Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4483)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

nhiều.


“Chỉ thế này thôi?” Trương thị hỏi.


“Có, còn có.” Liên Thủ Tín thấy Trương thị rốt cục phản ứng lại hắn, lập tức vui vẻ. “Nàng yên tâm, ta lần này không đồng ý, về sau khẳng định cũng sẽ không đồng ý. Ai nói cũng không được. Không chỉ với Mạn Nhi, mà ngay cả đánh chủ ý với Ngũ Lang hay tiểu Thất đều cũng không được.”


“Hừ, coi như ngươi còn có chút bộ dạng làm cha.” Trương thị lên tiếng, trên mặt ẩn ẩn lộ ra nụ cười. “Còn gì nữa không? Còn có cái kia?”


Liên Thủ Tín liền lại có chút ngẩn người.


“Không phải việc này, vậy còn có chuyện gì?”


Nụ cười trên mặt Trương thị lập tức không còn, nàng đứng người lên, một nửa số chén còn lại cũng không rửa.


“Tam thẩm ơi.” Trương thị kêu Triệu thị, “Tam thẩm, trong nhà ta còn có chút việc, ngươi giúp ta rửa nốt mấy cái chén.”


“Ừ.” Triệu thị vội vàng đồng ý.


Trương thị liền xoa xoa tay, trở về phòng kêu Lý thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng Trương Thải Vân, liền hướng trong nhà đi. Ngũ Lang với tiểu Thất cũng đều cuống quít bọc sách đeo lên lưng, cùng nói muốn đi đến trường, liền chạy mất.


Liên Thủ Tín vốn cho rằng nhận lỗi như vậy là có thể thân thiện lại với Trương thị, không nghĩ tới dường như Trương thị lại càng tức giận, mọi người cũng đều không để ý hắn.


Liên Thủ Tín có chút luống cuống, nhìn thấy tất cả mọi người đều ra cửa, chỉ có Liên Mạn Nhi bởi vì bận gãi ngứa cho mèo đại hoa nên đã chậm lại đằng sau.


“Mạn Nhi a, con giúp đỡ cha đi.” Liên Thủ Tín lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng.


Chương 414: Quy Củ Mới


Edit: Lê Thanh Liên Mạn Nhi nhìn nhìn Trương thị đã đi ra khỏi cửa, lại nhìn Liên Thủ Tín tội nghiệp một chút. Nàng thoáng do dự chốc lát, liền ôm lấy mèo Đại Hoa, lướt qua Liên Thủ Tín đi ra ngoài.


“Mạn Nhi.” Liên Thủ Tín sốt ruột, vội vàng ngăn cản Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi ngẩng đầu, nhìn thấy Liên Thủ Tín thân thể thoáng cúi xuống, ăn nói khép nép xem nàng.


“Mạn Nhi a, con giúp cha a.” Liên Thủ Tín nịnh nọt nói.


Liên Mạn Nhi liền quay mặt đi giơ tay vuốt tóc, không nhìn tới Liên Thủ Tín, tay kia sờ soạng hai chân mèo Đại Hoa.


“Cha, cha nói con giúp cha cái gì, cha muốn đem con cho Kim Tỏa nhà cô cả rồi phải không.”


“Mạn Nhi, cha đây không phải là…” Liên Thủ Tín muốn nói hắn đã không đồng ý, nhưng hắn lập tức nhớ tới lời nói của Lý thị, còn có Trương thị sau khi nghe hắn giải thích như vậy đã nổi giận, bởi vậy hắn vội vàng đem nửa câu sau nuốt xuống.


Hắn hiện tại cũng phải cân nhắc lại, chỉ là không đồng ý thì hoàn toàn không đủ. Trương thị cùng mấy hài tử đều vì chuyện này mà thương tâm, bực tức. Mà Liên Mạn Nhi là đứa chịu ủy khuất nhất.


Có lẽ hắn đã biết cách sửa chữa cách nói, và biết cách bảo hộ vợ con của mình.


“Mạn Nhi a, việc này là cô cả của con không đúng, nàng không nên đề nghị như thế.” Liên Thủ Tín dừng một chút, liền nói với Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi không lên tiếng, trong tay tiếp tục sờ mèo Đại Hoa. Nhưng mà, trong lòng Liên Mạn Nhi vẫn âm thầm gật đầu. Đối với người như Liên Thủ Tín, có thể ở trước mặt Trương thị và hài tử nói đại tỷ của hắn không đúng, không nên, đây là chuyện rất khó có được. Lúc trước thì đây là chuyện có nghĩ cũng không dám nghĩ.


Liên Thủ Tín có tiến bộ.


Nhưng như thế này còn chưa đủ.


Với tình huống hiện tại của nhà nàng, khó tránh khỏi sẽ có người nghĩ cách lợi dụng. Nếu là người bên ngoài thì dễ ứng phó. Nhưng sẽ rất khó phòng bị người Liên gia. Mà những người này lại đã tìm tới tận cửa rồi, mặc dù họ không dám dùng thái độ ép buộc hay thủ đoạn gì. Hơn nữa căn bản nhà nàng giờ cũng không sợ những người này nữa, nếu như người tới dám ép buộc, sẽ chỉ làm cho cả nhà nàng càng thêm đoàn kết đối phó.


Chỉ sợ những người kia biết dùng thủ đoạn khác, ví dụ như thân tình gì gì đấy.


Trương thị, Liên Chi Nhi, Ngũ Lang hay tiểu Thất, Liên Mạn Nhi đều không lo lắng. Liên Mạn Nhi chỉ lo lắng Liên Thủ Tín. Hiện tại trong nhà nàng, Liên Thủ Tín là dễ lộ sơ hở nhất.


Muốn về sau có thể bớt lo chút ít, vậy trước tiên phải đem sơ hở của Liên Thủ Tín chắn cho kín. Mà lúc này đây là thời cơ cực kì thành thục. Có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều có, vừa vặn thừa dịp chuyện lần này của Liên Lan Nhi, phải tiến hành một lần giáo dục với Liên Thủ Tín.


Liên Mạn Nhi nghĩ như vậy, nhưng trên mặt lại làm như bị ủy khuất, tỏ vé oán khí với Liên Thủ Tín.


“Mạn Nhi. Cha biết rõ con bị ủy khuất. Trong lòng cha cũng không thoải mái. Ngày đó ở tại tiền viện, dượng cả của con còn nói với ta một câu, nhưng ta không giả vờ không để ý đến. Nếu hắn hiểu, thì khẳng định biết rõ là cha không muốn, không nên nhắc lại nữa. Không nghĩ tới cô cả của con, nàng lại nói với cha.”


Liên Thủ Tín nói đến đây, thở dài một hơi.


“Chuyện này nếu là cha, khẳng định sẽ không như vậy. Nhưng biết làm sao đây, đó là cô cả của con, cha không thể đánh nàng mắng nàng. Đây là thân thích, coi như vì thể diện mà cho qua. Nàng nói chuyện đó, cha không hề nói gì. Nàng còn nói chuyện của Ngân Tỏa, cha đây cũng không đồng ý. Dù cha nói nhẹ nhàng một chút, chẳng phải là vì giữ mặt mũi cho mọi người sao. Ý tứ của cha, nàng có lẽ đã hiểu rõ rồi, về sau khẳng định sẽ không nhắc lại nữa. Về sau nếu nàng lại nói chuyện này, cha sẽ lấy cây chổi đuổi nàng đi ngay.”


“… Chuyện lớn như vậy, kể cả cha có nguyện ý, thì cha cũng không thể tự tiện đồng ý, kiểu gì cũng phải thương lượng với mẹ con.”


Liên Mạn Nhi nghe Liên Thủ Tín nói như vậy, sắc mặt liền hòa hoãn. Nàng liền cởi giày, ôm mèo Đại Hoa lên giường ngồi xuống.


Liên Thủ Tín thấy sắc mặt Liên Mạn Nhi sáng sủa, còn ngồi trên giường gạch, cũng không nói phải đi nữa, liền cao hứng trở lại. Vậy là khuê nữ của hắn đã được hắn dỗ tốt rồi, chịu giúp hắn rồi.


“Mạn Nhi, con xem, chuyện này cha đều đã nói với mẹ con những lời như vậy, thế nào mà mẹ con lại còn tức giận, không hòa nhã với cha vậy.” Liên Thủ Tín liền hướng Liên Mạn Nhi xin giúp đỡ, “Mạn Nhi, con hiểu được tâm tư của mẹ con, con nói ra cho cha nghe với. Nếu không con đi hỏi mẹ con là thế nào, trước mặt mẹ con nói giúp cha mấy lời tốt đi.”


“Tiểu Thất cũng không thèm quan tâm cha nữa. Nếu là đại ca đại tỷ con thì thôi coi như cũng được, hai người bọn họ đều đã lớn rồi, biết giữ thể diện, trong nội tâm khẳng định cũng oán trách cha.” Liên Thủ Tín lại thở dài, “Cha đây là…” Chọc ai gây ai a, Liên Lan Nhi thật không nên thế, mà hắn cũng đã cự tuyệt rồi, tại sao mọi người vẫn oán trách hắn như thế.


Liên Mạn Nhi thấy Liên Thủ Tín như vậy, liền biết rõ, có một số việc, hắn còn chưa nghĩ thấu. Mà nàng cố ý lưu lại, chính là vì việc này.


“Cha, vậy cha có biết, lúc ở hậu viện, cô cả mở miệng muốn nói chuyện cầu hôn, mẹ đã cản lại không?” Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Liên Thủ Tín.


“Có việc này à, cha không biết a.” Liên Thủ Tín cũng có chút kinh ngạc, “Nếu như vậy, cô cả con lại càng không nên nói với cha.”


“Cha, lúc cô cả nói chu

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Báo có thai, người yêu cũ chỉ nhắn: “Xin lỗi em” rồi biệt tích

Choáng khi thấy vợ ngoan cởi váy trong đêm tân hôn

Truyện Hợp Đồng Tình Yêu Full Online