“Chúng ta sáu miệng ăn, ta tính năm nay gói một trăm cân bột.” Trương thị liền nói, “Năm nay chúng ta gói gạo đại hoàng và mì, gạo tiểu hoàng và mì, không cho hạt kê và mì. Chuẩn bị nhiều đậu đỏ một chút, đến lúc đó gói bánh da mỏng nhân nhiều.”
Nhà bình thường ở Tam Thập Lý doanh tử gói bánh trái có thể ăn tới ba bốn tháng, một ngày hai bữa, thậm chí ba bữa đều ăn bánh trái. Nhất là ăn sáng, hầu như là nhà nhà đều ăn bánh trái.
Bởi vì bánh trái chỉ cần hấp một lần là ăn được, dưới lồng hấp đun một nồi nước, chỉ cần rất ít lửa, thời gian rất ngắn là có thể làm một bữa điểm tâm.
“Vâng.” Mấy hài tử đều lên tiếng. Bánh nhân đậu mềm mềm ngọt ngọt, vỏ thật mỏng, dinh dính đều là kiểu mấy đứa trẻ yêu thích.
Ngày thứ hai, Liên Thủ Tín đi xe ngựa tới nơi xay bột xay gạo đại hoàng, gạo tiểu hoàng và mì, Trương thị dẫn Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi ở nhà chọn đậu đỏ.
Sáng sớm ngày thứ ba, Liên Thủ Tín trộn đều bột kê vàng, đặt gần đầu giường đặt gần lò sưởi. Đến đêm, Trương thị mời Liên Thủ Lễ, Triệu thị và Liên Diệp Nhi tới, lại mời thêm hai con dâu sạch sẽ có khả năng trong thôn. Ăn tối thật sớm xong, Trương thị bắt đầu nấu bánh đậu.
Trong lúc chờ bánh đậu chín nhừ, mọi người bận rộn chuẩn bị lồng hấp, cắt vỏ cây ngô. Đây là do lúc thu hoạch vụ thu, Liên Mạn Nhi chọn lấy tầng vỏ trắng bọc trong vỏ cây ngô, phơi khô bảo quản. Lúc này lấy ra, cắt thành mảnh nhỏ có đường kính thích hợp với bánh nhân đậu, đặt trong nước ấm để rửa, đều trở nên mềm nhũn.
Lớp vỏ non này dùng để bọc ngoài bánh nhân đậu, tránh cho bánh dính vào lồng hấp.
Loại vỏ non này cũng giống như tía tô, còn có lá cây ăn quả Lý thị cho, đều có mùi thơm ngát đặc biệt.
Chờ bánh đậu nấu xong, bột kê vàng đều nở ra, người một nhà đặt hai cái bàn trên giường gạch, mọi người ngồi xuống cùng gói bánh trái.
Ngũ Lang và tiểu Thất cũng không ngồi cạnh nhìn, đều tới giúp đỡ. Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ vẫn như cũ chịu trách nhiệm nhóm lửa. Lỗ tiên sinh là người phương nam, chưa từng thấy ai gói bánh trái, vì vậy đặc biệt hiếu kì, cũng tới quan sát, còn thử động thủ gói một cái, kết quả không thành công, đành phải dừng lại, đi thư phòng xem sách.
Chỉ có một trăm cân bánh trái, lại mời hai con dâu lưu loát, nên đến nửa đêm bánh trái đều gói xong, cũng nấu chín, làm lạnh ngoài trời rồi cho vào vạc lớn.
Mọi người thu dọn xong, Trương thị xuống bếp xào một đĩa đậu với thịt thái nhỏ, một phần trứng gà với hoa tỏi non, còn đun nóng một bồn thịt luộc dưa chua, một bồn miến nấu xương và khoai tây, lại bê ra một vỉ bánh trái, mời ba người Liên Thủ Lễ và hai con dâu kia ăn xong, mọi người mới tản ra về nhà riêng của mình.
Hôm sau, nhà Liên Diệp Nhi gói bánh trái, nhà nàng chỉ có ba người, cũng chỉ gói năm mươi cân, mời Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi tới giúp đỡ, cũng chiêu đãi thức ăn.
Tháng mười một xuống hai trận tuyết, nên vào tháng chạp, khí trời lạnh lẽo hơn rất nhiều. Nhà Liên Mạn Nhi đã sớm lên kế hoạch thu mua hàng tết.
“Muốn gì đều ghi lại.” Liên Mạn Nhi liền nói, năm nay các nàng thu về dồi dào, tất nhiên muốn qua một năm mới sung túc, “Đồ ăn, mặc, cần dùng cái gì, muốn dùng cái gì đều có thể nói.”
“Năm nay không cần mua thịt, ta đã thương lượng với lão Trương, hai ngày nữa ta giết heo.” Liên Thủ Tín liền nói.
“Gà vịt cũng không cần mua, chỗ gà vịt nhà chúng ta nuôi, qua năm mới cũng ăn không hết.” Trương thị nói.
“Vậy còn thịt dê, bò thì sao?” Liên Mạn Nhi hỏi. Vùng Tam Thập Lý doanh cực ít thịt dê, bò, muốn mua cũng có chút khó khăn.
Người một nhà đang bàn bạc thì Ngô Vương thị ngồi xe tới.
“Thư từ Thái Thương, lão Lục gia gửi tới, ta đang rảnh rỗi nên đưa tới cho các ngươi.”
Chương 446: Báo Tin Mừng
Thái Thương viết thư tới, không biết sẽ có chuyện gì. Nghĩ như vậy, người một nhà cũng không có vội vã mở thư mà là bưng trà nóng và trái cây chiêu đãi Ngô Vương thị.
“Lục gia vừa trở về? Cũng sắp tới năm mới rồi, bọn họ còn đi Thái Thương nữa không?” Trương thị hỏi.
“Đúng, vừa mới trở lại. Trước năm mới chắc cũng không đi nữa. Nhưng không sao, các ngươi muốn gửi thư, gửi đồ gì, trấn trên còn nhiều người khác đi, đến lúc nó nói một tiếng là được.” Ngô Vương thị liền nói.
“Ngô tam thẩm, năm nay nhà thẩm có mua thịt dê và thịt bò không?” Liên Mạn Nhi hỏi Ngô Vương thị.
“Sao thế? Các ngươi muốn mua à?” Ngô Vương thị hỏi.
“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu, bởi vì trấn trên rất ít bán thịt dê, bò, muốn mua phải tìm người đặt.
“Các ngươi muốn mua bao nhiêu?” Ngô Vương thị lại hỏi.
“Mua nhiều một chút.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Mua hết cũng được.”
“Vậy thì dễ thôi. Ta trở về nói với cha Gia Hưng, hai ngày nay bọn họ muốn đi phía tây, sẽ thay các ngươi mua một con dê, giết ở bên kia, chở thịt về, thịt bò cũng mua luôn ở đấy.” Ngô Vương thị nói, “Đúng lúc chúng ta cũng muốn mua thịt dê, bò.”
Từ Tam Thập Lý doanh tử đi tới phía tây khoảng một trăm dặm có một thôn của người Hồi. Bọn họ nuôi rất nhiều dê, bò. Cũng bởi vì khoảng cách xa nên mới có rất ít người tới đây buôn bán thịt dê, bò. Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng muốn tới bên kia, vừa đúng lúc có thể mua thịt dê, bò về, đúng là tốt quá.
Tán gẫu một lúc, Liên Thủ Tín liền đi ra ngoài.
Ngô Vương thị thấy Liên Thủ TÍn ra ngoài, thì ho khan một tiếng, nhìn thoáng qua Trương thị.
Ngô Vương thị từng nói sẽ thay các nàng chú ý tin tức bên Thái Thương. Trương thị thấy Ngô Vương thị như vậy cũng có chút hiểu ý.
“Nhà lão Lục từ Thái Thương về, lão gia tử, lão thái thái và đại phòng ở bên kia không có chuyện gì chứ?” Trương thị hạ giọng hỏi Ngô Vương thị.
“Chuyện thì cũng có.” Ngô Vương thị cười nói, “Là chuyện tốt.”
“Chuyện tốt gì vậy?” Liên Mạn Nhi xen vào hỏi.
“Là hảo sự của chi thứ hai, chuyện này chắc các ngươi cũng đoán được… là Tam Lang và Thất cô nương của quán trọ Vương gia định hôn rồi, cuối tháng chạp sẽ thành thân… Chắc gửi thư cho các ngươi cũng để nói chuyện này.” Ngô Vương thị cười nói.
“Chao ôi, chuyện này đúng là thành.” Trương thị cũng cười, kể cho Ngô Vương thị lần các nàng đi Thái Thương, đã đến khách điếm Vương gia, Tam Lang cũng cùng đi với các nàng, Vương Thất cô nương chiêu đãi ra sao.
“… Người có mắt đều có thể nhìn ra, vị Thất cô nương kia nhìn trúng Tam Lang. Nói đi cũng phải nói lại, vị cô nương này cũng đủ dũng mãnh, lá gan lớn, có thể nhìn chằm chằm Tam Lang.” Trương thị cười ha hả, nhưng sau đó lại hỏi, “Đây là Tam Lang đón dâu hay ở rể?”
“Là Vương gia kén Tam Lang làm rể.” Ngô Vương thị liền nói.
“Thì ra là kén rể. Lão gia tử, còn cả cha mẹ Tam Lang đều đồng ý?” Trương thị nói. Những lời này cũng không phải nghi vấn, chẳng qua là biểu đạt một chút kinh ngạc của nàng.
Niên đại này có thành kiến với việc kén rể. Người bình thường dù là nghèo khó cũng không muốn con trai tới nhà

