” Chuyện bên ngoài đệ là đương gia, chuyện trong nhà mẹ bọn nhỏ đương gia. Đại tỷ, chuyện này sau này cũng đừng nói nữa. Về phía cha, đệ sẽ viết thư đi qua nói.” Liên Thủ Tín đứng dậy nói.
“Ngươi, ngươi…” Liên Lan Nhi chỉ vào Liên Thủ Tín, giận đến nói không ra lời.
Ở riêng mới vài ngày, Chu thị đi mới vài ngày a, thì ra cái người bị dẫm nát dưới lòng bàn chân nàng, nàng ngay cả liếc mắt một cái đều lười nhìn là Trương thị, thế nhưng là đương gia!
Cái này quả thực là buồn cười, buồn cười. Cái này quả thực so với Liên Thủ Tín không đồng ý kết thân còn làm cho Liên Lan Nhi cảm thấy không thể chấp nhận hơn.
“Lão Tứ a, đệ mất gốc a, mẹ nuôi không đệ rồi…” Liên Lan Nhi nói.
“Cái này thì có liên quan gì ?.” Liên Thủ Tín nói. Hắn tự nhiên là không thể hiểu biết giờ phút này trong lòng Liên Lan Nhi là nghĩ như thế nào, chỉ cảm thấy Liên Lan Nhi nói lời này là râu ông nọ cắm cằm bà kia.
“Lão Tứ, đệ đừng không biết điều, đây là chuyện cha đã định ra. Ta phải vội vàng đến đây, đệ như vậy, khi cha và mẹ biết, tim sẽ lạnh thế nào đệ có nghĩ tới không. Đệ làm thế là muốn cùng ta đoạn đạo. Hay là đệ muốn không nhận cha và mẹ?” giọng nói Liên Lan Nhi mang uy hiếp.
Cái gọi là đoạn đạo, là thổ ngữ của Tam Thập Lý doanh tử bên này, ý tứ là đoạn tuyệt lui tới.
Tiếp đãi Liên Lan Nhi không tốt. Cùng Liên Lan Nhi đoạn đạo. Trước không nói Liên Lão gia tử, Chu thị nơi đó sẽ như thế nào. Chu thị khẳng định sẽ không tha cho Liên Thủ Tín, sợ rồi sao. Sợ rồi sao.
Liên Lan Nhi biết, Liên Thủ Tín sợ Chu thị, hơn nữa không đành lòng làm cho Liên Lão gia tử cùng Chu thị tâm lạnh, thương tâm.
Liên Mạn Nhi bên ngoài phòng xoa trán. Thế nhưng có thể đem chuyện gả Ngân Tỏa cho Ngũ Lang, cùng với việc nhìn nhận Liên Lão gia tử và Chu thị hay không xếp chung một cấp. Cái này thật sự là rất dũng mãnh, cũng quá buồn cười.
Bởi vì logic này, nên đã đem Liên Thủ Tín khống chế chặt chẽ nhiều năm như vậy.
Như vậy hôm nay, Liên Thủ Tín có thể giãy khỏi gông xiềng vớ vẩn này sao?
“Đại tỷ, lời này của tỷ không chút liên quan với nhau. Đệ cùng cha mẹ thế nào, quả thực không đến phiên tỷ nói. Tỷ đi làm đương gia của tỷ đi. Liên gia này của đệ, không phải tỷ là đương gia. Lúc này không còn sớm, đại tỷ, đệ không giữ khách.” Liên Thủ Tín mở miệng tiễn khách.
Mấy ngày trước, Trương thị và bọn nhỏ đã nói. Muốn cùng Liên Lan Nhi đoạn tuyệt lui tới. Hiện tại Liên Lan Nhi thế nhưng cũng lấy việc đoạn tuyệt lui tới này uy hiếp hắn.
Vốn tưởng hôm nay có thể nói xong một chuyện tốt, không nghĩ tới kết quả lại như vậy. Trong lòng Liên Lan Nhi không tiếp thụ được, mà thái độ của Liên Thủ Tín đã làm cho nàng hoàn toàn hiểu được.
Liên Thủ Tín không hề là bột mì nữa, hắn không chịu khống chế.
Muốn cùng Ngũ Lang kết thân, không có cửa đâu.
Nhà Liên Thủ Tín không chào đón nàng. Nàng vừa vào cửa, Trương thị liền mang theo bọn nhỏ đi rồi, một ngụm ngước cũng chưa rót cho nàng, càng đừng nói chuẩn bị cơm cho nàng ăn.
Liên Thủ Tín và Trương thị là chung lòng.
“Ta với đệ là chị em.” Liên Lan Nhi nức nở, bước đi ra bên ngoài.
“Cha. Vừa rồi thế nào lại nghe đại cô nói, muốn cùng ta đoạn đạo thế? Vì sao nha.” Liên Mạn Nhi cũng không trốn, cố ý đi ra phía trước, hỏi.
Liên Lan Nhi tông cửa xông ra, Liên Thủ Tín ở phía sau thở phào một cái, lại thở dài một hơi.
“Cha.” Liên Mạn Nhi bước qua, giữ chặt Liên Thủ Tín, cười hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn như tỏa ra ánh sáng.”Vừa rồi con bên ngoài đều nghe thấy được, cha , lời nói rất có lực. Đi, chúng ta về nhà ăn cơm, bảo mẹ làm thịt kho tàu cho cha ăn.”
“Có thịt kho tàu ăn?” Ngũ Lang cùng Tiểu Thất từ bên ngoài chạy tiến vào.
“Vừa rồi trong xe ngựa kia là ai a?” Ngũ Lang liền hỏi một câu. Bọn họ từ trên quan đạo lại đây, vừa vặn thấy xe ngựa Liên Lan Nhi chạy tới. Đương nhiên, xe ngựa có che mành, bọn họ cũng không biết người ở bên trong là Liên Lan Nhi, chỉ đoán xe này là vừa từ cửa hàng rời đi.
“Là cô cả.” Liên Mạn Nhi nói.
Mấy người cùng nhau đi về phía nhà, dọc theo đường đi, Liên Mạn Nhi liền cùng Ngũ Lang và Tiểu Thất nói lại lời Liên Thủ Tín vừa rồi cùng nói Liên Lan Nhi.
Về đến nhà, Liên Mạn Nhi nhịn không được lại nói cùng mấy người Trương thị một lần.
Mọi người vừa tức giận, vừa vui mừng.
Tức giận là Liên Lan Nhi dám bức hôn, cao hứng là lần này Liên Thủ Tín không làm cho các nàng thất vọng, đuổi Liên Lan Nhi trở về.
“… Nàng đi rồi, khẳng định viết thư cho ông bà nội cáo trạng, còn không biết sẽ nói thế nào.” Trương thị nói.
“Thư này của ta không phải còn chưa đưa đi sao, viết thêm vài nét bút, liền nói lại chuyện hôm nay. Còn nói cha không đồng ý hôn sự, chính là không nhận ông bà nội. Y theo như vậy mà nói, Ngân Tỏa kia còn đặc biệt quý giá, có thể ngồi ngang hàng cùng ông bà nội, chúng ta không có tổ tông lớn như vậy, cung phụng không nổi nàng.” Liên Mạn Nhi nói.
Mọi người vốn tức giận, bị Liên Mạn Nhi vừa nói như vậy, lại đều nở nụ cười.
“Ca, ca nói trong thư, chúng ta không đáp ứng hôn sự, đại cô sẽ cùng ta đoạn đạo. Để cho nội để ý chuyện này.” Liên Mạn Nhi lại nói.
“Ta là có để ý, nhưng ông bà nội con bên kia nghĩ như thế nào, chúng ta không biết được. Bà nội con khẳng định là trách ta.” Trương thị có một chút sầu lo nói.
“Mẹ, cái này có gì phải lo lắng. Bà cũng không phải là ông trời. Ta để ý làm gì, dù thế nào cũng không sợ. Ta giải thích là vì ta biết hiếu đạo. Bà nghe hay không ,… trước kia ta cũng gặp không ít lần. Mẹ nhìn xem chúng ta hiện tại sống kém hơn ai, ai lại nói ta không tốt chứ?” Liên Mạn Nhi nói.
“Phải, không để ý nữa.” Trương thị nhất thời thoải mái hơn.
Chương 424: Thư Khẩn
Cơm chiều, Trương thị quả thực làm một nồi thịt kho tàu. Thịt đỏ au, làm cho người ta vừa thấy liền thèm ăn. Bình thường Trương thị làm thịt kho tàu cũng không làm nước màu, hôm nay đặc biệt mất công phu, nước màu này rất đúng tiêu chuẩn.
Mọi người ngồi ở trước bàn cơm ăn cơm, chỉ một lát, trong bát Liên Thủ Tín thịt kho tàu xếp thành ngọn núi nhỏ. Kỳ thật chiếc đũa của hắn căn bản còn không có hướng đến bát thịt kho tàu, thịt này đều là Trương thị cùng mấy đứa nhỏ gắp cho hắn.
Bữa ăn này, người một nhà ăn hoà thuận vui vẻ.
Hôm sau, Ngũ Lang chấp bút, ở mặt sau thư vốn viết cho Liên Lão gia tử, lại viết hai trang giấy viết thư, lúc này mới dán thư lại, tính đưa trấn trên, mời người ta đưa tới Thái Thương.
“Mấy ngày này, nội đưa thư rất nhiều, mọi người nói nội đi rồi, còn nhớ thương chúng ta như vậy.” Ngũ Lang nói.
“Là rất nhớ thương ta.” Liên Mạn Nhi gật đầu.
Tâm tư của Liên Lão gia tử, nàng ước chừng có thể đoán được một ít. Liên Thủ Tín ở riêng, chuyện tình phía trước phía sau, nháo cho mọi người nội bộ lục đục. Hiện tại bọn họ lại xa vài trăm dặm ở ngoài, mỗi ngày cũng không gặp mặt. Nếu không gia tăng liên hệ như vậy, sợ là giữa hai nhà, về sau sẽ

