Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5222)

Phượng ẩn thiên hạ

ngờ cũng có lúc nếm trải cảm giác muốn mà không được.


Hắn đứng ở đầu thuyền, để mặc gió trên hồ thổi qua hai gò má, con ngươi màu đen lóe sáng như ngọc, tràn đầy vẻ thâm trầm cô đơn.


Đúng lúc này, chỉ thấy trên bầu trời u ám rực sáng, thì ra người ta bắt đầu châm lửa đốt pháo trên bờ, nhất thời, cả mười dặm đất ven hồ bừng sáng mãnh liệt, chiếu lên mặt hồ sáng như ban ngày.


Khi Hoa Trứ Vũ còn ở Lương Châu chưa bao giờ được nhìn những màu sắc rực rỡ như vậy, nàng lẳng lặng đứng sau Hoàng Phủ Vô Song, mải mê ngắm nhìn. Những đợt pháo hoa bắn lên rất đẹp, làm nàng tạm thời quên đi những phiền não, quên đi những ưu thương, chỉ đơn thuần đứng đó thưởng thức, vui vẻ.


Ba lượt pháo hoa lần lượt bắn lên, bốn phía trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, bỗng nhiên, đủ các loại pháo bắn lên từ các thuyền lớn, soi sáng cả mặt hồ, cả bầu trời đầy pháo hoa, có không ít những đốm lửa nhỏ rơi tung tóe xuống mặt nước.


Màn pháo hoa kết thúc, kế tiếp là một loạt tiếng nhạc tinh tế truyền tới, thanh âm cực kỳ êm tai, chỉ thấy tiếng nhạc trong trẻo như ánh trăng, giống như khúc nhạc đến từ thiên đình.


Các du khách trên thuyền đều tỏ vẻ xúc động, kiễng cao chân nhìn lên.


Chỉ thấy tám chiếc nòng bắn pháo hoa từ từ mở ra thành hình quạt, ở giữa dần dần hiện ra một tòa thuyền trắng noãn như nguyệt. Tòa thuyền này tuy kém hơn chiếc thuyền khảm ngọc của Hoàng Phủ Vô Song, tuy không phú quý xa xỉ bằng, nhưng lại nằm ở vị trí trung tâm của những ánh đèn trên hồ, giống như Bạch Vân Xuất Tụ (mây trắng ôm lấy núi), kiểu Nguyệt Xuất Vân (trăng ló khỏi mây).


Hoa Trứ Vũ đang thầm nghĩ không biết chủ nhân con thuyền này là người phương nào, thì chợt nghe thấy xung quanh thuyền có tiếng người la lớn.


“Cơ tướng tới du hồ…….”


“Cơ tướng tới du hồ…….”


Trong lúc nhất thời, có rất nhiều du thuyền lập tức vây quanh đó, để được chiêm ngưỡng phong thái của chủ nhân chiếc thuyền.


Hoa Trứ Vũ nghe thấy vậy, khóe môi gợn lên một tia cười lạnh, bên trong đôi mắt tối đen như mực, khẽ hiện lên một tia sắc bén.


Thì ra là Tả tướng đương triều tới Thanh hồ du thuyền. Bảo sao khí thế lại lớn như vậy!


Hoàng Phủ Vô Song nghe thấy, chỉ hừ lạnh một tiếng, xoay người bước vào khoang thuyền. Chắc là sợ Cơ Phượng Ly nhận ra hắn, trong khoang thuyền đã sớm có thị vệ chuyển tới một chiếc ghế dựa, Hoàng Phủ Vô Song làm lạnh mặt ngồi xuống.


Hoa Trứ Vũ đứng ở bên cạnh Hoàng Phủ Vô Song, cách một bức rèm che, nhìn về phía tòa thuyền màu trắng kia. Chỉ thấy tòa thuyền màu trắng kia vẫn thủy chung buông xuống một bức rèm che, khiến người ta khó nhìn rõ cảnh tượng trong khoang thuyền, điều này khiến cho những người vất vả bon chen xông tới để ngắm phong thái tả tướng thất vọng vô cùng.


Đúng lúc này, lại thấy một chiếc thuyền hoa ngăn lại đường đi của chiếc thuyền màu trắng kia.


Trên chiếc chuyền hoa đối diện, bên trên có đắp một bàn thêu, xung quanh còn có rất nhiều vòng hoa tươi.


Một cô nương mặc y phục rực rỡ ôm lấy đàn tỳ bà nhẹ nhàng bước ra khỏi khoang thuyền, đi đến đài thêu, vén tà áo hướng về phía chiếc thuyền trắng thi lễ, ngân nga nói: “Băng Như ở Ôn Nhu phường kính mời Cơ tướng thưởng khúc.”


Nói xong, cô nương tên Băng Nhu kia liền ôm lấy tỳ bà gẩy lên từng ầm điệu, uyển chuyển mềm mại, vừa đàn vừa hát.


Một khúc hoàn thành, Băng Nhu thẹn thùng, xấu hổ cáo lui.


Một chiếc thuyền hoa khác cũng trôi lại đây, lúc này là một cô nương ở Mẫu đơn các, đứng trên đài thêu bắt đầu khiêu vũ.


Hoa khôi ở thanh lâu cũng vì Cơ Phượng Ly hiến nghệ, khiến Hoa Trứ Vũ có cảm giác không nói nên lời.


Thì ra, ở Vũ Đô, Cơ Phượng Ly lại được hoan nghênh như vậy, nhớ tới hôm đó, nàng được gả cho Cơ Phượng Ly, không biết đã làm cho bao nhiêu cô nương hận không thể dùng thiên đao vạn mã băm vằm nàng.


Hoàng Phủ Vô Song vẫy tay, là có một thị vệ nhanh chóng bước tới.


“Đây là chuyện quái gì vậy?” Hắn nghiêm mặt, gào hỏi.


Thị vệ kia vô cùng sợ hãi nói: “Điện hạ, hôm nay là trận thi đấu tài nghệ giữa các hoa khôi thanh lâu Vũ Đô, người vừa mới đánh đàn tỳ bà, là Băng Nhu cô nương hoa khôi Ôn Nhu phường. Người đang khiêu vũ, là hoa khôi Mẫu Đơn các, Liễu Y Y cô nương. Còn có Lan Nhi cô nương ở Di Hồng lâu và Miên Miên cô nương Kê Thúy viện. Người thắng cuộc chính là người nhận được phần thưởng có giá trị cao nhất. Cho nên những cô nương thanh lâu này mới chặn thuyền của Cơ tướng, hiến nghệ vì Cơ tướng, hy vọng sẽ nhận được sự ưu ái của Cơ tướng, đoạt được phần thưởng lớn nhất.”


“Sao bản điện hạ lại không biết chuyện này?” Hoàng Phủ Vô Song trừng mắt quát.


“Tiểu nhân từng nói với điện hạ, nhưng điện hạ không để ý.” Thị vệ kia quỳ xuống mặt đất, cực kỳ oan uổng nói.


Thật ra việc này cũng không thể trách tên thị vệ kia, chắc là do Hoàng Phủ Vô Song đã đổ hết tâm trí vào mấy chiếc hoa đăng, cuối cùng mọi tội lỗi lại đổ lên người tên thị vệ.


Hoàng Phủ Vô Song trừng mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, nói: “Nguyên Bảo, ngươi căng tai lên, mở to mắt nhìn xem hoa khôi nào khá hơn, lát nữa sẽ chọn lấy một người.”


“Nô tài tuân mệnh!” Hoa Trứ Vũ kéo dài giọng nói, tuy ngữ điệu rất khiên tốn, nhưng không có chút vẻ nô tài nào.


Lan nhi cô nương ở Di hồng lâu đánh đàn, Miên Miên cô nương Kê Thúy viện thổi tiêu.


Đợi tới khi bốn hoa khôi thanh lâu biểu diễn xong, Hoa Trứ Vũ mỉm cười nói: “Băng Nhu cô nương Ôn Nhu phường, khúc Điệp luyến hoa kia nghe có vẻ náo nhiệt, nhưng thật ra lại rất mềm mại, có sự phấn khởi, lại ngầm có ý sầu oán, giọng hát nàng ta rất hay, ý thơ cũng rất hợp với không khí. Xét về tương đối mà nói, tiếng tỳ bà lại hơi kém. Nhưng, nếu so với điệu múa của hoa khôi Mẫu Đơn các, vẫn hơn được một bậc. Còn nữa, tuy tiếng đàn của Lan nhi cô nương Di hồng lâu khá êm tai, nhưng không sánh được với lời ca của Băng Nhu. Miên Miên cô nương tiếng thổi tiêu cũng không tệ, có thể ngang bằng với tiếng tỳ bà của Băng Nhu cô nương.”


Hoa Trứ Vũ đem ưu nhược điểm của bốn cô nương nói qua một lần.


Hoàng Phủ Vô Song chớp chớp mắt, nói: “Nói như vậy, ta nên lựa chọn Băng Nhu cô nương à? Nguyên Bảo, ngươi đi ra ngoài nói, bản công tử đưa tặng Băng Nhu cô nương năm trăm lượng bạc.”


Hoa Trứ Vũ đang định nói, thì thấy bên thuyền Cơ Phượng Ly có một thị vệ đi ra, cao giọng hô: “Cơ tướng nhà ta tặng một gốc cây Mặc Lan cho Băng Nhu cô nương Ôn Nhu phường.”


Không ngờ Cơ Phượng Ly lại ra tay trước, Hoàng Phủ Vô Song tức tới phát hỏa, lạnh giọng nói: “Không đưa cho Băng Nhu nữa, đưa cho Miên Miên cô nương Kê Thúy viện một ngàn lượng bạc.”


Hoa Trứ Vũ bước ra khỏi khoang thuyền, đứng ở đầu thuyền, cao giọng hô: “Công tử nhà ta thích tiếng tiêu của Miên Miên cô nương Kê Thúy viện, đưa tặng Miên Miên cô nương một ngàn lượng bạc!”


Hoa Trứ Vũ hô xong, thì có một thị vệ của Hoàng Phủ Vô Song cầm ngân phiếu một ngàn lượng qua đó.


Một ngàn lượng bạc cũng không phải số tiền nhỏ, chắc hẳn Kê Thúy viện sẽ rất hân hoan, không ngờ Miên Miên cô nương kia

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đành chia tay vì mẹ bạn trai sắp đặt chuyện ngoại tình

Truyện Dành Cho Những Trái Tim FA Full

Vợ lo kiếm tiền, “bỏ đói” tôi

86 cuộc gọi nhỡ trong đêm vợ trở dạ một mình ở nhà và tin nhắn cuối cùng: Anh ơi… cứu mẹ con em…

Truyện Siêu Quậy Trường K.W (King World) Full