nhà hãy cứ yên tâm.
Liên lão gia mỗi lần gửi thư đến, luôn đề ở ngoài bao thư người nhận là Liên Thủ Tín, mà bên trong, ở đầu thư lại viết: “Nhi tử Thủ Lễ, Thủ Tín của ta”.
Cho nên mỗi lần nhận được thư của Liên lão gia tử, Liên Thủ Tín cũng sẽ báo cho cả nhà Liên Thủ Lễ. Hiện tại Liên Thủ Lễ không có ở đây nhưng còn có Triệu Thị với Liên Diệp Nhi. Đến lúc họ đó sẽ đem nội dung thư nói lại cho Liên Thủ Lễ.
Kế tiếp, ở trong thư lão gia tử lại nói, từ cuối năm ngoái tới nay sức khỏe ông không được tốt. Vì không muốn hai nhi tử ở Tam Thập Lý doanh tử phải lo lắng nên vẫn không viết thư báo cho bọn họ.
Liên Mạn Nhi nghe thế, trong lòng thầm nghĩ, đây là lão gia tử uyển chuyển giải thích lý do của việc lão chậm trễ hồi đáp lại hai phong thư kia. Là lão gia tử bị bệnh! Hết thảy tự nhiên đều dựa vào đó mà luận ra, lão không viết thư lại cho bọn họ là vì suy nghĩ cho bọn họ, không muốn họ phải lo lắng. Như vậy, họ không những không có lý do để trách cứ, ngược lại càng cảm động lão gia tử đã vì con cháu mà suy nghĩ.
Liên lão gia tử một chiêu này phải gọi là “Tuyệt”. Liên Mạn Nhi đã sớm có dự liệu. Điều nàng thấy hứng thú chính là, đối với chuyện của Anh Tử và Bình tẩu, Liên lão gia tử sẽ giải thích như thế nào đây. Liệu lão có né tránh việc này không nhỉ?
Trên thực tế, lão không hề né tránh chuyện của hai người này. Ông đã giải thích về chuyện này ở phần sau của lá thư.
Trước hết là chuyện của Anh tử. Liên lão gia tử thừa nhận, đúng là có chuyện Liên Thủ Nhân nạp Anh Tử làm thiếp. Lại nói, chuyện này thực là một sai lầm lớn. Mà gây ra sai lầm này, cũng do rất nhiều nguyên nhân khách quan.
Đầu tiên là Liên Hoa Nhi cùng Tống gia đưa Anh Tử đến Thái Thương, bản thân ông cũng khó hiểu về chuyện này. Anh Tử ở Thái Thương, khách không phải khách, tôi tớ cũng không phải, địa vị thật xấu hổ. Liên lão gia tử thấy đây là chuyện của nhóm nữ quyến nên không nhúng tay vào, dặn dò Chu Thị cùng Cố Thị xử lý cho tốt. Rốt cuộc lại thành ra Anh Tử che mắt Chu Thị, cùng Liên Thủ Nhân lên giường.
Sau bị Chu Thị phát hiện, Anh Tử van nài, muốn được gả cho Liên Thủ Nhân. Mà Liên Thủ Nhân cũng chấp thuận rồi. Vì vậy Chu Thị liền đứng ra làm chủ, cho Anh Tử một danh phận.
Dĩ nhiên, trong thư Liên lão gia tử đã dùng từ uyển chuyển đi rất nhiều, nhưng ý tứ đại khái chính là như thế.
Liên lão gia tử không có nhắc đến chuyện Liên Hoa Nhi muốn lưu lại Anh Tử là để gả cho Tam Lang. Chẳng lẽ lại là Hà Thị miệng rộng nói nhảm? Liên Mạn Nhi có chút nghi hoặc.
Trong thư Liên lão gia tử lại nói, chuyện này, Liên Thủ Nhân tất nhiên là làm sai, tiếp đến là Chu Thị “lòng dạ đàn bà”, tính tình nóng nảy mà hấp tấp lo liệu chuyện của Anh Tử.
Liên lão gia tử nói Chu thị vốn là phụ nhân “tính tình nóng nảy” nên mới để cho Anh Tử làm thiếp của Liên Thủ Nhân. Nói như vậy liệu có phải ý là, lão gia tử đối với chuyện Chu thị cùng Cố thị mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn, tranh đấu, biết rất rõ ràng.
Thật ra thì, ban đầu lúc còn ở Tam Thập Lý doanh tử, Chu thị đối đãi với mấy nàng dâu như thế nào, Liên lão gia tử đều biết rõ, chẳng qua là thái độ của lão từ đầu đến cuối đều là mắt điếc tai ngơ, chỉ đến khi chuyện vô pháp vô thiên xử lý thì ông mới ra mặt nói vài câu.
Liên lão gia tử còn tự mình kiểm điểm, nói chuyện của Anh Tử, ông không thành công cản lại, cũng do “lòng dạ đàn bà”. Đại khái thì là đối với một cô nương đã mất trinh tiết, cả nàng và người nhà của nàng đều chỉ có một đường chết. Vả lại Liên Thủ Nhân quả thực cùng với Anh Tử đã xảy ra chuyện, như vậy chỉ khi Liên Thủ Nhân cưới Anh Tử thì nàng mới có được đường sống.
Liên Mạn Nhi chống cằm.
Thật ra thì chính là Anh Tử leo lên giường Liên Thủ Nhân, rồi lật mặt, kêu là bị hại, lại thêm Chu thị lên tiếng ngầm thừa nhận, như vậy, Anh Tử dù muốn hay không vẫn cứ phải đưa vào cửa. Liên Mạn Nhi nghĩ thầm, Anh Tử đã từng cùng Vương Ấu Hoài và Tống Hải Long dây dưa không rõ, kết quả là bị người ta vứt bỏ như thứ rác rưởi. Hai nơi đều thất bại thảm hại, gặp được Liên Thủ Nhân, nàng đương nhiên là liều chết không buông.
Đối với Tống gia hay Vương gia, chuyện xua đuổi loại người như Anh Tử, đều làm rất thuần thục. Mà Liên gia ở Thái Thương, mới từ những người nông dân chất phác mà bước lên hàng ngũ quan lại, kinh nghiệm đối với loại sự tình này hoàn toàn

